Chương 8:
Từ lúc này cho đến khi bắt đầu tổ chức lễ trao trả xác cho thân nhân người hiến vẫn còn hơn hai tiếng đồng hồ, mà các thủ tục đều đã được chuẩn bị xong xuôi cho nên Minh Phát cũng.
không cần phải vội vàng làm gì.
Cậu lấy tập tài liệu đã được in ra giấy từ trong máy Photocopy, ngồi xuống ghế rồi ra hiệu cho Diệu Nhi đi qua ngồi ở bên cạnh mình.
Từ từ chỉ dẫn cho em ấy cách lập một bảng hồ sơ cơ bản, chỉ tiết về từng đề mục nghiên cứu đã được thực hiện lên trên cơ thể người hiến.
Mỗi đề mục nghiên cứu đều có lí do thực hiện và sứ mệnh đang theo đuổi.
Cũng không cần phải làm chỉ tiết như các bảng báo cáo nộp lại cho giáo sư hướng dẫn, nhưng vẫn phải đủ thông tin để đảm bảo sự tin cậy đối với thân.
nhân của người hiến.
Diệu Nhi ngồi bên cạnh chăm chú nghe đàn anh hướng.
dẫn từng li từng tí, cố gắng ghi nhớ từng câu từng chữ đã nói ra.
Lời lẽ cô đọng, nội dung xúc tích đi thẳng vào trọng tâm của vấn đề hướng dẫn cô bé những mục mọi người thường thiết sót để lưu ý, những phần quan trọng cần phần làm rõ ràng.
Chỉ trong vòng mười mấy, hai mươi phút toàn bộ kinh nghiệm phải mất mấy đêm thức trắng nghiên cứu của cậu đã dạy cho cô gái nhỏ hết thảy, không dấu diếm lại gì.
Nhìn Diệu Nhi vừa nghe vừa gật gật như gà mổ thóc, Minh Phát vừa thấy dễ thương lại rất buồn cười.
Sợ mình không nhìn được nữa, cậu tóm tắt những nội dung cuối cùng cho thật nhanh rồi mới chuyền hắn tập tài liệu sang cho cô.
– Được rồi, nghe nhiều cho vui thế thôi.
Kiến thức không có thực hành, thì dù có nhiều cũng chỉ là nói suông, lần tiếp theo là đến lượt em nhận xác về nghiên cứu.
Anh sẽ hướng dẫn kĩ hơn cho em.
– Anh cho em hỏi, nhận xác rốt cuộc là thế nào vậy ạ.
Lần trước anh nhận xác em không có được tham gia, cho nên em không biết gì hết.
Em nghe các anh chị khoa khác nói là nhận xác cũng giống như nhận học bổng, chỉ có những sinh viên có thành tích tốt mới được đăng kí xét tuyển nhận xác nghiên cứu.
-À chuyện này ấy à..
LÂy da, thật ra là lỗi của anh.
Giáo sư bận bịu nhiều việc, đáng lanh nên thay thầy giải thích với em về chuyện này rồi mới đúng.
Thế mà anh lại quên mất, vừa hay em hỏi thì để anh giải thích cho nhé.
Minh Phát ngã lưng tựa vào đệm trầm ngâm, tay đưa lên xoa xoa cằm tập trung toàn bộ suy nghĩ để sắp xếp lại những thông tin quan trọng ở trong đầu.
Đây là thói quen vô thức của cật mỗi khi tập trung suy nghĩ một vấn đề gì đó.
Chừng hai ba phút sau khi suy nghĩ thông suốt mới cất lời.
Giọng nói trầm ấm và nhịp nhàng, câu chữ nhấn nhá có lên có xuống, khiến người nghe khó lòng phân tâm.
– Nhận xác nghiên cứu, đây có thể xem là một trong số những cải tiến của nhà trường đối vớ việc giảng dạy sinh viên thuộc khối ngành y của chúng ta.
Mỗi năm sẽ được tổ chức hai lần, thường là vào đầu của học kì thứ nhất và giai đoạn chuyển giao giữa hai học kì với nhau, sinh viên năm nhất sau khi hoàn thành kì học đầu tiên, và tất cả những sinh viên khoá trước đều có cơ hội.
Slot nhận xác nghiên cứu thì được chia đều cho tất cả các khoa, nếu anh nhớ không nhầm thì hình như mỗi khoa được hai lượt hay sao ấy.
Nói đến đây thì thấy hơi khát nước, Minh Phát đứng lên đi qua một bên lấy cốc rót từ máy nóng lạnh một ly đầy uống cái ực.
Cảm giác thanh mát nhanh chóng lan toả khắp miệng, dường như phần nào xua tan đi hết cảm giác buồn ngủ và mệt mỏi tích luỹ bao nhiêu ngày qua.
Đợi cho cổ họng thoải mái mới tiếp lòi.
– Về phần sinh viên nào có thể được nhận xác nghiên cứu, thì cũng giống như em đã nói khi nãy, cơ bản nhất là thành tích học tập của kì phải từ mức giỏi trở lên, tương đương với GPA.
trên ba chấm hai điểm.
Ngoài ra thì các thành tích học tập khác cũng đều sẽ được tính là điểm cộng, về phần điểm cộng của mỗi giải nhiều hay ít thì anh cũng không biết.
Nhưng mà nói đi thì cũng phải nói lại, chỉ có hai slot được nhận xác nghiên cứu mỗi năm thôi, cho nên mọi người tranh giành nhau dữ lắm.
Không có thành tích học tập xuất sắc, GPA từ ba chấm tám trở lên thì căn bản là không có cơ hội tranh giành đâu.
– Nhưng mà rất may cho em đấy nhé, khoa chúng ta kén người học, chỉ có mỗi anh với em mà thôi cho nên không cần phải tranh giành vẫn có thể được nhận xác nghiên cứu.
Àanh quên nói với em, sinh viên chỉ được nhận xác nghiên cứu một lần trong năm thôi, kì trước anh nhận rồi, cho nên kì này cơ hội được nhận xác nghiên cứu của em rất lớn, chỉ cần duy trì tốt thành tích học tập là được rồi.
– Còn về chuyện nhận xác nghiên cứu là gì, thì nếu mà để anh giải thích ra một loạt chắc tới trưa luôn quá.
Hay là anh tính thế này, em nhắn gmail trường của em qua cho anh đi, chiều nay anh lên mạng tìm lại mấy công văn của nhà trường giải thích về truyền thống nhận xác nghiên cứu này.
Em đọc xem có.
chỗ nào không hiểu thì nhắn tin hỏi anh, trước mười hai giờ đêm anh thường không bận gì.
– Dạ vâng em hiểu rồi ạ.
Minh Phát nhìn thấy đàn em gật đầu như gà mổ thóc, tự nhiên lại nhớ đến bản thân mình hồi lúc mới vào trường cũng giống hệt như em ấy, là một tờ giấy trắng tỉnh.
Ngoài chuyện lẽo đẽo theo sau lưng giáo sư làm này làm kia, thì đúng là cái gì cũng không biết.
Lúc trước là giáo sư bỏ thời gian và công sức ra dạy dỗ từ những thứ nhỏ nhặt nhất, giờ mình trở thàn! đàn anh duy nhất trong khoa, tự nhiên phải gánh vác trọng trách hỗ trợ đàn em khoá dưới thay cho giáo sư.
Lúc còn đang mải suy nghĩ về việc nên dạy dỗ cho đàn em thêm những gì, thì nhà trang Lễ đã gọi điện đến, thông báo giao quan tài được cậu đặt làm riêng từ trước.
Minh Phát lập tức bắt máy, hướng.
dẫn mấy người họ chạy xe ra phía sau trường, ngay cổng khu vực nhà xác.
Thi thể đã được cậu chuẩn bị xong, theo như di nguyện của người hiến thì sẽ hoả táng chứ không phải chôn như bình thường.
Người của nhà trang Lễ làm việc rất cẩn trọng, trước tiên trải bên dưới quan tài một lớp bọc ni long mỏng, phía trên là lớp hoa giấy dày được cậu đặt làm riêng, đợi rải hoa và trang trí xung quanh xong xuôi thì cơ thể mới được đưa lên đặt vào chính giữa.
Người con gái vốn đã đẹp như tranh vẽ, lại thêm lớp trang điểm mỏng manh dưới ánh sáng nhẹ nhàng của buổi bình minh hắt vào, chiếc váy màu hoa anh đào buông xoã.
Đôi mắt nhắm nghiền với hàng mỉ cong, nếu như cậu vô tình lạc vào trong thế giới của những câu chuyện cổ Grimm..
-vậy thì ở trước mặt có lẽ là nàng Zellandine mộng mơ, một người con gái khiến người ta không khỏi nhớ nhung.
– Minh Phát trông cháu khác nhiều so với năm ngoái, ta suýt chút thì nhìn không ra ?
Người đàn ông lớn tuổi nhất trong nhóm người của nhà tang Lễ vừa bước về phía cậu, vừa tháo chiếc mũ tây cách điệu vừa lên tiếng chào hỏi, gương mặt vươn nụ cười phúc hậu, khoé mắt cong với các nếp nhăn chạy dọc lưu lại những vết tích của một thời đã qua.
Hai người một già một trẻ đứng đối diện, cũng phải nói người đàn ông dù đã già nhưng sức vóc vẫn không hề tầm thường, đứng trước thiếu niên hai mươi tuổi mà hoàn toàn chẳng hề thua kém Minh Phát cũng gật đầu, gương mặt mệt mỏi cố nặng ra cười thay cho lời chào hỏi.
Hai bên nói quen thì cũng không tính, mà nói lạ thì cũng chẳng phải, vì chừng bốn năm tháng trước mới gặp qua nhau một lần.
Đối với bản thân cậu thì người đàn ông này không có gì đặc biệt để phải cất công ghi nhớ, nhưng đối với người đã có thâm niên mấy chục năm trong ngành mai táng mà nói, có thể gặp được một người biết chăm chút và kĩ tính giống như cậu cũng coi như người c:hết còn phúc báu.
– Vâng, mỗi năm mỗi lớn thêm một chút mà bác.
Vậy mọi người chuẩn bị giúp cháu như lần trước nhé, cháu đi chuẩn bị quần áo một chút.
– Được, cháu cứ yên tâm đi chuẩn bị.
Chúng ta đã làm việc này mấy mươi năm rồi, tuyệt đối không để sai sót.
Cậu gật đầu biểu thị ý cảm on, rồi mới nhìn qua cô bé đàn em vẫn đứng như trời trồng vì không có việc gì để làm.
Khẽ gật đầu ra hiệu cho cô bé, bây giờ có thể nghỉ ngơi được rồi, những chuyện còn lại sẽ có người chuyên nghiệp lo liệu, không cần quá bận tâm đến nữa.
Cũng không biết Diệu Nhi có hiểu được những gì đàn anh mình muốn nói trong cái gật đầu ấy hay không, bởi vì thiếu niên đã bước khỏi phòng khuất dạng sau hành lang dài vắng người.
Hôm nay là chủ nhật, phần lớn các sinh viên đều ở nhà hoặc kí túc xá nghỉ ngơi.
Một số khác chăm chỉ hơn thì đến thư viện để đọc thêm sách, còn một số khác ở trong hội sinh viên, thì tất bật chạy tới chạy lui ở bên ngoài chuẩn bị cho buổi lễ thường niên.
Minh Phát bước về phòng gác, đi qua tủ lấy ra chiếc áo sơ mi trắng sọc caro xanh được đặt ở tận dưới đít.
Vì là con trai, lại còn học chuyên ngành chả có mấy người, cho nên không quen ăn diện, nhìn khái cả tủ cũng chỉ có vài bộ quần áo mặt đi mặt lại.
Cái áo sơ mủ này là cậu dùng tiển lương tháng đầu tiên tự thưởng cho mình, giá tận hai trăm mấy, bình thường luôn tiếc không dám mặc, chỉ để dành mấy dịp trọng đại mới đem ra ngoài.
Năm ngoái mặc một lần rồi bỏ tủ cho đến nay, lúc soạn đồ lấy thêm quần cùng dây nịch và áo khoát ngoài mới vào nhà tắm, sau chừng hai mươi phút chuẩn bị thì bảnh tỏn đi ra.
Nhan sắc của Minh Phát vốn đã rất nổi bật, thậm chí hồi mới vào trường còn được không ít các đàn chị xin thông tin liên lạc, hay là mời đi uống nước để làm quen.
Chỉ là do thường tiết xúc với xác c-hết, trên người luôn bị ám một mùi tử thi nhàn nhạt, lại thêm quả ăn mặt luộm thuộm, đầu tóc, râu ria không được tỉa tót gọn gàng.
Nhìn mặt già đi hơn chục tuổi, khiến con gái sợ không dám đến gần.
Lúc này tuốt tát hết lại, tóc chải bảy ba, râu ria trên mặt cao sạch sẽ…hoàn trả cái dáng vẻ củ: một thiếu niên thanh thuần hai mươi tuổi.
Lúc bước trở lại phòng, Diệu Nhi không biết còn tưởng là đàn anh khoá nào đến tìm đàn anh của mình.
Bởi thế khi người kia cất giọng hỏi han tình hình công việc, cô bé bị bất ngờ đến nổi trọn mắt há miệng nhìn chằm chằm cậu, suýt chút bật ngửa té vỡ đầu.
Trong lòng tự hỏi, cùng một người còn có thể khác biệt lớn đến như vật sao.
– Em không biết là anh lại đẹp trai như vậy đó.
Thảo nào mỗi lần về kí túc xá, đều có đàn chị chặn đường em đòi xin thông tin liên lạc của anh, làm em còn tưởng là anh thiếu nợ bọn họ cái gì.
Anh Phát à, phải nói là anh giấu kĩ thiệt đó nha…cái gương mặt này, có thể làm nam thần màn ảnh đó.
-À…ừm, giáo sư lúc trước cũng nói với anh như thế.
Mà em đã ăn sáng chưa đó, nếu chưa thì đừng nhịn, ăn sáng sẽ giúp em xinh đẹp hon đấy.
À mà cho anh nhờ cái, lúc em đi về thì mua cho anh hai ổ bánh mì thịt nhé.
Giờ anh phải cùng mọi người đến hội trường để sắp xết chỗ rồi.
Động tác nhanh lẹ, trong nháy mắt đã dúi năm trăm vào trong lòng bàn tay của thiếu nữ rồi đẩy cô bé ra ngoài cửa, hoàn toàn không để cô kịp có chút phản ứng nào.
Còn mình thì đi qua một bên, bắt tay vào công việc cùng với mọi người.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập