“Lâm Hoàng!
Hoàng ơi!
Mày đâu rồi?
Tiếng gào thét khản đặc của lớp trưởng vang vọng khắp tầng một căn nhà gỗ, dội vào những bức vách ẩm mốc tạo thành những âm thanh rời rạc, méo mó.
Toàn bộ 39 học sinh và cô giáo Liên vừa tháo chạy từ tầng hai xuống đều sững sờ.
Rõ ràng lúc vật lộn với cô giáo bị quỷ nhập, Lâm Hoàng vẫn còn xông xáo đè tay cô ta.
Cớ sao chỉ chớp mắt, một thằng con trai cao mét tám lại bốc hơi khỏi một căn nhà đóng kín cửa?
Kiều Phương tái mét mặt mày, cô bấu chặt lấy gấu áo Quốc Thiên, đôi môi run rẩy:
“Quốc Thiên.
Cậu ta đi đâu rồi?
Cậu ta.
cậu ta có mệnh hệ gì không?
Dù ghét cay ghét đắng tính gia trưởng và kiêu ngạo của Lâm Hoàng, nhưng trước lằn ranh sinh tử, sự lương thiện trong Kiều Phương vẫn không giấu được sự lo lắng tột độ.
Dẫu sao, họ cũng từng có đoạn tình cảm bồng bột tuổi mười bảy.
Thiên cau mày, ánh mắt lướt nhanh quanh phòng khách vắng lặng.
Lò lửa đã tàn từ lâu.
Đống xương xẩu và thịt heo rừng ăn dở lăn lóc dưới sàn.
Hoàn toàn không có bóng dáng Lâm Hoàng.
Cậu nhớ lại ba bóng trắng lơ lửng trên tầng hai ban nãy.
Sự trả thù của ác linh nơi đây không bao giờ là vô duyên vô cớ.
Cô giáo Liên đã trả giá bằng khuôn mặt nát bươm vì tội mắng chửi tà thần.
Vậy còn Lâm Hoàng?
“Nếu có quỷ, tao nguyện ăn phân trước mặt mọi người.
Câu thề thốt ngông cuồng của Lâm Hoàng lúc mới vào nhà xẹt qua não Thiên như một tia chớp.
Mồ hôi lạnh toát ra dọc sống lưng cậu.
“Đi theo tôi!
Ra phía sau nhà!
” Thiên hét lên, giật lấy chiếc đèn pin công suất lớn từ tay lớp trưởng, xé toạc màn đêm lao về phía cánh cửa phụ nối ra khu vực ao bèo và chuồng gia súc cũ của ngôi nhà.
Cả đám học sinh run rẩy bám sát gót nhau.
Cửa sau vừa bật mở, một luồng gió thốc vào mang theo thứ mùi hôi thối nồng nặc, lợm giọng, hệt như mùi xác chết phân hủy quyện với mùi hầm cầu nghẹt lâu ngày.
Mùi tởm lợm đến mức mấy nữ sinh phải ôm miệng ọe khan ngay tại chỗ.
Ánh đèn pin của Thiên quét qua khoảng sân sau nhầy nhụa bùn đất, lướt qua hàng rào mục nát, cuối cùng dừng lại ở một cái rãnh nước đen ngòm nằm ranh giới giữa hai cái ao bèo tây.
Nơi đó ngày xưa người ta dùng để tấp rác rưởi, phân heo và xác súc vật.
Ở ngay miệng rãnh, một bóng đen to lớn đang quỳ rạp dưới đất, đưa lưng về phía họ.
“Hoàng!
Lâm Hoàng!
” Đám nam sinh mừng rỡ gào lên, định xông tới.
“ĐỨNG IM!
” Thiên gầm lên, dang tay cản cả đám lại.
Ánh mắt cậu dán chặt vào bóng lưng đang chuyển động nhấp nhô của Lâm Hoàng.
Dưới ánh sáng trắng lóa của đèn pin, một cảnh tượng kinh khiếp phơi bày, ghim chặt vào võng mạc của 40 con người.
Sự rùng rợn không nằm ở những bóng ma, mà nằm ở chính hành động man rợ của con người khi bị ảo giác cõi âm thao túng.
Lâm Hoàng không hề quay đầu lại.
Hai tay hắn sục sâu xuống lớp bùn nhão nhoét, đen kịt dưới rãnh.
Hắn vốc từng vốc thứ chất lỏng sền sệt, đặc quánh, bốc mùi hôi thối kinh tởm đó.
nhét thẳng vào mồm.
Tóp tép.
Ọc ọc.
Nhóp nhép.
Âm thanh hắn nhai nuốt vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng, nghe hệt như một con heo đang ục ục ăn cám thừa.
Hai tay áo sơ mi trắng của hắn nhuộm đen ngòm.
Thứ chất thải thối rữa – hỗn hợp của bùn đáy ao, cứt heo rừng lâu năm, và giòi bọ xác súc vật mục nát – nhễ nhại chảy từ khóe miệng hắn, rớt xuống cổ áo, đọng lại trên ngực thành từng vệt gớm ghiếc.
Nhưng đôi vai hắn đang rung lên vì.
sung sướng.
“Ngon quá.
yến sào.
bào ngư.
súp bò Kobe.
Ngon quá.
” Giọng Lâm Hoàng khò khè vang lên, đứt quãng giữa những tiếng nhai nuốt ừng ực.
ỌE!
Cô giáo Liên và hơn phân nửa nữ sinh không chịu nổi cú sốc thị giác và khứu giác này.
Dạ dày họ co thắt dữ dội, thi nhau nôn thốc nôn tháo ra đất.
Vài nam sinh cứng cỏi nhất cũng phải bịt chặt mũi, lùi lại, mặt cắt không còn một giọt máu.
Trúng tà ảo giác.
Ác linh đã bóp méo thần kinh của Lâm Hoàng.
Trong mắt hắn lúc này, đống cứt heo và bùn lầy thối rữa kia chính là bàn tiệc sơn hào hải vị xa hoa nhất trần đời.
Càng ngông cuồng bao nhiêu, ác linh càng cho hắn nếm trải tận cùng của sự nhục nhã bấy nhiêu.
Kiều Phương hóa đá.
Cô lùi lại một bước, hai tay bưng kín miệng, nước mắt trào ra vì kinh tởm và xót xa.
Chàng trai mà cô từng dành tình cảm thanh xuân, kẻ luôn vỗ ngực tự xưng là tay chơi sành điệu nhất trường, giờ đây đang quỳ rạp dưới đất, bốc phân heo ăn ngon lành như một con chó hoang đói khát.
Nếu cứ để hắn ăn tiếp, vi khuẩn thối rữa và ký sinh trùng sẽ phá nát dạ dày hắn.
Không chết vì ma thì cũng chết vì ngộ độc máu.
Thiên nghiến răng.
Bất kể Lâm Hoàng có khốn nạn đến đâu, với tư cách là một người bước một chân vào đạo môn, cậu không thể thấy chết mà không cứu.
“Tránh ra!
Thiên lách qua đám bạn, xông thẳng tới.
Cậu rút thanh mộc kiếm (kiếm gỗ đào)
trong balo ra.
Tốc độ của một thiếu niên mười bảy tuổi tập võ từ nhỏ dồn hết vào cánh tay phải.
BỐP!
Thiên vung sống kiếm đánh một cú trời giáng vào chính giữa gáy Lâm Hoàng.
Cú đánh vật lý kết hợp với sát khí dương trạch lập tức đánh vỡ mảng âm khí đang bám chặt trên màng tang của hắn.
Lâm Hoàng bị đánh văng úp mặt xuống bùn, giật nảy lên.
Tỉnh lại đi thằng khốn!
Mày mở mắt ra mà nhìn xem mày đang ăn cái giống gì?
” Thiên nắm cổ áo hắn, lôi xệch hắn lật ngửa lại.
Đèn pin rọi thẳng vào mặt hắn.
Một khuôn mặt bê bết bùn đen, dính đầy những cọng rác và cặn bã phân hủy thối rữa.
Hai hàm răng hắn kẹt đầy thứ mùn đen ngòm.
Mùi hôi thối xộc lên nồng nặc khiến Thiên phải nhăn mặt nín thở.
Ảo giác bị phá vỡ.
Đồng tử của Lâm Hoàng từ từ co lại, lấy lại tiêu cự.
Ánh mắt lờ đờ của hắn bắt đầu nhận thức được hiện tại.
Hắn chớp mắt, nếm thử thứ
"yến sào"
còn đọng trong khoang miệng.
Cảm giác nhầy nhụa, nhám xịt của cát bùn.
Và một mùi thối rữa xộc thẳng từ cuống họng lên khoang mũi.
Khung cảnh xung quanh không phải là nhà hàng năm sao sang trọng.
Hắn đang quỳ trong chuồng heo cũ, xung quanh là bốn mươi cặp mắt kinh tởm, khiếp hãi đang chằm chằm nhìn mình.
Đại não của Lâm Hoàng bùng nổ.
Sự thật tàn khốc đánh sập thần kinh của gã thiếu niên kiêu ngạo.
“ỌE.
ỌEEEE!
Lâm Hoàng thét lên một tiếng kinh hoàng.
Hắn chống tay xuống đất, nôn ồng ộc toàn bộ thứ chất lỏng đen kịt, hôi thối mà hắn vừa nuốt vào bụng.
Hắn nôn đến mức co giật, nôn đến trào cả dịch vị dạ dày chua loét, nước bọt dính đầy trên cằm.
“Cứt!
Cứt!
Tao ăn cứt!
ÁAAAAAAA!
Lâm Hoàng gào thét như một kẻ điên.
Hắn cào xé vòm họng mình, móc tay vào sâu trong cổ họng cố nôn hết ra.
Hắn dùng hai ống tay áo trắng tinh cọ sát điên cuồng lên mặt để chùi lớp phân thối rữa, nhưng càng chùi, cái thứ kinh tởm ấy càng bét nhè, dính dớp lên khắp cổ, mặt, tóc tai hắn.
Sự nhục nhã tột độ.
Sự gớm ghiếc tột cùng.
Đêm nay, cái giá cho sự ngông cuồng của hắn đã được trả bằng cách mà cả đời này, Lâm Hoàng cũng không bao giờ gột rửa được sự ám ảnh tâm lý.
Không chịu nổi sự ghê tởm từ ánh mắt của mọi người, đặc biệt là ánh mắt của Kiều Phương, Lâm Hoàng rú lên một tiếng dã thú, loạng choạng đứng dậy, cắm đầu chạy thục mạng về phía cái ao nước lạnh ngắt, nhảy ùm xuống cố gột rửa cơ thể nhơ nhớp.
“Kết thúc rồi.
Chúng đi hết rồi.
” Thiên lẩm bẩm, cất mộc kiếm vào balo.
Sương mù ngoài sân đột nhiên có dấu hiệu tản ra.
Không phải do gió thổi.
Dường như ba bóng trắng lơ lửng trên tầng hai, sau khi trừng phạt xong những kẻ báng bổ, đã niệm tình máu mủ của Kiều Phương mà dùng chút linh khí cuối cùng thu lại Âm Vụ.
Một con đường mòn nhỏ hẹp, lờ mờ lộ ra giữa hai vách sương mù dày đặc, kéo thẳng xuống chân núi.
Ngôi nhà Tuyệt Hộ Môn đã đồng ý nhả con mồi.
“Chạy!
Chạy ngay lập tức!
Theo con đường đó xuống núi!
” Thiên quát lớn, phất tay.
Bốn mươi con người, bao gồm cả Lâm Hoàng đang ướt sũng bùn ao và cô giáo Liên mặt sưng vù, không ai bảo ai, vứt bỏ toàn bộ sĩ diện và đồ đạc, cắm đầu chạy thục mạng xuống núi như những hồn ma đói.
Họ không dám quay đầu lại nhìn căn nhà gỗ đen ngòm đó lấy một lần.
Nơi đó giờ đây là nấm mồ vĩnh viễn của ba người bạn cùng lớp xấu số.
Ba tiếng sau.
Đoàn người tơi tả, rách nát lê lết đến được trạm gác kiểm lâm dưới chân núi.
Điện thoại có sóng trở lại.
Lớp trưởng run rẩy bấm số gọi cảnh sát.
Khung cảnh hỗn loạn, tiếng khóc lóc, tiếng còi xe cấp cứu và tiếng xe cảnh sát hú vang vọng khắp thung lũng Đà Lạt khi bình minh chưa kịp hé.
Vì hiện trường không có dấu hiệu xô xát hay ngoại lực, cảnh sát tạm thời kết luận cái chết của Thanh Thành, Cao Tiến và Kim Ngân là do
"căng thẳng tâm lý dẫn đến tự sát tập thể"
Một kết luận khoa học gọn gàng, che đậy đi sự thật rợn người đằng sau Hổ Khẩu.
Trưa hôm đó, toàn bộ lớp học sinh 11 thu xếp hành lý, ngồi co cụm trên chiếc xe giường nằm quay về Quy Nhơn.
Không khí trên xe chết chóc, im lìm.
Không còn tiếng hát hò, không còn những bức ảnh tự sướng.
Những khuôn mặt mười bảy tuổi đờ đẫn, hốc hác, mang theo một bóng ma tâm lý sẽ ám ảnh chúng đến hết cuộc đời.
Ba người bạn đã bị bỏ lại vĩnh viễn trong rừng sâu sương giá.
Ba ngày sau, tại Quy Nhơn.
Mùi trầm hương nhàn nhạt tỏa ra trong căn phòng khách của nhà họ Phan.
Quốc Thiên vừa kể xong toàn bộ sự kiện kinh hoàng ở Đà Lạt cho ông nội nghe.
Cậu kể với thái độ điềm tĩnh, mong đợi một cái gật đầu tán thưởng từ ông nội vì đã cứu được gần bốn mươi mạng người bằng kiến thức phong thủy và bùa chú.
Nhưng ông nội Thiên không cười.
Khuôn mặt già nua của ông đanh lại, đôi lông mày nhíu chặt như hai con sâu róm.
Ông đập mạnh tay xuống bàn trà bằng gỗ gụ khiến chén trà sóng sánh:
“Hồ đồ!
Kiến thức phong thủy của cháu học kiểu gì vậy?
Ba đứa học sinh đó bị quỷ treo cổ giết à?
Cháu nghĩ đám oán linh trong nhà đó đủ mạnh để qua mặt cháu mà giết người sao?
Thiên sững sờ.
“Chẳng lẽ.
không phải do hồn ma cô của Kiều Phương hại sao ông?
Ông nội hừ lạnh một tiếng, ánh mắt sắc như dao:
“Tuyệt Hộ Môn, Tự Giảo Sát.
cháu nhìn ra thế phong thủy bên hông và phía trước là tốt.
Nhưng cháu đã KHÔNG NHÌN RA CÁI BẪY CHÍNH của căn nhà đó!
Cháu có biết, cái chết của ba đứa học sinh đó, là do mảnh đất đó đã mở miệng Nuốt Trọn sinh hồn của chúng không?
Ông nội đứng phắt dậy, vơ lấy chiếc nón cối sờn mép đội lên đầu, ném cho Thiên một chiếc áo khoác:
“Xách balo theo ta.
Lên lại Đà Lạt.
Lần này, ta sẽ chỉ cho cháu thấy sự ngu dốt của mình.
Cháu đã vứt bỏ lại hai mạng người sống sờ sờ trong ngôi nhà đó mà không hề hay biết!
Cái gì?
Còn hai người nữa?
Đồng tử Thiên co rút lại tột độ.
Lời nói của ông nội như một cú giáng búa tạ vào sự tự tin của cậu thiếu niên mười bảy tuổi.
Cậu vội vã chụp lấy thanh Tịnh Sát đao, lầm lũi đi theo ông nội, bước vào một cuộc hành trình chuộc lỗi đầy tăm tối.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập