Chương 90:
Lần đầu tiên mặc váy!
Sau một hồi lần lữa trong phòng thay đổ, Trần Kha cuối cùng cũng cúi đầu, e thẹn bước ra.
Thiếu nữ thay một chiếc váy dài voan trắng như tuyết, vừa vặn như in, chất vải mềm mại.
Ec thắt một dải lụa trắng, phác họa nên vóc người mảnh mai quyến rũ và vòng eo con kiến.
Mái tóc đen như mực được búi lên thành kiểu tóc tỉnh xảo, hai lọn tóc dài buông lơi bên má, càng tôn lên vẻ đáng yêu động lòng người của gương mặt xinh đẹp trắng ngần.
Trên dái tai trắng ngần tỉnh xảo là đôi bông tai kim cương xanh thắm lấp lánh ánh hào quang TỰC TỐ.
Đôi chân nhỏ nhắn trắng như tuyết mang một đôi giày cao gót pha lê trong.
suốt màu xanh băng.
Thay xong bộ đồ này, thiếu nữ vốn đã tuyệt mỹ lại càng cao quý tao nhã như phượng hoàng, đẹp không sao tả xiết.
Nhìn thiếu nữ tuyệt mỹ vừa xuất hiện trước mắt, gương mặt xinh đẹp hơi ửng hồng, đẹp đết nao lòng tựa tiên nữ giáng trần.
Mộ Thanh Đàn bất giác sáng mắt lên, tán thưởng:
“Kha Kha, ngươi thật sự quá đẹp!
Nữ chuyên viên trang điểm cũng lanh lợi bước tới, khen ngợi:
“Vì màu da và chất da của Trần Kha tiểu thư quá hoàn hảo, không cần trang điểm gì thêm, nên ta chỉ trang điểm nhẹ cho nàng thôi, Điện Hạ, ngài thấy sao?
“Rất tốt.
Nhìn gương mặt xinh đẹp trắng nõn không tì vết, mỏng manh như sắp vỡ của thiếu nữ.
Mộ Thanh Đàn mỉm cười gật đầu, nói:
“Rất hoàn hảo, vất vả cho các ngươi rồi.
“Điện Hạ quá khen rồi!
Đều là do nền tảng của Trần Kha tiểu thư quá tốt!
Thật lòng mà nói, ta làm nghề bao năm nay, chưa từng thấy ai có nền tảng tốt đến mức gần như không cần trang điểm!
Nhìn thiếu nữ xinh đẹp mà dù có dùng những từ như khuynh quốc khuynh thành, đẹp như tiên nữ để hình dung cũng không hề quá lời.
Đám phụ nữ cũng không hề tiếc lời khen ngợi.
Dù sao cũng là lời thật lòng, không hề trái lương tâm!
Cả đám người cứ thế đưa Trần Kha lên tận mây xanh, hệt như tiên nữ trên thiên cung vừa he phàm.
“Cảm ơn mọi người đã khen!
Rõ ràng người được khen là Trần Kha, nhưng Mộ Thanh Đàn lại như người trong cuộc, cười đến không khép được miệng, vui sướng không kìm được.
“Sư phụ, như vậy là được TỔi sao?
Người trong cuộc là Trần Kha thì xấu hổ cúi đầu, hơi không quen mà nhấc nhẹ tà váy mềm mại, gương mặt trắng ngần ửng hồng, giọng nói lí nhí.
Thực ra.
Chiếc váy này đã được xem là rất kín đáo, phần trên che kín mít, không hở nửa bờ vai trắng ngần, chỉ có thể thấy xương quai xanh tỉnh xảo.
Còn phần dưới thì dài đến bắp chân thon thả, chỉ thiếu điều che kín toàn thân.
Nhưng có lẽ vì sau khi xuyên không, nàng gần như chưa từng mặc váy.
Trần Kha nhất thời cảm thấy rất không quen, chỉ muốn lập tức thay một chiếc quần dài.
“Ùm, Kha Kha, còn cái này nữa!
Nghe vậy, Mộ Thanh Đàn liền nhận một hộp ngọc từ tay thị nữ, lấy ra một chiếc vòng tay màu xanh da trời.
“Vòng tay này!
Mộ Thanh Đàn mỉm cười bước tới đeo cho Trần Kha, dịu dàng nói:
“Nhất định phải mang.
theo bên mình, không được quên đâu nhé!
“Đây là.
Trần Kha chớp mắt, nhìn chiếc vòng tay.
Tuy không biết đây rốt cuộc là thứ gì, nhưng nàng có thể cảm nhận được nguyên khí bàng bạc mơ hồ tỏa ra từ trong vòng tay.
Đó là nguyên khí mạnh hơn Băng Thần Giới trước kia cả trăm lần.
Mà Băng Thần Giới đã là pháp khí Ngũ Phẩm.
Vậy chiếc vòng tay tỉnh xảo lạ thường này thì sao?
Không đợi Trần Kha nghĩ tiếp, Mộ Thanh Đàn đã nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay trắng nõn của nàng, dịu dàng nói:
“Thời gian cũng không còn sóm, chúng ta đi thôi!
“Ồ ồ”
Trần Kha mơ màng đi theo, thầm nghĩ sau này sẽ rõ, không cần vội.
Nhà thi đấu Thiên Thủy.
Kể từ khi Băng Thần Câu Lạc Bộ tung ra tin tức sẽ tổ chức lễ ký kết với thiên tài võ đạo thiếu nữ, tân khoa Võ Trạng Nguyên toàn quốc vào ngày 9 tháng 7.
Hàng trăm phóng viên từ khắp nơi trên cả nước nghe tin đã sớm chờ đợi ở Thiên Thủy, vô cùng phấn khích.
Bây giờ cuối cùng cũng đợi được đến ngày họp báo ký kết.
Tâm trạng của các phóng viên và giới truyền thông có mặt lúc này lại không.
mấy dễ chịu.
Nếu hỏi tại sao?
Đương nhiên là vì chờ đợi quá lâu, gần như từ lúc buổi họp báo cho phép vào cửa đến giờ đi trôi qua hơn hai tiếng đồng hồi!
“Không phải chứ!
Băng Thần Câu Lạc Bộ này ra vẻ quá rồi đấy?
Vô địch thì chưa từng, mà làm cao thì giỏi thật!
Trong không gian có phần yên tĩnh.
Một giọng nói phàn nàn có chút phù phiếm vang lên, trở nên vô cùng chói tai và nổi bật.
Hàng trăm phóng viên nghe vậy đều sững sờ, rồi đồng loạt nhìn người vừa lên tiếng với vẻ cười như không cười, thầm nghĩ:
Đây là thằng nhãi ranh nhà nào vậy?
Lời này mà cũng dám nói?
Sau này không định phỏng vấn người ta nữa à?
Người phụ trách của câu lạc bộ đang quản lý trật tự trên khán đài ký kết đương nhiên cũng nghe thấy câu này, không khỏi ngẩn người.
Trùng hợp thay, người này chính là gã thanh niên ngu ngốc tên Tôn Mộ Vũ, kẻ trước đó muốn làm thân với Trần Kha và Mộ Thanh Đàn nhưng lại bị trấn áp không thương tiếc.
Tôn gia là một đại thế gia có lịch sử truyền thừa hàng trăm năm trong Băng Thần Tông.
Là một trong những đệ tử dòng chính, Tôn Mộ Vũ tất nhiên không thiếu tài nguyên, từ sớm đã được điều đến Băng Thần Câu Lạc Bộ, giữ chức phó hội trưởng.
Gã này tài hèn chí lớn, bản lĩnh không bao nhiêu mà tầm nhìn lại cao vời vợi, lại luôn toan tính làm sao để có được vị trí Thiếu Tông Chủ.
Đương nhiên, nếu ngươi cho rằng đây là kế hoạch cuối cùng của hắn, thì đã sai lầm lớn rồi.
Thực tế, vị trí Thiếu Tông Chủ cũng chỉ là hòn đá lót đường trong mắt gã.
Mục tiêu của hắn lại là vị mỹ nhân Tông Chủ lạnh lùng kiêu ngạo, đẹp như tiên nữ, từ nhỏ đến lón luôn cô độc một mình, Băng Vương Mộ Thanh Đàn.
Một tên công tử bột ngay cả Lý Nhạc Nhạc cũng không đấu lại, chẳng có chút thực quyền nào, đường đường là phó hội trưởng mà phải trông coi hội trường, mục tiêu lại lớn đến dọa chết người.
Đáng tiếc, gã này còn chưa đi được không phẩy một phần trăm kế hoạch đã bị hai nàng phũ phàng chặn họng, trở thành trò cười cho cả câu lạc bộ.
Nghe thấy lời nói đầy khiêu khích này.
Tôn Mộ Vũ đang mặt mày đen kịt, lửa giận ngùn ngụt, trước tiên là sững sờ, sau đó là mừng TỔ.
Hắn đang buồn bực không biết làm sao để xả giận.
Nếu tại hiện trường truyền ra tin tức lãnh đạo cấp cao của Băng Thần Câu Lạc Bộ hành hung phóng viên, chẳng phải sẽ khiến nữ nhân kia đau đầu một phen sao?
“Hừ hừ.
Tôn Mộ Vũ cười lạnh, siết chặt nắm đấm phát ra tiếng răng rắc, rồi sải bước đi về phía phát ra âm thanh.
“Thứ chó c-hết, rơi vào tay ta, coi như ngươi xui xẻo!
Muốn tính sổ thì nhớ tìm hai nữ nhân Mộ Thanh Đàn và Trần Kha mà tính!
Một lát sau.
Tôn Mộ Vũ mặt mũi bầm dập bay ngược trở về, không khỏi gào khóc:
“Bảo vệ?
Bảo vệ đâu?
Mau hộ giá!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập