Chương 115: Fan cuồng không dễ chọc a

Chương 115:

Fan cuồng không đễ chọc a

Trong Đế quốc Đại Càn, sau khi linh khí thủy triều dâng lên, võ đạo hưng thịnh.

Vô số thế lực đã nhân cơ hội trỗi dậy, trở thành bá chủ một phương.

Trong đó những thế lực hùng mạnh nhất.

Thì được vô số cư dân mạng nhiệt tình, lần lượt gọi theo hậu tố là “nhất môn, nhị cung, tam đường, tứ các, ngũ tông, lục phái”.

Trong số đó.

Băng Thần Tông là một trong những thế lực lâu đời với lịch sử trăm năm, đã nhanh chóng trỗi dậy sau linh khí thủy triều, lọt vào hàng ngũ ngũ đại tông môn, xưng hùng một phương Hiện nay, trong môn có ba vị Võ đạo Tông Sư, lại có siêu tân tỉnh Trần Kha được mệnh danh là thiên tài mạnh nhất đế quốc gia nhập, tình hình trong môn có thể nói là ngày càng phát triển, như lửa nấu dầu.

Đối mặt với lời mời của một đại thế lực như vậy.

Đặc biệt là khi vị Thiếu Tông Chủ này, lại chính là Trần Kha đang nổi danh một phương, được những kẻ lắm chuyện gọi là đệ nhất mỹ nhân.

Tự nhiên khiến những người này không thể không động lòng, muốn xem thử, thiếu nữ được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân, rốt cuộc xinh đẹp đến nhường nào.

Trong chốc lát, vô số thế lực đã cử sứ giả hoặc các đệ tử trẻ tuổi, lần lượt đến tham dự sự kiệt trọng đại này.

Mà một sự kiện lớn liên quan đến hai điểm nóng siêu cấp là Trần Kha và Mộ Thanh Đàn, lại thêm việc không được giữ bí mật cho lắm, tự nhiên cũng không thể thoát khỏi ánh mắt của các nhà báo.

Trong chốc lát, sơn môn Băng Thần Sơn gần như chật cứng người, đầy tẫy các loại thần tiên.

Trên con đường núi duy nhất dẫn vào Băng Thần Sơn.

Vô số nhà báo công khai và bí mật canh giữ bên ngoài sơn môn, chĩa những chiếc máy ảnh đắt tiền về phía cổng.

Sự kiện quy mô lớn như vậy, lại được tổ chức trong một đại tông môn canh phòng nghiêm ngặt như Băng Thần Tông.

Không nhận được lời mời, đối mặt với ánh mắt sắc lẻm của những hộ vệ mạnh mẽ kia, dù cho đám nhà báo này có tài trà trộn đến đâu, cũng không thể nào lọt vào được.

Nhưng điểm nóng giật gân có thể thu hút sự chú ý của cả nước đang ở ngay đó.

Nếu bảo họ cứ thế rời đi, thì còn làm nhà báo làm gì nữa, tự nhiên là phải canh giữ ở đây, xem có thể bắt được tin tức lớn có giá trị nào không.

Dưới sự mong đợi tha thiết của các nhà báo, tuy từng đợt khách mời bước vào sơn môn.

Nhưng không khí vẫn luôn yên bình hòa thuận, không có chuyện gì lớn, khiến các nhà báo trông mong đến mỏi mắt phải thất vọng tràn trể.

“Thứ chó má nhà ngươi, có gan nói lại lần nữa xem?

Đột nhiên, một tiếng quát lạnh có phần tức giận, giọng điệu cao ngạo tự đại.

Khiến cho đám nhà báo này mắt sáng rực lên, hưng phấn khôn xiết nhìn theo hướng âm thanh.

Chỉ thấy trước sơn môn.

Một thiếu niên cao lớn mặc đồ thể thao màu trắng, dung mạo tuấn tú, khí chất cao quý, vừa nhìn đã biết không giàu thì cũng sang.

Đang tức giận trừng.

mắt nhìn một thanh niên mặc áo choàng đen toàn thân.

Mà sau lưng hai người, có mấy hộ vệ mắt trợn tròn giận dữ, khí thế hùng hổ trừng mắt nhìn đối phương, chỉ chực ra tay.

“Đúng là gặp quỷ.

Thanh niên áo choàng đen tên là Triệu Nham, lúc này thật sự bị mắng đến ngơ ngác, lạnh lùng nhìn đối phương, âm trầm nói:

“Dám mắng ông đây, ngươi bị bệnh à?

Lão tử còn chưa chạm vào ngươi, tìm c-hết phải không?

“Mắng chính là ngươi đó, đồ heo ngu.

Thấy vậy, thiếu niên áo trắng càng thêm tức giận, lòng bàn tay đột nhiên bùng lên lửa dữ, một quyền hung hãn vô cùng đấm thẳng vào đầu Triệu Nham, quát mắng:

“Đồ heo ngu nhà ngươi vừa nói gì?

Muốn cưới Kha Kha nữ thần của ta?

Sao không tự soi lại mình trong vũng nước tiểu đi, cái bộ dạng heo ngu như ngươi mà cũng xứng à?

Trước sơn môn vốn đã đông người, thấy có chuyện vui liền xúm lại xem, cười hì hì nhìn náo nhiệt, trong đó không thiếu các thiên tài trẻ tuổi của các tông môn lớn.

Bây giờ nghe thấy lời này, làm sao còn cười nổi nữa.

Bọn họ không khỏi giận tím mặt, nhao nhao vây lại, bao vây Triệu Nham chặt như nêm cối, quát lên:

“Dám có ý đồ với nữ thần của ta, đồ nhà quê ở đâu ra, muốn c-hết phải không?

Triệu Nham lắc mình nhẹ nhàng tránh được cú đấm mạnh mẽ của thiếu niên áo trắng, còn chưa kịp đắc ý thì đã bị đám người đông nghịt đang giận dữ xung quanh dọa cho giật nảy mình.

Hắn vốn là con trai nhỏ của Ma Sư Thiên Ma Tông, Triệu Vô Cực, ỷ vào gia thế nên trước nay luôn quen thói ngang ngược.

Ngay cả khi ra ngoài cũng không hể thu liễm chút nào.

Hôm nay theo cha đến tham dự điển lễ, đi đến trước sơn môn, thấy một đám đệ tử gác cổng.

thì đột nhiên nhớ tới mâu thuẫn.

giữa Băng Thần Tông và Thiên Ma Tông.

Nhất thời không giữ được miệng, hắn đắc ý nói ra yêu cầu mà mình đã đề cập với cha mấy hôm trước cho hộ vệ nghe, cốt để chọc tức đám đệ tử gác cổng này.

Ai ngờ đệ tử còn chưa tức, trái lại còn chọc tới một đám fan cuồng não tàn.

Triệu Nham trong lòng giận dữ, gầm lên:

“Ta không nói gì cả, các ngươi đừng nghe người này nói bậy!

“Ngươi nói láo!

Thiếu niên áo trắng cũng tức không nhẹ, chỉ vào hắn, tức giận khinh bỉ nói:

“Vừa rồi ngươi rõ ràng đã nói với cha mình, lần này đến là để cầu hôn Băng Vương điện hạ, cầu cưới Trần Kha!

Ta khinh, cũng không xem lại ngươi là cái thứ phế vật gì, mà cũng xứng đến cầu hôn?

Kha Kha nữ thần thuần khiết như tiên, lạnh lùng thoát tục, là thứ chó lợn không bằng như ngươi có thể mơ tưởng sao?

Triệu Nham bị mắng đến mặt đỏ tai hồng, trong lòng muốn khóc mà không có nước mắt, hoàn toàn không ngờ một câu nói bâng quơ của mình lại chọc phải một tên điên như vậy.

Nhưng dù sao hắn cũng đã quen thói kiêu ngạo.

Lúc này đối mặt với tình cảnh như vậy cũng không chịu nhận thua, chỉ trốn sau lưng hộ vệ cứng miệng nói:

“Tên ngu nhà ngươi mất trí thì đừng có tới cắn ta, ta không nói câu đó!

” Trong lòng lại thầm kêu khổ:

“Cha ơi, sao cha còn chưa tới!

Hai người mỗi người một lời, đám thiên kiêu đang phần nộ cũng có vẻ do dự, không biết nên tin ai.

Thiếu niên áo trắng bèn cười lạnh nói:

“Nếu ta nói đối, ta sẽ c-hết ngay tức khắc, chết không toàn thây!

Hắn nhìn Triệu Nham với vẻ mặt khiêu khích, chế nhạo nói:

“Ngươi dám nói như vậy không?

Triệu Nham nhất thời nghẹn lời, mẹ nó ngươi làm người không được à?

Ta chỉ nói bâng quơ một câu, ngươi cứ bám riết không tha, ngươi bị bệnh à?

Trong lúc cấp bách, thấy mọi người đều cười lạnh vây tới, hắn không khỏi quát lên:

“Cha ta là Triệu Vô Cực, các ngươi ai dám động vào ta?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập