Guồng quay của tuổi áo trắng lao thẳng vào năm cuối cấp mười hai với cái nhịp đập hối hả khác biệt.
Đám bạn A2 bắt đầu tụm năm tụm ba hì hụp chép phao môn xã hội hoặc còng lưng giã toán đại cương mong lết qua cửa ải thi tốt nghiệp.
Thằng Sang vẫn thực dụng hì hục học tối ngày, đôi khi chửi um lên vì không chịu nổi lũ ruồi muỗi chạy lăng xăng ném giấy lộn trong giờ tự học.
Riêng tôi, đứng ngoài vành rìa của đường đua định mệnh ấy.
Tôi không có mưu cầu hóa rồng hoá hổ thi đậu những trường học viện An Ninh, Cảnh Sát hay Y khoa nổi tiếng.
Tôi vạch cho mình một mục tiêu thấp lè tè như đòn bẩy đặt hờ trên bãi cát xốp:
Đậu một trường đại học vô danh nào đó ở mảng IT – học về công nghệ thông tin là được.
Bởi, dù không còn bám váy Vĩnh để nhẵn mặt tiệm net, tôi đã tự mình nghiện lòi mắt những bàn phím cứng giòn rụm trong quán game.
Dấu son duy nhất tôi muốn có là một tương lai gắn đít quanh năm với màn hình máy tính, tránh xa những đòi hỏi giao tiếp sáo rỗng của con người xã hội.
Tôi để cho điểm số rớt khỏi top lớp một lần nữa vào năm lớp Mười Hai, lặng lẽ trôi dạt về phe đám học sinh
"vừa đủ chơi"
Và cũng tại thời điểm chững lại nhạt nhòa này, rào cản vô tình của định mệnh lại đẩy đến bên tôi một người bạn thân thiết mới tên Dũng, kéo theo một trải nghiệm
"tương tư ảo"
nực cười tới đắng nghét.
Dũng là một thằng con trai cao ráo, nước da hơi xỉn nhưng cực kỳ hoạt ngôn, mồm mép tép nhảy y hệt những tay buôn đồ cũ trên trấn.
Năm ấy, đám con trai lớp tôi nổi lên phong trào nghịch dại bạt mạng dường như thể thanh xuân sắp tàn cạn đến nơi.
Giờ ra chơi, cả thảy hơn chục mạng con đực đứng giương vây bít kín cả hai dọc hành lang lầu hai, sừng sững tựa hai bức tường thành vô hình.
Không làm trò gì đê tiện, tụi nó chỉ chặn đầu cản đuôi bất kỳ đám con gái nào đi ngang qua để huýt sáo trêu đùa, ném bông khô, hoặc rống lên mấy câu hát chế giễu bâng quơ làm má những cô nữ sinh bừng đỏ xấu hổ.
Cả những cô giáo dạy hiền hiền mới ra trường cũng sợ hãi cúi mặt đi vòng qua lối cầu thang phụ.
Ông thầy chủ nhiệm năm cuối lại vốn thuộc dạng buông trôi, miễn sao không máu me, ông vứt kệ bọn quỷ sứ lớp tôi tha hồ tự tung tự tác.
Trong đám lố nhố rít thuốc lá chui và chõ mồm trêu ghẹo đó, Dũng luôn là nhân tố
"khởi nghiệp"
đầu têu.
Nhưng thật ra Dũng của tôi hồi đó đang vướng phải một tấm rào thép gai đâm lủng trái tim non nớt.
Nó rồ dại thích mê mẩn một con bé tên Hà.
Hà ở cùng cái làng lầy lội với tôi, thế nhưng lại phân tuyến vào học tít mù bên lớp 12A4 (chính là cái lớp bết bát ngày xưa thằng Vĩnh rớt đài đáp xuống)
Nhắc về nhan sắc, nếu tôi yểu điệu mềm vặt thì Hà mới là định nghĩa của sự xinh xẻo trong sáng thời cấp ba.
Hà cao dong dỏng, tỉ lệ thân người cân đối trong tà áo dài trắng thướt tha, làn da mặt khi nào cũng hồng hào như thoa phấn, chễm chệ mang một chiếc kính cận gọng tăm trí thức tôn lên nét kiêu kỳ chảnh chọe của top nữ sinh đẹp nhất trường.
Dũng trồng một cành suy với Hà, tán đều như rót mật vào tai, bám đuôi theo xe đạp của Hà dài dằng dặc trên con đường đê về làng.
nhưng đáp lại chỉ là cánh tay xua ruồi và cái hất hàm từ chối mặt lạnh tanh từ nữ sinh A4.
Một ngày mây phùn ủ dột, Dũng lôi tụt cổ vai hẹp tép của tôi nhét vào góc gầm cầu thang tăm tối, nó lôi từ trong bao thuốc vò nát ra một tờ giấy xé viết nguệch ngoạc mấy hàng chữ số điện thoại.
"Tao thua rồi An ạ."
– Dũng rít một hơi gió, ném tờ giấy xuống tay tôi –
"Con Hà cắn không lủng.
Môn này khô quá mày ơi.
Đây là số điện thoại của nó, tao hì hục xin mãi từ bạn thân nó mới có.
Nhưng tao nhắn chục tin nó không thèm rep một chữ 'k'.
Mày.
lấy thử mà nhắn tán xem, tao cá là mày nhắn nó sẽ có phản ứng!
"Tôi ngẩn người, hai hàng chân mày cau lại.
Tôi vứt tọt cả cái hứng thú nhỏ bé còn rơi rớt với chuyện gái gú từ cái dạo thất bại ê chề với Thanh Thủy và cô giáo Lý hồi cấp hai rồi.
"Tại sao lại là tao?"
Dũng vỗ mạnh vào vai tôi, mặt dày bình thản:
"Mặt mày trắng, mày nhìn như trai Hàn hay đóng mớ tình cảm chiếu lúc năm rưỡi chiều trên Tivi ấy.
Bọn gái khoái dạng baby lầm lì như mày chứ đâu ham trâu cày như tao.
Cứ nhắn đi, có khi vớt được tiếng vang trong làng không chừng!"
Trong cái sự xui khiến nửa đùa nửa thực hớ hênh ấy, thế quái nào lòng tôi lại nổi điên lên với tí xíu kiêu hãnh con trai trỗi dậy.
Tối đó, tôi mượn máy điện thoại Nokia đen trắng cục gạch cục súc của chị, chui vào trong chăn, lần mò bấm phím số.
Từng con chữ chập cheng ghép lại gửi đi một lời chào giả dạng người quen giấu mặt.
Diệu kỳ thay, mười lăm phút sau, màn hình đen trắng chớp nháy màu xanh lục bọc lấy tin nhận.
Hà thực sự trả lời.
Phản hồi của cô bạn xinh gái nhất nhì khối không quá nồng nhiệt, nhạt nhẽo và mang tính đối phó kiểu:
"Cậu là ai?
Có chuyện gì không?"
Vượt qua sự nhút nhát ban đầu ở đầu dây vô hình, tôi hít tịt mũi, đưa cái não
"vô niệm"
đang mọc kén rễ sâu rễ bám của mình vào chế độ tấu hài và điềm tĩnh đối thoại thâm sâu với nàng.
Chuỗi ngày sau đó là sự lặp lại những dãy tin nhắn lóc cóc nối tiếp lóc cóc sau tiếng dế nỉ non mỗi khuya.
Tôi tán Hà, nhưng không theo kiểu ủy mị quỵ lụy cầu tình.
Tôi buông những dòng chữ hững hờ, kể lể thứ linh tinh trên trời dưới cõi, chẳng màng hỏi em ăn cơm chưa, chẳng xin phép em được theo sau đuôi xe đạp khi đi ngang quốc lộ.
Sự hờ hững lạnh lùng ấy dường như gây ra một phản ứng hóa học kì lạ với tính cách kiêu kì đỏng đảnh của Hà.
Tin nhắn giữa hai đứa cứ kéo dài suốt từng đêm tận tới lúc tắt pin.
Tuy nhiên, như mọi trò chơi rỗng não mà tôi luôn bám víu đằng sau mặt nạ, cái sự bạo dạn bằng câu chữ đó hoàn toàn khép tịt khi đưa ra đời thực.
Tôi chưa từng dám thò cái mặt nhút nhát dở khóc ra gặp Hà ở bãi gửi xe, cũng chẳng bao giờ dám gọi cho em một cuộc gọi thoại trực tiếp dẫu ở chung một khu làng vài lối ngõ gạch.
Đôi ba lần, Hà ngỏ ý muốn gặp thằng
"bạn nhắn tin bí ẩn"
dở hơi này sau vòng thi thử.
Em nói đứng đợi ở cổng sân bóng, tôi lượn qua hai vòng xe đạp, nhìn cái bóng áo trắng mỏng manh đứng nghiêng ngả với xe mini chờ đợi, mồ hôi ướt đẫm lòng bàn tay, rồi tôi trốn quặt, bẻ tay lái lủi thủi đạp một mạch 10 cây số về nhà.
Tôi không tự tin, tôi sợ hãi cái thực tại sẽ đè nát một giấc mơ ngôn tình vụng dại qua phím bấm.
Trái tim vô cảm của Quang An tuy thờ ơ với cuộc đời gai góc nhưng lại thảng thốt rụt cổ trước cái đẹp chạm mặt.
Thế là cuộc tình viễn thông kéo dài hàng tháng trời kết thúc cọ quẹt theo cái vòng lặp tẻ nhạt đến đáng thương ấy.
Để mặc một bên chờ mong nản nhạt, một bên nhát cáy vĩnh viễn thu mình vào bóng bọc màn đêm quẩn quanh cùng chiếc điện thoại phím rỗ mờ chữ, cho tới kỳ thi đại học cuối cùng kéo sập dập tắt năm tháng học sinh.
(Còn nữa)
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập