Chương 4: Kim thạch công cùng bảng 2

Vương Khải lúc này mới chú ý còn lại biến hóa trên bảng, ngoài Kim thạch công xuất hiện biến hóa ra, mục hệ số không biết khi nào cũng đã thay đổi.

Từ 1 biến thành 1, 3.

Tuy không biết hệ số thay đổi sẽ mang tới biến hóa gì, nhưng xuất hiện biến hóa điều đó chứng tỏ hệ số này cũng là 1 phần năng lực của bảng.

Chỉ cần để hệ số thay đổi đủ lớn, sớm hay muộn hắn cũng sẽ phát hiện được công dụng của nó.

Nhân lúc cơ thể vừa được cường hóa, Vương Khải lần nữa luyện một lần Kim thạch công.

Khác với những lần trước, hắn phải rất miễn cưỡng mới có thể bày ra hoàn chỉnh động tác.

Lần này Vương Khải cảm giác mọi động tác đều không còn lực cản, tất cả đều trở nên thông thuận như thể hắn đã đem những động tác này luyện trăm lần, ngàn lần.

Không chỉ như thế, Vương Khải trong quá trình này còn như có như không cảm giác được huyết dịch lưu chuyển trong cơ thể, cơ bắp nở ra, siết lại, gân cốt va chạm, …

Loại cảm giác này rất khó miêu tả thành lời, cứ như thể hắn dần dần nắm rõ được một phần cơ thể.

Vương Khải đương nhiên cũng biết, loại cảm giác này chẳng qua là hắn ảo giác.

Lấy hắn hiện tại, mặc dù so với người bình thường mạnh hơn, nhưng vẫn chỉ là mạnh một chút người bình thường.

Ngay cả võ giả cảnh giới đầu tiên là luyện bì cảnh còn chưa đạt tới, nói gì cảm giác được bên trong cơ thể.

Luyện xong một lần Kim thạch công, Vương Khải lần nữa chú ý vào bảng.

“Tên:

Vương Khải

Cảnh giới:

Không

Hệ số:

1, 3

Công pháp:

Kim thạch công (1/30)

nhập môn.

Quả nhiên, Kim thạch công lần nữa xuất hiện biến hóa.

Nói như vậy, hắn chỉ cần luyện thêm 29 lần nữa liền có thể đem Kim thạch công luyện tới tiểu.

Điều này cũng có nghĩa là Vương Khải hắn có thể bước vào võ giả cảnh giới đầu tiên, luyện bì cảnh.

Mục đích gần ngay trước mắt Vương Khải đương nhiên là không chờ được muốn chạm tới.

Nhưng hắn luyện thêm một lần liền khiến cơ thể trở nên bủn rủn, cả người như bị mấy đại hắn đánh qua một trận.

Kim thạch công sau khi nhập môn, mỗi lần luyện đều mang tới càng lớn tác dụng phụ, điều này khiến Vương Khải không thể không dừng lại.

Cảm nhận tình trạng cơ thể, chờ khi thân thể miễn cưỡng khôi phục bình thường Vương Khải mới tính ra được một kết quả.

Kim thạch công mỗi ngày hắn chỉ có thể luyện được 5 lần, nếu như quá năm lần có thể sẽ khiến cơ thể rơi vào ám thương.

Hăng quá hóa dở, hắn cũng không muốn cơ thể mình lưu lại cái gì ám thương.

Mặc dù thời gian đạt tới tiểu thành sẽ chậm lại, nhưng chậm lại cũng không được mấy ngày.

Vương Khải đương nhiên sẽ không làm chuyện bỏ gốc lấy ngọn.

Nhưng hắn còn cần cùng Phương tiên sinh học chữ, nếu như vậy một ngày cũng chỉ có thể luyện tập 3 lần.

Nếu tính ra, Vương Khải cần dùng tới 10 ngày mới có thể đem Kim thạch công luyện tơi tiểu.

Nhưng hắn cũng đã cảm thấy rất hài lòng, tốc độ này đối với những người khác đã không khác tên lửa.

Đừng nói tới mười ngày, những võ giả khác người nào luyện võ đều không dùng tới tháng, tới năm làm đơn vị.

Huống hồ hắn luyện Kim thạch công trong thượng cấp võ công đều tính rất khó.

Tốc độ này, dù là những thiên tài có gia tộc chèo chống cũng chỉ có thể hâm mộ ngước nhìn.

Nghĩ tới vậy, Vương Khải lại không khỏi cảm thán, đây mới là xuyên việt giả cuộc sống nên có.

Nhìn những tiền bối xuyên không khác, ai đều không xông ra một phen sự nghiệp, đem thiên tài cùng giới xem như chó rơm, đem những lão quái vật kia làm tiểu quái cho xoát, cái võ đạo mạnh nhất không phải tùy tiện liền đạt tới.

Nghĩ tới khung cảnh tương lai, Vương Khải như lại được đánh máu gà, hận không thể tiếp tục luyện một lần Kim thạch công.

Nhưng đáng tiếc, cơ thể hiện tại đi đứng đều phải cẩn thận không bị ngã, nói gì lần nữa luyện một lần.

Đem thức ăn trước đó đã chuẩn bị sẵn ăn, chỉ trong nháy mắt liền đem thức ăn đủ mấy người trưởng thành cho hết vào bụng.

Sờ sờ bụng, Vương Khải cảm giác miễn cưỡng no.

Mặc dù biết sức ăn của bản thân có lẽ sẽ tăng lên sau khi luyện võ, nhưng tăng trưởng đến mức này vẫn khiến hắn có chút hết hồn.

Vương Khải vừa rồi hắn hết lượng thức ăn mà hắn trước đó chuẩn bị cho cả tối nay cùng sáng mai ăn, không nghĩ tới hiện tại liền bị xử lý sạch.

“Tiếp tục như thế này có chút không ổn, số bạc còn lại có chút không đủ xài a”

Mặc dù biết trước luyện võ rất tốn tiền, nhưng khi chính thức luyện võ Vương Khải mới phát hiện mình vẫn là nghĩ thiếu đi rất nhiều.

Trước đó hắn còn cho rằng ba lượng bạc, kèm theo mấy lượng bạc vụn đủ để hắn tiêu xài trong khoảng 2 tháng.

Nhưng hiện tại theo mức ăn này, đừng nói 2 tháng, có thể cầm cự đến nửa tháng cũng đã rất tốt.

Đây chẳng qua là hắn một người tiêu xài, những võ giả khác còn cần uống thuốc để đẩy nhanh tốc độ tu luyện, tắm thuốc ôn dưỡng cơ thì còn tiêu xài đến mức nào?

Vương Khải đối với câu giàu văn phú võ càng thêm hiểu rõ, luyện võ người bình thường đúng là khó mà chu cấp được.

Vương Khải quyết định ngày mai hỏi một chút Phương tiên về phương diện này, Phương tiên sinh sống mấy chục năm chắc hẳn đối với phương diện này ắt hẳn cũng biết chút ít, có thể cho hắn một số đề nghị.

….

“Luyện võ?

Tiểu tử, ngươi nhìn ta giống người luyện võ lắm sao?

Phương tiên sinh nghe Vương Khải hỏi luyện võ chú ý thì có chút sững sờ, không nhịn được có chút buồn cười hỏi lại.

“Ta biết ngài không phải người luyện võ, nhưng ngài dù sao cũng sống lâu hơn ta, ăn muối so ta ăn cơm còn nhiều, kiến thức về phương diện này đương nhiêu so với tiểu tử ta biết đương nhiên càng nhiều”

“Haha, Tiểu tử ngươi không nghĩ tới còn biết nịnh bợ đâu.

Luyện yêu công võ phương diện ta cũng có một chút hiểu biết, hôm nay xem như nhàm chán giết thời gian cùng tiểu tử ngươi nói một chút đi”

Phương tiên sinh bị Vương Khải khen ngợi có chút vui vẻ, vì thế cũng đem chút hiểu biết của bản thân nói ra, dù sao đây cũng không phải cái gì bí mật, hơi có hiểu biết một số người liền đều có thể biết đến.

“Võ giả cảnh giới tu luyện cảnh giới chia làm lục cảnh:

Luyện bì, luyện nhục, luyện gân, luyện cân, luyện huyết cuối cùng là luyện tạng”

“Phía sau luyện tạng cảnh giới thì không phải người bình thường như ta có thể biết đến, phải biết thành chủ chúng ta cũng chỉ là luyện huyết võ giả”

“Muốn luyện ngoài có được một võ công thì còn cần phải kết hợp uống thuốc bổ cùng tắm thuộc, nếu như chỉ luyện võ không thì tốc độ luyện võ so với rùa càng chậm, nếu như không chú ý còn có thể để lại ám thương cho cơ thể”

“Đối với võ giả chuyện, ta cũng chỉ biết có nhiêu đó, càng nhiều người chỉ có thể hỏi những võ giả kia”

Phương lão tiên sinh có chút cảm khái thở dài, hắn lúc trước cũng có một giấc mộng làm võ giả, nhưng đáng tiếc căn cốt thấp, nhà lại nghèo khó.

Hắn không thể làm gì từ bỏ mộng tưởng, chăm chỉ đọc sách mong muốn thi đậu công danh, làm một chức quan nửa chức.

Nhưng đáng tiếc, hắn có chút tài năng đọc sách, nhưng cũng không nhiều, chỉ có thể làm một tiên sinh dạy học, sống qua ngày.

Hắn cũng biết tên đệ tử hiện tại có bí mật, dù sao biến hóa của Vương Khải quá rõ ràng, chỉ cần không phải ngu ngốc liền có thể phát hiện.

Nhưng hắn không quan tâm, sống đủ lâu để hắn biết một đạo lý, chỉ cần làm tròn bổn phận dạy học của bản thân là được, những chuyện khác tốt nhất không nên hiếu kỳ.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập