Những ngày hè chói chang đầy rẫy tiếng ve sầu cũng là lúc kỳ thi sinh tử mở màn gõ tiếng trống kết đài.
Rũ bỏ lớp áo đồng phục bạc màu, nhồi nhét một nắm kiến thức lỏng lẻo thu lượm từ vài ba giờ phút chép bài của Sang để lại, tôi thanh thú bước vào vòng thi Đại Học với một mục tiêu thấp kịch sàn:
Đại học Quốc gia Hà Nội – phân vị Đại học Công Nghệ.
Ngày đó, trong khi đám bạn rứt tóc bứt tai dồn tâm lao vào khối Y khóa Dược hay những trường kinh tế top đầu lấy hai mươi mốt, hai mươi hai điểm vã mồ hôi, thì trường Công Nghệ của tôi năm ấy lại ngớ ngẩn lọt khe với một cái điểm chuẩn dự kiến cực kỳ hạ mình:
18.
5 điểm cho 3 môn toán, lý, hóa khối A.
Với một kẻ dựa vào mệnh cách
"Thiên Đạo Thù Cần"
– hễ động bút là không ăn trứng ngỗng bao giờ – con số 18 điểm kia nhẹ nhàng tựa như trò với táo gai cuối vụ.
Tôi thi một cách bình tĩnh đến lạnh người trong phòng có chạy quạt trần ục ịch.
Xong môn cuối, cắn cạn ngòi bút bi thiên long, tôi ném nháp đi ra khỏi hội đồng nhẹ nhõm như đi chợ về.
Bảng vàng công bố, tôi điểm dư đàng hoàng một cách tự tin tuyệt đối, đỗ thong dong vào mảnh đất IT mà đời tôi nằn nì bám nhặt để đổi lại sự trốn tránh giao tiếp chốn công sở về sau này.
Vô tình thay, đi theo gót giày định mệnh của tôi không phải một vò nước lặng mà là hai mũi dao ngầm thít cổ tình trường nhỏ nhoi vỡ vụn.
Một người bạn cùng lớp, đồng thời là đứa có gia đình cũng chuyên buôn bán cá nhỏ cá to giống mẹ tôi, thi đậu cùng nguyện vọng vác chung ba lô Đại học Công Nghệ giống tôi tới 99%.
Sự trùng hợp ấy tưởng kéo hai thằng rủ rỉ lên thủ đô đùm bọc, nhưng thực ra nó chỉ là mảnh gạch dằn lối vướng víu vào cuộc sống cô độc nhộn nhịp sau này.
Người thứ hai – Hà.
Nàng hoa khôi gọng tăm trí thức của 12A4 – cũng thi đậu, một cái thi đậu với nguyện vọng trên của Đại học Thương Mại xịn xò.
Oái oăm nhất, trường của em đoạt đỗ ở khu vực Hồ Tùng Mậu, cách giảng đường Đại học Công Nghệ của tôi đúng một chiếc ngã tư giao lộ Mai Dịch dài vài trăm mét tít tắp khói bụi.
Biết tin của nhau qua những dòng tin nhắn Nokia cộp cạch cuối hè ở cữ.
Tôi mạnh miệng gõ phím, trong một phút bốc đồng của hội thi đậu say sưa sự ảo tưởng tương lai hào nhoáng nơi thủ đô nhộn nhịp, dõng dạc chém gió:
"Tao đỗ rồi!
Mấy ngày nữa xách cặp về quê mitting bạn bè, tao sẽ ghé đầu xóm đưa cho Hà một món quà đặc biệt nhé, sẽ lộ mặt cho biết thằng âm binh này là ai luôn.
Hẹn nhé!
"Tin nhắn gửi đi, mồ hôi tay toát ngược.
Em trả lời sau nửa tiếng bằng vỏn vẹn icon mặt cười chớp mắt
"Ok!
Chờ!"
Sự hồi hộp, những nấc sóng chộn rộn từ tâm thất đập thẳng lên đầu bùn của não.
Thế nhưng, như lời nguyền gắn với hạt giống vô niệm yếu mềm mọc trên nền đất rễ khô:
Tôi đã không đi, không làm, và vĩnh viễn trốn chạy lời hứa bọt bèo ấy!
Món quà là chiếc kẹp tóc đính hạt cườm xanh tôi mua sẵn ở quầy lưu niệm thị trấn cứ nằm lún sâu trong góc túi xách rách mọt dần mọt mòn.
Cái tính nhát gan, cái nhút nhát và sợ hãi lật vỏ giấu mặt trỗi dậy đè ập đi mọi động lực non nớt cuối cùng.
Tôi đứng trên bờ đê xóm dưới, quay lưng về phía đường rẽ nhà Hà, cãi lý với chính cái bóng cô đơn của mình đổ dài trong ráng chiều cam vọt:
Lỡ nó thấy mặt mình xấu còm thì sao?
Lỡ nó thất vọng thì mình bẽ mặt biết chui lỗ nào?
Lỡ nó chê cười sự ẻo lả của thằng
"An pê đê"
trước mặt mọi người thì cắn chết mình à?
Không!
Mình sẽ không gặp!
Khép sập cửa lại, tôi bóp cò kết liễu luôn sợi rễ tình nhắn điện thoại ảo bóng.
Tôi không lên tiếng giải thích sự vắng mặt, tôi không túc trực cổng vạt rào nộp quà giáng sinh bù.
Âm thầm thay sim, cắt đứt luôn nguồn liên lạc cuối năm.
Từ độ ấy cho tới nhiều năm về sau, mảng liên hệ duy nhất của thằng Quang An tồi tàn tàn bạo đối với mối tình trong vắt ngây thơ vỡ lở này, chỉ còn là việc theo dõi thụ động qua mạng xã hội ảo mang tên Facebook.
Tôi lập tài khoản lạ, dùng cái vỏ bọc thầm lặng truy rọi từng bức ảnh, mỗi một dòng trạng thái Hà chia sẻ ở trường Thương Mại, ngắm nàng ngày một xa cách mà không rơi một tín hiệu bình luận ngả vàng dẫu chỉ là dấu thích bâng quơ.
Một cú kết thúc rụt vòi đáng nôn mửa cho dũng khí đàn ông, nhưng lại là bàn cờ thắng lớn với cái triết lý vô niệm lấp liếm của riêng tôi:
Đỡ đau lòng vì không thuộc về nhau.
Ngày cuối thu tháng Tám, lúc chuẩn bị rinh hành trang xa xóm, đám bạn chia năm xẻ bảy liên minh lại thành từng nhóm theo xã, đổ xô đi bao phòng mời nhau về ăn mừng đỗ Đại học khắp chốn.
Cái thời mười năm trước, đỗ đại học dẫu là bét bảng cũng được xưng tụng danh giá y hệt một cú
"thăng đường đỗ đạt làm quan"
lớn lao với các gia đình quanh năm chắp vá vụ mùa.
Tiệc tùng ngợp ngụa trôi miết từ ngõ trên giăng xuống lối dưới, đám choai choai lần đầu biết nhấp thử ngụm bia đăng đắng đầu lưỡi, cắn miếng thịt xào vội và khề khà ném ly cụng phễu đôm đốp để chứng tỏ sự trưởng thành.
Cuộc vui ở nhà thằng Cường (tình địch năm xưa giành mất Lệ)
, những cơn say rượu vang loang lổ khiến bọn học trò điên dại.
Uống túy lúy xong lại trồi người đứng lên ôm eo nhau nhảy điên cuồng lắc múa dưới tiếng nhạc sàn dập lôi đình tạc lên những mảng bê tông sàn đình rát rát.
Tôi ngồi dựa vào cái cột đình xi măng lạnh quéo ở góc sân sau nháo nhào.
Cơn đỏ mặt vì nửa cốc bia cỏ không đủ đẩy tôi gia nhập cái dòng người kích động hỗn xược kia.
Mắt tôi dần cay xè.
Quang An hiếm khi chảy nước mắt kể từ hồi dại khờ mẫu giáo, ngồi một góc sân ngửa mặt lên nhìn trăng quầng nhợt nhạt và cảm giác mọi thứ trống rỗng gặm cắn từ ngực trái.
Những người bạn từng đánh vãi máu ở góc hành lang, thằng Vĩnh mua truyện, thằng Sang chơi bóng, thẳng Dũng xúi tán gái.
tất cả sự gắn kết mong manh này rồi sẽ biến mất vào cái buổi xe khách xuất bến sáng sớm ngày mai tản mát mỗi đứa một thành phố, một góc đời khuất tịt.
Tôi buồn như mất mát một báu vật cũ phai màu.
Vô niệm đến mấy, sống sượng cách nào, cái nhịp phân ly lúc ngã bóng bẻ gãy tuổi thơ cắm rễ vào vạt làng khốn khổ cũng dư sức kéo gục sống lưng đừ đẫn.
Tôi khóc.
Nhưng sự khóc ấy lại chẳng tạo thành tiếng nức nở, không một giọt rơi nào lăn thành bờ vệt, cứ nghẹn ứa lưng chừng cổ họng rồi tự đọng lại, nén thành tảng băng khô đông cứng ở sâu mạn trái của cõi tĩnh mịch hoang phế đời thanh xuân.
Quang An mười tám tuổi đóng thùng hành trang lên miền đô thị với nửa rỗng nửa hư như cái áo trắng ngả màu sau ba chuyến phơi dầm dề ở góc sân không gió, lùi lại đằng sau là một màn đêm bịt nhạt bọc thây cuộc đời học trò vừa cháy tắt phếch mờ trên thanh gỗ khô.
(Còn nữa)
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập