Chương 6: Top 4.
Người lên tiếng không ai khác, chính là Lâm Mãng người vừa rồi lao xuống sân thi đấu.
Lâm Tiêu vẫn như cũ lạnh nhạt tiến vào trong sân, thần sắc không gợn chút ba động, ở phía đối diện hắn, một thiếu nữ tầm mười bảy, mười tám tuổi đã đứng sẵn, dung mạo thanh tú, tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng, vòng eo thon nhỏ, hai hàng lông mày dựng thẳng, anh khí bừng bừng.
Khi chưởng phong chuẩn bị chạm vào thân thể, Lâm Tiêu thân hình khẽ động, lấy tốc độ cực nhanh né tránh công kích của Lâm Hà, sau đó mượn lực xoay người, vô thanh vô tức đá ra một cước hướng về bên người nàng.
Bất quá, nói cho cùng, những người hắn đối mặt cũng chỉ là mấy tên Tôi Thể tứ, ngũ trọng mà thôi, so với Lâm Hà đã sớm bước vào Tôi Thể thất trọng, thực lực kia hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.
Nghe Lâm Mãng nói, Lâm Chấn Thiên không khỏi khẽ thở dài, ánh mắt thoáng hiện lên vẻ tiếc nuối, chậm rãi lắc đầu.
"Lâm Hoành biểu ca, Lâm Hà tộc tỷ, không biết có xứng được chỉ giáo một phen hay không?"
Hắn giọng nói vừa dứt, gần như cùng một khoảnh khắc, hai đạo thanh âm đồng thời vang lên, rõ ràng hữu lực, vang vọng khắp trường đấu.
Lâm Tiêu vẫn như cũ mặt không đổi sắc, nhún vai một cái, sau đó nhẹ nhàng nâng tay, ra hiệu nàng trước ra tay.
Lâm Hà bất đắc dĩ thở dài một hơi, ngữ khí mang theo vài phần oán trách, nàng cho rằng Lâm Tiêu chẳng qua chỉ là nhất thời khí thịnh, muốn trước mặt mọi người biểu hiện chính mình một phen mà thôi, về phần chuyện sẽ bại dưới tay hắn, từ đầu đến cuối nàng chưa từng để vào mắt.
“Phốc!” Lâm Tiêu thân thể mặc dù cường hãn dị thường, nhưng trong mắt Lâm Chấn Thiên, nhiều lắm cũng chỉ có thể cùng Lâm Động đánh ngang tay, so với Lâm Hoành, Lâm Hà đã bước vào Tồi Thể thất trọng thì vẫn là không đáng nhắc tới.
Tộc tỷ đối với Lâm Tiêu mà nói, chẳng khác nào một hồi trò chơi nhàm chán, những trận chiến tiếp sau đó, hắn đều chỉ dùng nhất quyền, nhất cước là dễ dàng đánh bại đối thủ, không một chút trở ngại, tiến thẳng vào top 4.
Đến lúc này, trong võ trường chỉ còn bốn người trụ lại, Lâm Tiêu, Lâm Động, cùng với hai người vừa đánh ngang tay là Lâm Hà và Lâm Hoành.
"Xem ra… ta vẫn là coi thường cường độ thân thể Lâm Tiêu, một cước kia, cho dù là Tôi Thể cửu trọng cũng không đỡ nổi a… Thế nhưng đáng tiếc, thân thể tốt như vậy, lại là một người không thể tu luyện…” Kinh ngạc thì kinh ngạc, nhưng thỉnh cầu của hai người vẫn là được chấp thuận.
Một cước kia không chút khách khí đánh trúng bả vai nàng, lực đạo cuồng mãnh trực tiếp đánh văng thân thể Lâm Hà ra xa hơn mười trượng mới miễn cưỡng dừng lại.
Nàng thừa nhận bản thân vừa rồi đích xác có chút xem thường đối phương, thế nhưng… chỉ một cước liền đem nàng đánh cho trọng thương, cái này cũng quá mạnh đi? Đây mà gọi là không thể tu luyện phế vật sao? Rõ ràng là một cái quái thai mới đúng!
Người mở miệng không ai khác chính là Lâm Tiêu cùng Lâm Động. Hai người đồng thời bước ra khỏi hàng, chắp tay hướng về phía Lâm Hoành và Lâm Hà.
Cảm nhận được vai phải đã mất đi tri giác, Lâm Hà cắn chặt hàm răng, hướng về phía Lâm Tiêu hơi hơi cúi đầu, trầm giọng nói: Hai người trước đó bộc lộ thực lực đều khiến mọi người vô cùng trấn kinh, đặc biệt là Lâm Tiêu — từ đầu tới cuối chưa từng cần xuất ra quyền thứ hai, liền dễ dàng đem đối thủ trấn áp.
Ngay cả Lâm Chấn Thiên cũng vô cùng kinh ngạc, thế nhưng ngữ khí lại mang theo vài phần tiếc nuối nói: "Phụ thân hắn tên Lâm Tiêu, là chúng ta Lâm gia cô nhi, từ nhỏ đã sống tại khu vực giáp ranh rừng rậm, nơi đó hẻo lánh vắng vẻ, ít giao du với người trong tộc, thực tế tình huống cụ thể thế nào… ta cũng không dám khẳng định."
Một cước kia mang theo “xuy xuy” tiếng gió, từ một góc độ vô cùng xảo trá đánh tới, khiến người ta căn bản không kịp phòng bị!
Thế nhưng đối diện với thế công mãnh liệt, Lâm Tiêu vẫn bất động như núi, ánh mắt bình thản nhìn chưởng ảnh cuồn cuộn ập tới, không có nửa phần khẩn trương hay dao động.
Bên dưới khán đài, một mảnh xôn xao như nổ tung!
Sắc mặt Lâm Hà đại biến, thân hình vội vã nghiêng đi, thế nhưng tốc độ của nàng rõ ràng đã chậm nửa nhịp!
Lâm Hà căn bản không nghĩ tới công kích của bản thân lại bị đối phương nhẹ nhàng nhìn thấu, ngay khi nàng vừa định kéo giãn khoảng cách, một tiếng xé gió bén nhọn bỗng vang lên sát bên thân thể!
Tại Lâm gia thi đấu trường, tiếng hoan hô vang dội không dứt, tựa như muốn xé rách cả không trung, một mảnh náo nhiệt sục sôi.
Từng đạo ánh mắt kinh hãi, không dám tin tưởng nhìn về phía thân ảnh đang yên lặng đứng trên sân đấu.
Đối với thái độ đạm mạc của Lâm Tiêu, Lâm Hà có chút nhíu mày, trong lòng dâng lên một tia không vui, cũng không tiếp tục nói nhiều, trực tiếp ra tay.
"Mãi mới thấy được một cái mầm mống xem như không tệ, thế mà chỉ là một phế nhân không thể tu luyện."
Trên đài cao, mọi chuyện phát sinh nơi sân đấu đều không lọt qua ánh mắt Lâm Chấn Thiên, hắn nhướng mày, ánh mắt mang theo vài phần hứng thú nhìn sang Lâm Khẳng bên cạnh, trầm giọng hỏi.
Nói đùa cái gì chứ? Hắn, Lâm Tiêu, còn đang muốn tại Lâm gia lưu lại một ấn tượng khó quên đây, làm sao có thể dễ dàng như vậy nhận thua?
Vai phải nàng khẽ rủ xuống, hiển nhiên đã trúng thương không nhẹ, một tia huyết tuyến theo khóe miệng chậm rãi trào ra, sắc mặt Lâm Hà thoáng chốc tái nhợt, gương mặt tràn đầy vẻ khó có thể tin nhìn về phía Lâm Tiêu.
“Quái vật! Cái này tuyệt đối là quái vật!”
“Ai nha… một cước liền đem Lâm Hà đánh trọng thương? Đây là cái gì thực lực?”
Lâm Chấn Thiên chưa kịp mở miệng thì một đạo thanh âm mang theo vài phần khinh thường đã vang lên trước.
Vốn ban đầu khán giả còn hưng phấn reo hò không ngớt, nhưng theo từng trận đấu đơn điệu, thắng bại phân định trong chớp mắt, tiếng hoan hô cũng dần dần im bặt.
"Bát Hoang Chưởng!"
"Theo như lão phu quan sát, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, thì Lâm Hà cùng Lâm Hoành có thể đồng đứng vị trí đệ nhất, Lâm Tiêu và Lâm Động chia nhau vị trí thứ hai, đương nhiên, nếu như có ai vẫn muốn so tài tỷ thí, thì có thể nói ra."
Lâm Hà trong miệng gầm khẽ, song chưởng bắt đầu huy động, tạo thành một vòng đường cong vô cùng điêu luyện, đánh tới vị trí Lâm Tiêu.
"Hừ, phụ thân, tiểu tử này ta có chút hiểu rõ, nghe nói hắn tuy thiên sinh thần lực, cường độ thân thể có thể sánh ngang Tôi Thể thất trọng, nhưng lại không có cách nào tu luyện, chỉ là một cái phế vật mà thôi."
“Tiểu tử kia là ai? Hình như trước đây chưa từng thấy qua.”
Lâm Tiêu chiến đấu nàng cũng đã xem qua, biết rõ đối phương tuyệt không phải hạng người dễ đối phó, chính vì thế, ngay từ đầu nàng đã không có ý định giữ lại, một chiêu xuất ra liền là toàn lực ứng chiến.
“Lâm Tiêu tại sao còn chưa động? Không phải là bị sợ choáng váng rồi chứ?”
Lâm Chấn Thiên đứng dậy, mim cười nói: “Lâm Tiêu tộc đệ, võ lực cao cường… ta, nhận thua.”
Tất cả những việc này, Lâm Tiêu đều không hay biết, hắn vẫn an nhiên tọa lạc tại một góc sân đấu, hai mắt khép hờ, thần sắc bình thản như nước, lặng lẽ dưỡng thần, chờ đợi trận chiến tiếp theo.
Thanh âm đột nhiên vang lên khiến cho cả thi đấu quán bỗng trở nên yên tĩnh, vô số ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía hai người.
Lâm Khẳng khẽ nhíu mày, ánh mắt thoáng trầm ngâm, sau một lúc mới chắp tay cung kính đáp lại.
"Thật là, ngươi thực lực mọi người đều hiểu rõ, cần gì phải tự làm khó mình."
Thấy cảnh này, bên dưới đám người lập tức xôn xao, không ít người kinh hô thất thanh.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập