Chương 4: Trực nhà xác
Minh Phát mang theo đèn pin siêu sáng vừa mua được trên mạng.
cầm vào tay nắm đẩy mở cánh cửa phòng gác đêm, tiếng soạt do bánh xe va vào nẹp cố định cửa kéo thành một hơi dài, nếu là buổi sáng thì sẽ không thể nghe thấy.
Nhưng mà đột ngột vang lên giữa cái không gian lặng yên như tờ, vẫn làm tim người ta nhảy thót lên một nhịp.
Ánh mắt đảo quanh hàng lang trống chỉ được thắp sáng bằng một vài một vài ánh đèn nằm rải rác, kéo dài hút cả tầm mắt.
Minh Phát nuốt vội một ngụm nước bot, cố gắng trấn tỉnh để mình không sợ mà hét toáng lên.
Dù cho đã nhìn qua hành lang này hàng trăm, thậm chí cả nghìn lần trong suốt một năm học vừa qua.
Nhưng mà cứ mỗi đêm đi trực lại vẫn bất tri bất giác cảm thấy nó quỷ dị không thể diễn tả nổi.
Nén lại cảm giác kì lạ trong lòng, bắt đầu làm việc.
Chiếc đèn pin siêu sáng được bật với công suất tối đa, toả ra ánh trắng rực rỡ đến mức loá mắt hoàn toàn soi sáng hết cả đoạn hành lang trước mặt.
Cái cảm giác sợ hãi vừa rồi, lúc này đã hoàn toàn tan biến.
Thay vào đó là một sự tự tin đến mức độ lố bịch, đúng như một câu nói đang nổi rần rần trên mạng dạo gần đây.
Mọi cảm giác sợ hãi, lo lắng hay bất an đều đến từ hoả lực không đủ mạnh.
Thiếu niên như một chiến binh ngạo nghề cầm trong tay món thần binh tuyệt thế, rọi thẳng ánh đèn vào trong từng căn phòng kiểm tra kĩ càng qua mấy lượt mới đi tiếp.
Mặc dù đặc thù công việc không có ai kiểm tra năng suất, nhưng mà trước giờ Minh Phát vẫn luôn tận lực với mọi thứ mình làm.
Chẳng mấy chốc mà đã kiểm tra xong hết toàn bộ các phòng.
nằm hai bên hành lang, chỉ còn sót lại mỗi nhà chứa xác c:hết nghiên cứu, nằm tro trọi một mình ‹ cuối dãy.
Minh Phát đến trước cửa nhưng không lập tức bước vào, cậu kéo cao áo khoát của mình lên hết mức có thể, lấy từ trong túi áo ra một đôi găng tay giày cộm mang vào, chỉnh lại vớ giày và hít thở đều đặn một hồi mới cầm vào tay nắm cửa.
Cạch…âm thanh nặng nề, trầm thấp thốt vang lên vọng đi dọc cả hành lang, cánh cửa nhà xác chậm rãi mở, từ khoảng kẻ hở những làn khói trắng đụt thoát ra bên ngoài, mang theo cái lạnh run xuyên qua áo khoát dày Đặc trưng của nhà xác là luôn được duy trì ở mức nhiệt độ tương đối thấp, buổi sáng thì còn đỡ hơn một chút vì có ánh sáng mặt trời.
Chứ buổi tối thì thôi đừng hỏi đến, cái lạnh đặc thù xuyên qua cả lớp áo khoát dày, sẽ làm cho người ta run rẩy không kiểm soát, càng khuếch đại nổi sợ lên gấp hàng chục lần.
Minh Phát đi từng bước một, tay cầm chiếc đèn pin rọi khắp hết cả phòng một lượt.
Sau khi thủ tục đầu tiên đã làm xong, cậu mới lấy ra một đôi găng tay y tế đeo vào.
Đi tới trước tủ chứa xác chọn bừa một ngăn kéo ra để kiểm tra.
Nghe thì có vẻ hơi kinh dị, nhưng đối với một sinh viên học chuyên ngành nghiên cứu cơ thể người mà nói, xác c:hết có vẻ như còn dễ tiếp xúc hơn cả người sống.
Bởi dù sao khi c hết rồi cũng không còn khả năng tư duy, không thể ngoài mặt một kiểu mà suy nghĩ một kiểu, hay đi phút chốc griết người bừa bãi chẳng ghê tay.
Cho nên trong tâm thức cậu hoàn toàn chẳng có chút khái niệm nào liên quan đến sợ hãi với họ.
Nhiệt độ ở trong ngăn tủ so với bên ngoài còn thấp hơn, khi cánh cửa dần trượt ra hơi lạnh trắng xoá thoảng lên khiến Minh Phát hơi nhăn mặt.
Cái xác bên trong là của một người phụ nữ, có gương mặt trái xoan thon dài có thể nói là tương đối xinh đẹp, độ tuổi ước chừng hơn ba mươi một chút, có lẽ khi mất vẫn còn độc thân cho nên một vài dấu hiệu tàn phá của thời gian không thể nhìn ra.
Cậu lại bắt đầu kiểm tra toàn bộ cái xác từ trên xuống tới dưới, xác nhận không có cái gì khác thường so với những ghi chép trên tài liệu thì mới thôi.
Xác ở viện cũng không phải chỉ có mỗi khoa của cậu sử dụng đến, có rất nhiều khoa khác có liên quan đến giải phẩu cơ thể người, hoặc là pháp y đều sẽ đến mượn xác đi dùng.
Các giảng viên hoặc sinh viên có tâm thì còn tốt hơn chút, chứ đối với một số người có thâm niên học và làm việc trong ngành.
Bọn họ chỉ xem xác chết như một loại công cụ để giảng dạy hoặc học tập, khi dùng cũng không được nâng riu và cẩn thận cho lắm.
Nghĩ đến đây Minh Phát thở dài một hơi, cũng không thể trách họ, c:hết rồi thì chính là kết thúc, cơ thể đâu còn khả năng tư duy nữa mà cảm nhận đến những chuyện như đẹp xấu hay khó chịu.
Minh Phát cẩn thận đưa tay lên, từ từ vuốt lại mái tóc của cô gái cho thẳng thóm, sau đó mới điều chỉnh lại tư thế nằm, rồi cuối cùng mặc lại quần áo đường hoàng.
Làm thế này tuy không được trả thêm tiền công, nhưng lại khiến cho cậu cảm thấy vô cùng hài lòng.
Dù sao thì con người ai cũng yêu thích cái đẹp, làm việc với những cái xác đẹp sẽ khiến cho tâm trạng tốt hơn nhiều, mà muốn xác đẹp thì phải cẩn thận chăm chú chứ đâu tự nhiên mà có được.
Nói thì nói như thế, chứ cũng phải gần mười lăm phút Minh Phát mới mặc xong một bộ quần áo mới, từ từ bồng lên đặt cái xác vào lại trong tủ lạnh.
Khi cơ thể lên, cái cảm giác lạnh lẽo nằm ở trong vòng tay, dù cho Minh Phát đã mặc mấy lóy áo dày cũng cảm nhận được cực kì rõ ràng.
Cậu thầm gật đầu, không khỏi bái phục công nghệ bảo quản xác c-hết ngày nay càng lúc càng tân tiến.
Người đ:ã c-hết được gần chục ngày, mà cảm giác đàn hồi của da thịt hay các bó cơ vẫn cứ như người sống vừa mới tắt thỏ.
Không biết vài năm nữa còn phát triển tới mức nào.
Lại mở tủ tiếp theo, rồi đến tủ kế tiếp.
Liên tục kiểm tra bốn năm tủ ở các vị trí ngẫu nhiên đí xem có gì khác thường hay không.
Sau khi xác nhận mọi thứ đều đầu vào đấy thì cậu mới có thể thở phào nhẹ nhõm, cầm theo chiếc đèn pin siêu sáng, một lần nữa rọi đèn bước ra khỏi nhà xác.
Cạch…âm thanh nặng trĩu lại một lần nữa vọng giữa bốn bể lặng thỉnh, cậu tháo bỏ áo khoát dày bên ngoài cùng với đôi bao tay y tế, từ từ quay về phòng nghỉ chợp mắt.
ChuẩT bị cho ca trực tiếp theo lúc ba giờ sáng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập