Chương 7: Chuyện kì lạ trong trường
Khi bóng lưng của cậu sinh viên năm hai khoa nghiên cứu cơ thể người đã hoàn toàn khuất hẳn đằng sau ngã rẽ của hành lang, trả lại cho con đường.
dẫn đến nơi lạnh lẽo cái dáng vẻ u tĩnh thường niên, ánh đèn huỳnh quang trắng xoá trên đầu vẫn còn duy trì ánh sáng, nhưng.
so với bình thường hình như ảm đạm đi một chút.
Tách…tách…tách, âm thanh chậm, ngắt quãng giống như tiếng nước nhỏ giọt xuống nền gạch.
Những cơn gió mang theo hơi lạnh từ phương.
bắc thổi mạnh qua sân vườn bên ngoài, rồi đập thẳng vào cửa kính.
Nhưng thay vì là những tiếng động bụp…bụp giống thường lệ, nó lại chỉ vang lên một tiếng thùng rất mạnh, âm vang đụt ngầu như tiếng ai đó dùng ngón tay gõ hết sức lên bể mặt kính cường lực.
Tiếng thùng…thùng…thùng đụt và nặng.
nề âm vang nặng như gõ thẳng vào trong tâm trí, không dài không ngắn vừa đủ ba hồi thì lập tức ngưng lại, trời bên ngoài cũng chẳng biết đã lặng gió từ khi nào.
Minh Phát cầm đèn rọi sáng cả hành lang trước mắt, vừa đi vừa huýt sáo vô cùng thư thái.
Cũng không biết vì lí do gì mà mấy ngày hôm nay nhà trường lại gửi công.
văn nhắc nhở cậu không cần phải thực hiện kiểm tra tủ đựng xác nữa.
Thậm chí còn nhắc nhở mình mỗi lần đi trực chú ý tránh xa chỗ đấy ra một chút.
Thiếu niên lấy tay xoa trán, mấy hôm rồi suy nghĩ kiểu gì cũng không ra được lí do vì sao nhà trường lại đột ngột gửi xuống công văn, yêu cầu sinh viên trực ca đêm không được kiểm tra tủ đựng xác c:hết.
Chẳng phải trước đây nó là công việc bắt buộc phải làm mỗi lần đi trực sao.
Nghĩ đến chuyện không được kiểm tra xác c-hết, đột nhiên cậu lại có chút liên tưởng đến những tin đồn rộ lên mấy ngày trước, được lan truyền bởi các anh chị sinh viên khoa pháp y.
Hình như họ kể cái gì mà phát hiện một vài xác thí nghiệm bị để lại qua đêm trong phòng nghiên cứu, vào sáng hôm sau lúc các sinh viên đi trực thì phát hiện chúng đều đã bị thứ gì đó moi hết nội tạng ra ngoài, chỉ còn lại mỗi cái bụng rỗng.
Mà càng kì lạ hơn là phần nội tạng bị lấy ra đã hoàn toàn biến mất, trên sàn cũng không lưu lại chút vết m‹áu nào.
Không chỉ thế các camera được đặt trong phòng nghiên cứu đều hỏng cùng một lúc, ngay cả thẻ nhớ cũng chịu chung.
số phận, hoàn toàn không tra được chút manh mối liên quan nào.
Biến mất một cách kì lạ và thần bí, đến ngay cả bản thân cậu lúc nghe xong cũng rơi vào trầm tư một lúc lâu, hoàn toàn thật không thể nào dùng logic bình thường để giải thích.
Một vài sinh viên tin vào những chuyện huyền học và kinh dị, bọn họ cho rằng chỉ có thể là các thế lực siêu nhiên nhúng tay vào, và cũng chỉ có ma quỷ mới làm được chuyện kì dị này mà không lưu lại bất kì một sơ hở nào.
Một nhóm khác tin vào khoa học thì liên tục đưa ra những luận điểm phản bác, cho rằng nhất định là việc do con người thực hiện, bọn họ không tin trên đời có ma quỷ.
Càng không tin ma quỷ có thể phá huỷ được các thiết bị điện tử như camera quan sát và thẻ nhớ.
Bản thân Minh Phát cũng không phải một người có năng lực điều tra và suy luận tốt như các đàn anh, đàn chị của khoa pháp y.
Cho nên không thể nghĩ ra các luận điểm đủ sắc bén, để phản bác những suy luận liên quan đến thế lực tâm linh.
Nhưng có một chuyện mà bản thân cậu tin tưởng đến ngưỡng tối đa, nếu như trên đời thật sự có tồn tại cái gọi là ma quỷ.
Thì một người chuyên đi trực ca đêm trong nhà xác, lúc nào cũng đi tuần hành lang vào các khung giờ đại tối kị sao có thể chưa từng gặp qua.
Đi một hồi cuối cùng cũng về tới nơi, tay cậu cầm vào nắm cửa xoay ngang qua.
Mở một khe vừa đủ cho mình bước vào, tuy chỉ là phòng trực nhưng lại có hẳn máy sưởi cho nên ấm áp hơn nhiều so với bên ngoài.
Cậu treo áo khoát trên móc, chỉnh lại quần áo rồi mới leo lên giường, vẫn là thủ tục quen thuộc.
Cài đồng hồ báo thức vào đúng ba giờ sáng cho ca trực tiếp theo, nằm xuống giường, nhắm mắt…đếm cừu…
Lạch cạch…lạch cạch…lạch cạch, đồng hồ quả lắc treo trên tường điểm năm giờ sáng, khẽ rung lên một cái.
Minh Phát ngẩng đầu nhìn về phía khoảng không vẫn nhuốm màu đen đặc ở bên ngoài, bàn tay vẫn lướt nhanh trên bàn phím tìm kiếm và sắp xếp lại tất cả những tài liệu cần thiết để bàn giao cho thân nhân của người hiến xác vào sáng ngày hôm nay.
Năm ngoái thì phần công việc hao tổn sức lực này sẽ có cô thư kí nghiệp vụ đứng ra phụ trách giải quyết, cho nên công việc bản thân phải làm khá nhàn.
Nhưng đen sao vừa mới tuần trước cô đã tạm nghỉ theo diện thai sản.
Nhà trường cũng nhất thời không thể tìm được thư kí nghiệp vụ nào có thể lập tức thay thế cho vị trí này, nên thành ra sinh viên nào đảm nhận xác để nghiên cứu, thì sẽ phải tự đọc rồi lập hồ sơ để bàn giao lại cho gia đình người hiến luôn.
Tài liệu cần phải chuẩn bị cũng không có gì nhiều, chủ yếu là các ghi chép về những nghiên cứu lên trên cơ thể của người hiến, như thử nghiệm một số thứ thuốc mới, hoặc liên quan đến quá trình mổ xẻ cơ thể.
Cùng các đề mục liên quan đến mục tiêu thử nghiệm, tầm nhìn sứ mệnh và các kết quả sơ bộ đã thu thập được.
Và cuối cùng là những cam kết của học viện liên quan đến những vấn đề pháp lí vân vân.
Tổng lượng tài liệu cũng không nhiều, ước chừng chỉ tầm vài chục trang mà thôi.
Chủ yếu đí thân nhân của người hiến xác biết được nhà trường và các sinh viên đã nghiên cứu những gì trên cơ thể của người nhà họ.
Nhưng chính nhất vẫn là xác nhận cơ thể của những người hiến, đã được sử dụng vào đúng mục đích nghiên cứu, giúp phát triển ngành y học giống như đã hứa.
Mà theo như cậu tìm hiểu thì trước đây nhà trường cũng không có mấy thủ tục rườm rà giống như thế này.
Nhưng sau sự kiện một bệnh viện tư nổi tiếng trong thành phố, không ch tráo tro cốt người với động vật, mà còn bán xác chết cho các phần tử cực đoan sử dụng để thử nghiệm v-ũ k-hí.
Hay những tên giàu sụ biến thái, có sở thích kì dị với tử thi làm rúng đrộng cả thành phố.
Tin tức này thậm chí còn lan rộng đến quy mô toàn thế giới, khiến cho dư luận khắp các quốc gia phẫn nộ trong thời gian dài, liên tục đứng trên đỉnh bảng tìm kiếm ở tất cả các trang mạng xã hội.
Lòng dân không yên, liên tục bùng nổ những cuộc biểu tình thu hút hàng nghìn hay thậm chí hàng chục nghìn người dân xuống đường hưởng ứng.
Họ yêu cầu chính quyền cho một lời giải thích chính đáng về việc này, dù sao cũng không có ai chấp nhận được việc người thân của mình.
Vì lí tưởng cao đẹp là hiến xác để phục vụ cho việc nghiên cứu y học, cuối cùng lại trở thành bia tập bắn cho các phần tử khủng bố, hay đen đủi hơn trở thành một món đồ chơi biến thái cho một tên giàu có bệnh hoạn ái tử thi nào đó.
Vô số những đợt điều tra và truy quét khắp các bệnh viện tiếp nhận hiến xác trên khắp thế giới.
Thậm chí cảnh sát quốc tế còn truy quét được cả một đường dây buôn bán xác người xuyên quốc gia, áp dụng mức án tử hình hoặc chung thân đối với hàng trăm người có liên quan đến đường dây mua bán để trấn an dư luận trên toàn thế giới.
Để duy trì nguồn xác mới cho các sinh viên tiếp tục nghiên cứu và học thuật, nhà trường đã đứng ra đảm bảo mọi cơ thể được hiến cho y học đều sẽ được sử dụng đúng với mục đích cao cả ban đầu.
Họ cũng đưa ra công văn sẽ tuyệt đối minh bạch với những nghiên cứu được thực hiện trên xác người hiến, nhờ thế mới duy trì được các hoạt động nghiên cứu của trường.
Công việc không căng.
thẳng nhưng có hơi chút quá sức, làm mãi rồi chẳng biết đã nằm guc‹ trên bàn máy tính lúc nào chẳng hay, mãi tới lúc cô đàn em Diệu Nhi đến lớp vào buổi sáng nhìn thấy, chạy qua lay lay vai thì cậu mới giật mình đứng dậy nhìn đồng hồ quả lắc trên tường đã gần bảy giờ sáng.
Giọng nói trong trẻo, nhỏ nhẹ của thiếu nữ xuyên qua không khí như mật ngọt ban mai rót vào tai.
– Anh Phát cuối cùng anh cũng chịu dậy rồi, làm em lo chết mất.
Cô gái nhỏ nhắn dù cho đã đứng hơi nhón chân, nhưng cũng chỉ cao vừa mới tới vai của đàn anh.
Lúc trò chuyện còn phải để cho Minh Phát hơi cúi thấp người hạ tầm mắt xuống ngang.
cô, không để cô gái phải ngẩng đầu lên.
Gương mặt thiếu niên mang theo sự mệt mỏi vì mất ngủ, đầu tóc xộc xệch không giống ai
– À…ừm, anh xin lỗi.
Đêm qua công việc có hơi nhiều, anh cũng không biết mình ngủ quên từ lúc nào.
May mà có em gọi dậy, không thì muộn giờ thật.
Mà hôm nay là chủ nhật, sao em lại đến trường thế ?
– Dạ vâng, là giáo sư bảo em hôm nay lên để phụ giúp anh, sẵn tiện xem cách thức làm việc của anh mà học tập.
Còn ông ấy thì có một buổi họp quan trọng cho nên không đến được.
Minh Phát nở một nụ cười khổ pha chút bất đắc dĩ, thật ra cho dù giáo sư hôm nay không đến.
Một mình cậu cũng có thể lo lắng trong ngoài chu toàn, làm phiền đàn em đến…còn để cô bé nhìn thấy mình luộm thuộm thế này, đúng là có chút mất mặt người làm đàn anh.
Ánh mắt trong trẻo, nhìn thẳng cô đàn em mà lên tiếng.
= À…vậy thì cũng thật có lỗi quá, được mỗi hôm chủ nhật để nghỉ ngơi thôi mà cũng để em phải bận bịu cùng anh.
Thế này nhé chút nữa xong việc nếu em không có bận bịu gì, anh sẽ đưa em đi ăn coi như đáp lễ, em thấy thế nào ?
– Dạ được ạ, dù sao thì hôm nay em cũng chỉ định ngủ ở kí túc xá cả ngày thôi ạ.
Có thể đi ăr cùng anh thì tuyệt vời quá.
Trong một khoảng khắc, cậu có thể nhìn thấy rõ ràng đôi mắt sáng lên đầy vẻ háo hức và trông chờ của cô gái nhỏ.
Cũng trong một dấu lặng chậm rãi, Minh Phát đã được gợi lại rất nhiều hồi ức về những chuyện vui vẻ trong quá khứ.
Anh nhẹ đưa bàn tay lên cao một chút, có ý muốn xoa mái tóc màu nâu hạt đẻ bồng bềnh của cô…nhưng rồi như chọt nhận ra cái gì đó.
Bàn tay khựng lại, vô thức giả vờ như đang phủi đi một lớp bụi vô hình dính trên mái tóc.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập