Lũ trẻ nhà mình không giống đám ngu ngốc nhà khác, có cả mấy đứa xuất thân từ trường Giảng Võ Đường.
Nhà người ta chỉ có mấy khẩu súng hỏa mai rách nát, nhà mình thì có cả súng Tây, pháo Tây do đám trẻ mới mua về, à, còn có bảy tám khẩu súng máy nữa.
Đám trẻ bảo rằng có thứ này, bọn giặc cướp có đến bao nhiêu cũng chết bấy nhiêu.
Đồ thì là đồ tốt, lại thêm thời buổi loạn lạc, lũ trẻ mua về cũng không có gì sai, chỉ là quá đắt, tốn mất những năm vạn đồng bạc trắng, bằng cả năm năm thu nhập của gia tộc.
Vừa hay có giặc đỏ đến, gϊếŧ được một ít, ít nhiều cũng gỡ gạc lại được chút vốn.
Nhìn hai trăm đứa trẻ tinh thần phơi phới, vai vác súng, tay khiêng pháo, dắt ngựa ra đi.
lão tộc trưởng lại đắc ý châm thêm hai điếu thuốc phiện nữa.
Tiếc thay, món lợi mà lão tộc trưởng mong đợi, cho đến lúc chết ông cũng không được thấy.
Tương tự, ông cũng chẳng thấy đám con cháu ngoan ngoãn của ông trở về.
Bởi vì, đám con cháu ngoan ngoãn của ông cũng đã biến thành giặc đỏ, hơn nữa còn là những tên giặc đỏ cừ khôi nhất, trên đường đi đã chiếm bao đồn bốt, chém bao tướng giặc, đánh cho Mã Lão Tam phải ôm đầu chạy trối chết.
Kể từ khi hay tin lũ trẻ ngoan ngoãn nhà mình đã theo giặc đỏ, lão tộc trưởng tức hộc máu, sức khỏe cứ thế suy sụp.
Cho đến lúc lâm chung, ông vẫn canh cánh nỗi lo cho đám cháu con bị người ta dụ dỗ mang đi.
Cũng vì chuyện này mà làng Sói Bới Nước bị quan phủ để mắt tới.
Thêm nữa, trai tráng giỏi giang nhất đều đã đi cả, pháo đài chẳng mấy chốc trở thành nơi để kẻ khác mặc sức ức hϊếp, ngay cả bức tường thành uy nghi cũng bị người ta xén mất hai thước.
Mãi sau này, vị trưởng làng họ Vân của làng Sói Bới Nước cuối cùng cũng chờ được ngày những đứa trẻ ấy trở về.
Chỉ có điều, thứ họ chờ được lại là một trăm ba mươi bảy chiếc tráp gỗ.
Có tráp đựng một bộ quần áo sờn rách, có tráp là cuốn sổ cũ nát, cây bút máy hỏng, lại có tráp chỉ vỏn vẹn chiếc yếm người vợ gói cho lúc lên đường.
Chiếc yếm thủng lỗ chỗ, nhuốm đầy máu tươi.
Lại sau nữa, đất nước mới được thành lập.
Con cháu nhà họ Vân ra làm quan ngày một nhiều, nghe đâu có người còn làm tận trên kinh thành.
Thế nhưng, làng Sói Bới Nước từng một thời trù phú lại ngày một điêu tàn.
Bức tường thành cao sừng sững bị gió nơi hoang mạc Gobi bào mòn từng lớp, cuối cùng sụp đổ ầm ầm sau một trận mưa bão.
Từ đó, tường thành không còn có thể che mưa chắn gió cho những người họ Vân ở lại nữa.
Tường thành sụp đổ, nhiều người họ Vân cũng di cư đến nơi khác, đi nhanh nhất, sớm nhất chính là gia quyến của những nhà làm quan.
Pháo đài trăm năm cứ thế dần hoang phế, chẳng ai ngó ngàng.
Suy cho cùng, nơi đây vốn là đất hoang, là thiên đường của dã thú, nhưng lại là chiếc gông cùm đối với con người.
May thay, nơi này mồ mả san sát, mỗi độ Thanh minh vẫn có nhiều người quay về tế bái.
Chỉ là, những người về tảo mộ tuổi tác ngày một lớn, chẳng bao lâu nữa, có lẽ sẽ không còn ai đến.
Nơi đây rồi sẽ trở về với vẻ hoang sơ ban đầu, có khi bầy sói lại một lần nữa trở thành chủ nhân của mảnh đất này.
Rất nhiều năm sau, làng Sói Bới Nước dần có điện, có nước sông Hoàng Hà dẫn về, lại có một con đường nhựa bằng phẳng, rộng rãi chạy ngang qua, mang lại cho ngôi làng hoang tàn này một vài nét sinh khí.
Những ngôi nhà phôi đất thuở ban đầu đã sớm không còn dấu tích, được một phú thương họ Vân giàu có cải tạo thành một nơi tựa như hoa viên.
Chỉ riêng mấy gian nhà ngói cạnh khu lăng mộ là ông không hề động đến.
Những nấm mồ xiêu vẹo bên rìa làng cũng được quy hoạch lại.
Một tấm bia kỷ niệm cao lớn ghi rất rõ ràng, nơi đây đã trở thành Nghĩa trang Liệt sĩ.
Là lăng, chứ không còn là mộ nữa.
Trong làng có Internet, có đèn đường năng lượng mặt trời, đêm đến là sáng trưng, chỉ có điều vắng bóng người.
Lúc này, thời gian đã điểm ngày hăm bảy tháng sáu âm lịch, năm 2024.
Trong ngày, nên làm:
Cưới gả, tế lễ, cầu phúc, trai giới, phá thổ, an táng, và xuất hành xa.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập