Bước chân lên thủ đô với cái mác sinh viên trường Đại học Công Nghệ – cái nôi hội tụ những bộ óc lập trình đình đám nhất của Đại học Quốc gia Hà Nội – tôi mang trong mình một trái tim chất chứa nhiều hoài bão mâu thuẫn.
Một mặt, tôi bảo lưu thứ triết lý vô niệm, rũ bỏ mọi dây dưa tình cảm ở xóm làng;
mặt khác, dấn thân vào một chân trời mênh mông như Hà Nội, một phần nhỏ rớt lại của tuổi trẻ bỗng thôi thúc tôi phải thay đổi.
Tôi ngây ngô tin rằng:
Chỉ cần gồng mình vỡ kén, hòa nhập vào đám đông, biết đâu dòng máu tẻ nhạt của thằng
"An Bê-đê"
quanh năm bị trêu chọc sẽ tan biến theo sự hào nhoáng phố thị.
Ngay trong tuần lễ tân sinh viên, tôi đã bạo gan làm một việc điên rồ nhất kể từ thuở lên mười:
Đăng ký tham gia vào đội văn nghệ biểu diễn cho lễ nhập học của khoa.
Tôi nghĩ cái ngoại hình có phần trắng bóc, mảnh mai của mình ít ra cũng đứng lót nền gõ xèng cất giọng cho một tiết mục hợp xướng nào đó.
Nhưng thực tế khác xa kịch bản.
Ở giữa những cô cậu sinh viên thủ đô hoạt ngôn, ăn bận đồ hiệu sành điệu, tự tin đánh đàn guitar nhảy Hiphop, tôi vẫn chỉ là một cục bột tò te đi bộ lủi thủi thu mình góc phòng tập.
Mớ khát vọng hòa nhập ấy nhanh chóng bị đập nát bởi cái bản tính ít nói, nhát gừng.
Tôi thóp bụng, không theo kịp các tràng cười xã giao, tôi không biết đùa giỡn với gái thủ đô.
Rốt cuộc, việc tham gia đội văn nghệ của tôi chỉ biến thành những buổi chầu rìa ngồi nhìn người ta tỏa sáng rồi câm nín ra về.
Tại đó, tôi làm quen được với một người đàn anh hiếm hoi chịu khó ngỏ lời với mình, tên Dương.
Anh Dương là đồng hương cùng quê nhưng sống ở trung tâm tỉnh, nhà cực kỳ có điều kiện.
Anh trắng trẻo, béo tốt, ăn vận bảnh bao và luôn toát ra một sự điềm đạm, hiểu biết vô bờ bến.
Dương nhìn thấu sự lạc lõng của tôi.
Anh vỗ vai, thường đưa ra những lời khuyên chân thành rỉ rả để giúp tôi mạnh dạn hòa nhập hơn vào hệ sinh thái đại học:
từ cách nói chuyện, cách tiếp cận bài vở, cho tới việc đừng tự ti về bản thân.
Một điều vinh dự tôi không thể ngờ tới là sau này, khi học những môn nòng cốt của ngành lập trình, anh Dương lại chính là trợ giảng (Teaching Assistant)
quyền lực của thầy giáo trực tiếp chấm điểm cho tôi.
Thậm chí, nhiều kiếp năm sau, khi tôi bước ra thương trường chém giết bằng dăm dòng Code, tình cờ tôi mới tá hỏa nhận ra anh Dương béo ngày nào đã vững chãi trên ngai vị quản lý cấp cao ở một công ty IT tiếng tăm lẫy lừng.
Anh là hình mẫu của kẻ làm chủ cuộc đời mà tôi có lẽ chỉ đứng dưới gầm cầu ngưỡng vọng.
Nhưng ở thời điểm năm nhất lóng ngóng đó, dẫu anh có chân tình khuyên bảo, tôi vẫn chẳng thể vượt qua nổi rào chắn vô hình của não bộ.
Tôi bỏ dở đội văn nghệ trong im lặng dứt khoát.
Cắt đứt dã tâm hòa nhập.
Tôi tự thả trôi bản thân, an bài về lại đúng trạng thái cũ:
Lủi thủi đi, lủi thủi về.
Nhà trọ của tôi nằm ở tuốt tít bên mạn Gia Lâm, một khu trọ giá rẻ lợp fibro xi măng nóng hầm hập, chung chạ với đủ thành phần giang hồ vặt, cửu vạn.
Trong khi đó, giảng đường Đại học Công Nghệ lại nằm tít tận Cầu Giấy.
Mỗi ngày, tôi làm bạn với tuyến xe bus đường dài, lắc lư trên những chiếc xe số 11, số 22 đỏ đuôi vàng đầu phụt khói mù trời.
Hành trình vắt ngang qua cây cầu Chương Dương rền rĩ tiếng nghẽn cáp dài đến kiệt quệ.
Đôi lúc đứng bám tay vịn trên xe chen chúc mùi sinh viên chưa tắm, mồ hôi chua loét, tôi rũ mắt nhìn dòng sông Hồng đục ngầu cuộn chảy bên dưới, ngó những chiếc sà lan lững lờ trôi, lòng rỗng không tuyệt đối.
Chẳng ai quan tâm tôi, và tôi hiển nhiên cũng vứt bỏ mọi sự tò mò đối với những hành khách xa lạ lướt qua mình.
Nếu có thứ gì đủ sức kéo tôi xuống khỏi tuyến xe bus ngáp vặt mỏi nhừ đó để tôi đốt thời gian có ý nghĩa nhất, thì thứ đó nằm ở mấy tiệm
"Net cỏ"
Hà Nội bấy giờ là thiên đường của các Cyber bình dân, những dãy quầy Net tồi tàn chăng chéo dây mạng nằm lọt thỏm trong các ngõ sâu đối diện trường đại học.
Số tiền bố mẹ trợ cấp hàng tháng cho tôi bèo bọt chỉ dao động từ hai đến ba trăm nghìn đồng.
Đó là món tiền để ăn mì tôm cho khỏi chết đói, mua xà phòng và đắp vào phí đi lại.
Nhưng thằng An
"vô niệm"
lại ném thẳng phần nửa số tiền ấy vào cái ghế nhựa xanh đỏ rách bươm của tiệm net.
Cứ mỗi chiều học xong hoặc cúp tiết, thay vì lê bước về khu trọ ẩm thấp, tôi rẽ thẳng vào hàng nét tịt mù ở mạn Cầu Giấy hoặc quanh trường đại học.
Ở cái quán ấy, giá vẫn rẻ như bọt bèo, tiếng chửi thề chí chóe khi gõ lệnh, tiếng đập chuột cành cạch hòa lẫn tiếng húp mì tôm xùm xụp biến thành một thứ ma túy thính giác gây nghiện.
Tôi chai mặt ở đó đến mức mấy ông anh chủ tiệm cởi trần mặc quần đùi hoa nhìn thấy tôi bước vào là tự động hất hàm, quăng cho một chai Sting dâu đỏ chói và một tô mì hai trứng, mở sẵn máy dạo cho tôi ngồi cày cuốc.
Thời thanh xuân của tôi, tính từ khoảnh khắc bước lên chuyến xe bus nhập học, không bị đánh gục bởi sự hào nhoáng của thủ đô mà tự nguyện đâm sầm vào đống tàn đóm của ảo vọng bàn phím.
Tiền cạn thì cắm mặt nhịn đói uống nước chè miễn phí, tiền rủng rỉnh hơn thì cống nạp hết cho sự phù du của võ lâm, của Đột Kích.
Sinh viên năm nhất qua đi trong mùi khói thuốc vàng ngón tay, mở ra chuỗi năm tháng mà sự sa đọa trở nên êm ái hơn bao giờ hết dưới bóng dáng những người bạn kề cạnh chung mâm.
(Còn nữa)
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập