Chương 11:

Chương 11:

Thời gian trôi tuy chậm nhưng không hề dừng lại, Minh Phát vẫn đứng tại chỗ, tay cầm dù vừa che cho mình cũng che chở cho cô đàn em nhỏ cố chấp đứng bên cạnh, ánh mắt dõi theo dòng người ra vào ngày càng thưa thớt.

Giờ trưa gần đến ai cũng muốn nghỉ ngơi cho khoẻ người, chỉ còn những sinh viên phụ trách công việc dọn dẹp còn chạy đi chạy về Lại không : đến…

– Chuyện ở bên ngoài sao rồi ?

– Thưa hiệu trưởng, đã liên hệ với gia đình của người hiến.

Nhưng từ nãy đến giờ vẫn không nhận được hồi âm.

Điện tín cũng không trả lời, gọi điện cũng không ai nhấc máy, bây giờ chúng ta nên triển khai theo đúng trình tự chưa ạ.

Hiệu trưởng ánh mắt thâm trầm, không trực tiếp trả lời câu hỏi của thư kí ngay.

Bà đứng lên khỏi bàn làm việc, chỉnh lại mắt kính rồi đi tới bên phía cửa sổ vén tấm màn được làm bằng nhung dày cộm qua một bên.

Phòng làm việc của hiệu trưởng nằm ở tầng cao của toà nhà quản lí, cho nên có tầm nhìn rất tốt, chỉ cần quét mắt một cái có thể nhìn thấy gần như toàn cảnh sân trường.

Lúc này bên dưới đã vắng người, xa xa chỉ thấy bóng một nam sinh đứng che ô ngay bên quan tài, ở cạnh hắn còn có một học sinh nữ khác, dáng người nhỏ nhắn, mặc một chiếc váy trắng dài.

– Mắt nhìn của giáo sư Vân thật tốt, lúc đầu chỉ hơi ngờ ngợ nhưng giờ có thể chắc chắn về cậu sinh viên này.

Nhưng tính cách có vẻ hơi cố chấp một chút, mà cũng không sao.

Tính cách cố chấp khi tiếp cận với những chuyện đặc biệt, đôi khi lại là một loại tố chất.

Trước tiêr thì đi nói với cậu ta một tiếng, nên giải quyết thế nào cứ làm như thế.

Sau đó chuẩn bị hồ sơ đem đến bàn làm việc cho tôi, xong việc thì về nhà nghỉ ngơi đi.

À trước khi về pha giúp tôi một ly cacao nóng.

– Vâng thưa hiệu trưởng.

Em sẽ đi chuẩn bị ngay.

Thư kí bước ra khỏi phòng cẩn thận khép kín cửa, động tác nhanh như lúc đến.

Còn hiệu trưởng vẫn tiếp tục đứng bên cửa sổ nhìn ngắm quang cảnh chói chang bên ngoài, ánh nắng ấm áp phủ xuống cả thành phố, phản chiếu trên tấm kính của những toà nhà cao tầng biến chúng thành những viên pha lê khổng 18 vô cùng tráng lệ.

Bà đưa bàn tay lên, thử gõ gõ vào bề mặt kính mấy cái cảm nhân sự thô ráp của xương khi va vào vật cứng.

– Nếu như mọi chuyện thật sự giống với những gì Hội Đồng đã nói, vậy thì không biết…

Cốc…cốc cốc…cốc, tiếng gõ cửa vang lên, âm thanh không chỉ trầm đục mà còn mang theo một cảm giác nặng nề khó diễn tả.

Tiếng động không liền mạch đã cắt ngang dòng suy nghĩ, hiệu trưởng quay đầu nhìn về phía cửa, hơi nheo mắt lại làm cho các vết chân chim càng sâu hơn.

Gương mặt khó hiểu, giống như không ngờ rằng người đang đứng ở bên ngoài hôm nay sẽ đến.

Nửa muốn bước tới mở cửa, nửa lại không muốn nghe người kia sẽ nói điều gì, nhưng sau tất cả những đấu tranh nội tâm bà vẫn nhận thức được vị trí hiện tại của bản thân Bình tĩnh đi tới vặn tay nắm mở rộng cửa

Đứng chờ ở bên ngoài là một người đàn ông trung niên, cao chừng một mét bảy hơn.

Mặt dù đúng là đã vào mùa đông nhưng hiện tại đang là ban ngày, hôm nay trời còn nắng gắt hơn c bình thường, vậy mà người đàn ông từ trên xuống dưới không có một kẻ hở nào, đã thế bên ngoài cùng còn khoát một cái áo khoát kín người bằng bông dày.

Ai không.

biết còn tưởng ông ta mới vừa từ phía bắc, thời tiết chỉ còn hai ba độ C trở về.

Người đàn ông gầy gò giống như thiếu ăn đã lâu, đến nỗi gương mặt bị biến dạng, gò má lõm sâu, hai con ngươi đen tuyển sâu hút vào hõm mắt như cái hố.

Người đàn ông cúi đầu chào hiệu trưởng theo kiểu qruân điội, rồi mới theo hướng tay của bà bước vào bên trong phòng.

– Hôm nay ghé thăm hiệu trưởng hơi vội, không kịp chuẩn bị quà cáp.

Thành thật xin lỗi.

– Đội trưởng Ngô quá lời.

Anh có lòng đến thăm tôi là tôi vui lắm rồi, quà cáp làm gì nữa chứ.

Tôi hiện tại cũng sống rất tốt, không có thiếu thốn gì.

Hừm…được rồi, khách sáo vậy thôi, tôi biết anh đến có việc quan trọng.

Là thông báo từ Hội Đồng sao?

– Hiệu trưởng tỉnh tường, đúng là không có chuyện gì giấu được.

Đúng là Hội Đồng có thông báo quan trọng, nhờ tôi đến chuyển lời.

Người đàn ông ngồi xuống ghế, tuy nhìn bên ngoài có vẻ gầy gò và yếu đuối giống như chỉ còn lại lớp da bọc lên xương.

Nhưng trong từng cử chỉ, cúi đầu gật đầu hay trả lời đều làm cho người đối diện vô thức dấy lên cảm giác đề phòng ở trong lòng.

Hoặc thậm chí là một thoáng sợ hãi khó hiểu.

Cảm giác giống như xung quanh người đàn Ông này, có một tầng sương lạnh c-hết chóc không thể nhìn thấy bằng mắt thường mang theo cảm giác âm u, đau thương và bấtlực không thể nói được thành lời.

Ông chủ động đưa tay rót một chén trà nóng cho mình, tay còn lại thì đưa vào túi đồ bên cạnh lấy ra một túi đổ uống, khi đặt lên bàn chiếc ly giấy vẫn còn thoảng hơi ấm.

– Cacao nóng của tiệm Sao Mai.

Hiệu trưởng vẫn còn thích chứ ?

Hiệu trưởng nhìn về phía đội trưởng Ngô, nhìn qua ly cacao nóng trên bàn.

Rồi lại một lần nữa nhìn về phía ông.

Gương mặt bà vẫn bình thản giống như một tảng băng đá vĩnh cửa, hoàn toàn.

chẳng thấy chút biểu cảm nào.

Còn người đàn ông đã uống hết chén trà trên bàn, đưa tay rót thêm một chén nữa…uống cạn

– Hội Đồng đã ghi nhận và tiến hành phân tích hàng chục sự kiện kì lạ trên toàn thế giới.

Hiện tại tuy chưa thể thu thập được các thông tin có giá trị cao, nhưng dựa trên những gì đã nghiên cứu được, có thể chắc chắn kịch bản tổi tệ nhất đã ứng nghiệm.

Dựa theo tần suất xuất hiện và quy mô ảnh hưởng của từng sự kiện, có thể đợt bùng nổ đầu tiên sẽ vào cuối năm sau.

Ngoài ra các quốc gia phát triển cũng đã bắt đầu khởi động dự án nghiên cứu và đào tạo tin anh, Hội Đồng có lệnh yêu cầu hiệu trưởng nhanh chóng quay về cơ sở chính để tiếp quản việc nghiên cứu.

Ngoài ra cục diện hiện tại của thế giới đã thay đổi, rất có khả năng sẽ tiếp tục biến chuyển trong tương lai.

Hai thế lực lớn nhất hiện tại là Tổng Bộ và Hội Đồng đã dần thành hình, nhất là phía Tổng Bộ.

Có vẻ như đang ra sức tranh giành nhân tài với chúng ta.

– Tổng Bộ? Không phải Hội Đồng mới là tổ chức đầu tiên nghiên cứu về những sự kiện này sao ?

Người đàn ông uống cạn chén trà, khẽ lắc đầu rồi lấy ra một tập hồ sơ dày cộm đặt lên bàn, đẩy sang hiệu trưởng ngồi đối diện.

Biểu hiện thái độ cực kì rõ ràng, bà cũng gật đầu từ từ nhận lấy tệp tài liệu để ra một bên.

– Những gì hiệu trưởng nên biết, đều đã được ghi trong tài liệu.

Nếu như hiệu trưởng muốn biết nhiều hơn về những nghiên cứu của Hội Đồng, xin quay lại cơ sở chính.

Cách thức liên lạc vẫn như cũ, Hội Đồng sẽ cử người đến đón hiệu trưởng về cơ sở chính để tiếp tục công việc.

Những gì cần nói đã nói xong, không tiếp tục làm phiển giờ nghỉ trưa của hiệu trưởng nữa, tôi xin phép ra về.

Hiệu trưởng không cần phải tiễn.

Lời còn chưa nói hết mà người đã đứng lên, bước đến ngoài cửa bàn tay vặn nắm bước ra, rồ cứ như thế khuất dạng đằng sau hành lang dài.

Người đến và đi nhanh như một cơn gió thoảng qua, lúc bà ngửa đầu nhìn lên đồng hồ, mới chọt nhận ra toàn bộ cuộc nói chuyện vừa tồi, kéo dài còn chưa được mười phút.

Hoi thở nặng trĩu, cầm lấy ly cacao đã nguội trên bàn đưa lên miệng nhấp thử một ngụm.

Hương vị ngọt ngào của đường.

trắng và một chút đắt nhẹ khi cacao chạm vào đầu lưỡi, làm cho người phụ nữ bỗng như trở lại những năm tháng ngày xưa.

Không biết vì sao lại cảm thấy hốc mắt cay xè, ly cacao có thêm vị mặn chát.

– Chuyện đã qua lâu như vậy, tại sao lại không thể buông bỏ.

Minh Phát sau khi nhận được thông báo của cô thư kí, đã ngay lập tức gọi điện cho bên cơ sẻ mai táng Đại Hương, nhờ họ chuẩn bị thêm cho mình một xe và vài người đến hỗ trợ đưa hòm tới lò hoả thiêu.

Người quen lại gặp mặt, tự nhiên sẽ không cần thủ tục chào hỏi gì cho tốn thời gian, người nào việc nấy xông xáo nhảy vào mà làm.

Chưa đến năm phút đã đưa được chiếc áo quan nặng trịch lên trên xe rồng.

Là người phụ trách chính cho nên cậu đã leo lên ngồi sẵn sàng, còn Diệu Nhi vì được giáo su căn dặn phải quay lại tất cả công việc nên cũng lên theo.

Nhìn dáng vẻ bất kì lúc nào cũng có thể lăn quay ra ngủ mười sáu tiếng của đàn em mình, Minh Phát phải cố lắm mới nhịn cười được.

Vỗ vỗ vai động viên hết sức có thể.

– Lần này đi theo anh, cũng coi như cho em thêm chút trãi nghiệm về cái gì gọi là cuộc sống muôn màu, muôn vẻ của sinh viên quân y.

Không phải lúc nào cũng có cơ hội đâu nha, nhiều anh chị đến khi ra trường hoàn toàn mù tịt mấy kiến thức cơ bản này.

Phải được đào tạo lại luôn đó, chưa kể nghề tay trái này còn kiếm được tiền hoa hồng của chủ cơ sở mai táng nữa.

– Có luôn hả anh.

– Đương nhiên là có rồi, Đại Hương cũng không phải là cơ sở mai táng duy nhất được làm việc với trường đâu.

Có nhiều cơ sở khác như Thiên Bảo, Bình An, An Nhiên,…tuỳ vào sinh viên lựa chọn cơ sở nào để làm việc cùng thôi.

Bởi thế mà họ hay tạo mấy cái ưu đãi để lôi kéo sinh viên lắm.

– Nghe cứ như kinh doanh trên xác người c-hết ấy, làm kiểu đó có phải hơi bị tổn phước không anh ?

Minh Phát cười khổ, vừa vỗ nhẹ vào chân váy của cô bé ra hiệu mấy người bọn họ đang ngồi đối diện mình, vừa gật đầu tỏ ý xin lỗi mọi người về những điều mà Diệu Nhi đã vô tình nói Cậu ghé miệng sát tai cô bé, cố gắng thì thầm hết mức có thể.

– Diệu Nhi à, nhưng lời này em không thể nói một cách tuỳ tiện như vậy được.

Bản chất của cơ sở mai táng, hỗ trợ gia đình người mất trong việc hoàn thành những nghi thức truyền thống, với ý nghĩa cầu mong cho người đã k-huất có thể bình yên đi về thế giới bên kia.

Mà muốn nhờ người khác làm việc, đương nhiên phải trả công xứng đáng cho họ rồi.

Còn chuyện anh vừa nói với em, chỉ là một loại hình của kinh doanh mà thôi.

Đương nhiên anh không phủ nhận việc em nói bọn họ kinh doanh trên cơ thể người c-hết, nhưng nếu nhu xét về mặt lợi ích ở nhiều khía cạnh họ mang lại so với sự tiêu cực của cạnh tranh thì cao hơn nhiều.

– Dạ vâng, em hiểu rồi ạ.

– Không sao, là do anh không tốt.

Nếu như giải thích trước cho em về mấy chuyện này thì er cũng sẽ không nhầm lẫn như thế.

– Không phải lỗi của anh đâu.

Là do em không suy nghĩ thấu đáo đã phát ngôn.

Mọi người đánh mắt nhìn nhau, cũng không biết nên nói gì trong tình huống này cho phù hợp, cho nên cùng lựa chọn im lặng.

Xe chạy trên đường quốc 1ô, lúc đầu lướt qua các toà nhà cao tầng, rồi đến hàng quán sang sát nhau.

Chẳng mấy chốc đã lăn bánh đến ngoại ô thành phố, cây nhiều hơn mọc san sát nhau phủ xanh cả con đường, ngay cả nhà dân cũng ít lại.

Cơ sở mai táng Đại Hương ở cả quy mô cũng như danh tiếng trong ngành, hay là hậu mãi nho nhỏ đểu không so được với các cơ sở khác, nhưng bù lại bọn họ làm việc rất có tâm, bị cái sinh sau đẻ muộn nên phải chịu.

Xe mới qua cổng đã có người đứng chờ sẵn, vừa thấy liền chạy đến nói chuyện cùng với Minh Phát, đưa cậu đi hoàn thành nốt các thủ tục còn lại, để những người khác vận chuyển áo quan vào trong và chuẩn bị buồng thiêu.

Diệu Nhi vừa xuống xe là bám riết theo Minh Phát, không dám rời khỏi cậu nửa bước chân, làm cậu cảm thấy như vừa mới mọc thêm một cái đuôi.

Ông chủ của cơ sở mai táng tên là Hương Hạo Minh, nhìn thấy cậu bước vào phòng làm việc thì vui vẻ đi qua.

Chờ cậu hoàn thành xong thủ tục mới lân la bắt chuyện, cái chất giọng ồm đm đặc trưng của người trên bảy mươi tuổi, còn hơi lớ lớ với tiếng hoa có chút khó nghe.

Ha bên tuy không tính là quen biết, nhưng vì ông chủ Hương có giao tình khá tốt với giáo sư của cậu, cho nên theo tính chất bắt cầu, thì hai người dù không cùng thế hệ cũng có thể trò chuyện.

– Cậu Minh Phát, năm nay chắc là sinh viên năm hai rồi phải không? Chuyện học hành thế nào, vẫn tốt chứ? À, ta lâu rồi không trò chuyện cùng giáo sư Vân, ông ấy vẫn khoẻ mạnh chứ?

– Vâng bác, cháu năm hai rồi ạ.

Còn chuyện học hành của cháu thì vẫn tốt, chủ yếu là nghiên cứu này kia trên cơ thể người thôi, làm dần thành quen hiểu được thêm không ít thứ đặc biệt.

Còn giáo sư đúng là dạo gần đây hơi bận.

À, năm ngoái nghe bác nói con gái bác học mười hai năm nay thi đại học, kết quả thế nào tồi bác ?

– Tiếc là không đậu được vào học viện Kĩ Thuật Quân Y Quốc Gia, nhưng cũng dư điểm vào đại học trọng điểm.

Con bé nói, nó cũng thích giải phẩu cơ thể người giống như cháu.

Bác thì giờ già rồi, đầu óc kém nhạy bén không theo kịp thời đại nữa, nên nghe sao biết vậy thôi.

Mà cháu gái này là…

– Bác lại khiêm tốn quá rồi, đầu óc không nhanh nhạy sao có thể từ tay trắng dựng nên cơ ngơi chứ.

Với bác cho cháu gửi lời chúc mừng đến em nhà nhé, sau này có thể làm bác sĩ đứng phòng phẩu thuật thì ngầu phải biết.

Còn đây là đàn em, sinh viên năm nhất đầu tiên của khoa cháu trong kì này.

Sau này em ấy cũng nghiên cứu giống như cháu, vẫn mong bác chiếu cố em ấy như cháu.

– Chiếu cố gì chứ, bác mới phải là người nói câu này.

Chào cháu, bác tên là Hương Hạo Minh chủ của cơ sở mai táng Đại Hương.

Sau này mong được cháu giúp đỡ nhiều hơn.

Lão Hương theo lệ thường hơi bước về phía trước một chút chìa bàn tay ra ý muốn bắt tay chào hỏi, chỉ là Diệu Nhi hình như không hiểu được ý tứ này của ông nên không hề có cử động hồi đáp nào.

Nhìn thấy cảnh tượng sắp trở nên khó xử, Minh Phát lại một lần nữa phải làm tròn vai người đàn anh tâm huyết, bắt tay cùng lão Hương còn kính cẩn cúi người xuống hơn ông một chút.

– Em ấy tên là Diệu Nhi, ông chủ Hương cũng đừng giận, em ấy sợ tiếp xúc với người lạ.

Lầr đầu gặp mặt ai cũng như thế.

Diệu Nhi giống như một chú cáo bông nhỏ, nép sát sau lưng nhìn đàn anh ứng đáp một cách trôi chảy bằng ánh mắt ngưỡng mộ, và không thể tin được.

Anh ấy nhiều nhất cũng chỉ hơn cô một tuổi mà thôi, nhưng sao kinh nghiệm sống của anh lại phong phú quá chừng, suốt mấy tháng qua học cùng đàn anh.

Cô thấy anh giống như một quyển bách khoa toàn thư phiên bản tình giản, gần như mọi thắc mắc của cô đối với chuyên ngành, đàn anh đều có thể dễ dàng trả lời.

So với bản thân mình nhút nhát, cái gì cũng ngơ ngơ thật sự là một trời một vực.

– Ông chủ Hương, bên dưới đã chuẩn bị xong tồi chứ ?

– Xong hết cả rồi, chỉ cần thân nhân ký tên nữa là hoàn thành xong hết thủ tục, có thể lập tức đưa vào lò thiêu luôn.

Mà thân nhân của người hiến xác đâu rồi nhỉ, sao nãy giờ không thấy có mặt.

Câu hỏi chí mạng vừa hay chọc đúng là chỗ khó xử, làm cho cả Minh Phát cũng với Diệu Nh nhất thời cứng họng không biết nên nói gì.

Ánh mắt trầm ngâm nhìn thằng về phía người đàn ông già, như có lời muốn nói mà không biết nên nói như thế nào cho phải lẽ.

Hương Hạc Minh tuy không phải người lõi nghề, nhưng nhìn qua ánh mắt của thiếu niên là đã hiểu hết những gì muốn nói, ông gật đầu rồi đi qua một bên gọi điện thoại.

Chừng năm phút sau, mó quay vào với toàn bộ hồ sơ đã giải quyết xong, mim cười nâng tay ra hiệu có thể tiếp tục được rồi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập