Năm thứ nhất, cái guồng đào tạo tín chỉ khắt khe của trường Đại học Công Nghệ chia nhỏ sinh viên ra thành từng tốp lớp học phần do nhà trường trực tiếp chỉ định, nhằm mục đích đôn đốc, sát sao những kẻ mới rời ghế trường làng còn ngo ngơ.
Chính tại cái vòng vây cưỡng ép ngẫu nhiên này, mảnh đất cô độc của tôi bị khoét một vạch ranh, tôi nhặt được sáu người bạn thân – một nhóm bằng hữu sát rạt bám víu lấy nhau suốt bốn năm ròng rã dẫu chẳng hề hứa hẹn sâu cay.
Sáu đứa chúng tôi đến từ những vùng quê khác nhau, đều thuộc thành phần
"giang hồ nửa vời"
lười học, thích chống đối quy chế một cách bị động và đều mắc chung một chứng bệnh trầm kha – nghiện game.
Cuộc sống mài đũng quần của tôi ở năm đầu rẽ ngoặt theo một cách đầy hài hước và vô thực.
Kỳ 1 năm nhất, tôi đi học theo kiểu điểm danh cho có, nằm dài ngủ gục ở hàng ghế cuối, chiều về là tụ tập với nhóm sáu thằng lết ra quán net cỏ cày Dota 1.
Một lũ ăn vận lôi thôi, gác chân lên ghế chửi thề văng bọt mép, xé xác đối thủ qua những màn hình đục ngầu mảng bám mồ hôi.
Chẳng học hành ôn thi tử tế tử tế ngày nào, lúc vác thẻ sinh viên đi thi hết học phần, tôi cũng chỉ vận dụng cái chút dẻo dai sót lại của mệnh cách
"Thiên đạo thù cần"
tung chưởng viết cho hết bài giấy nháp rồi ra về.
Vậy mà, kết quả học tập mùa giáng sinh năm đó trả về, tôi lọt thỏm vào danh sách được nhận Học Bổng của nhà trường!
Một cú sốc chấn động giới lười biếng.
Ba triệu tư!
Ở cái thời điểm sinh viên đi làm thêm rửa bát cong lưng tháng chỉ lắt nhắt được năm, sáu trăm nghìn;
hai, ba triệu là một món gia tài khổng lồ có thể đổ gục bất kỳ sinh viên nhà quê nào.
Đến tận ba chục năm sau ngồi uống bia với hội bạn xói óc, tôi vẫn tin sái cổ rằng đợt đó chắc chắn thầy giáo nào chấm nhầm cột điểm hoặc hệ thống trường gõ lộn mã sinh viên, chứ cái thằng nộp bài xong hộc tốc phi đi đánh net làm sao được học bổng xuất sắc!
Nhưng nhầm hay không kệ mẹ thiên hạ, tiền đổ vào túi bọc nylon thì phải xõa.
Thằng An vô niệm, chưa từng vướng bận chuyện tích cóp phòng thân lo cho tương lai xa vời, đã đưa ra một quyết định tàn nhẫn với đồng tiền tri thức:
Tôi thầu nguyên cả nhóm sáu đứa bạn thân, gọi ra tiệm net sáng chói nhất quanh khu Bách Khoa – Xây Dựng, mở hẳn tài khoản VIP.
Ngày đó Liên Minh Huyền Thoại (League of Legends)
bắt đầu chớm nở càn quét thị trường Việt Nam.
Thay vì cất tiền đóng học học phần sau, bảo ban bố mẹ cất giữ ở quê, tôi vung tay mua tặng mỗi thằng bạn trong nhóm một bộ Skin (trang phục tướng)
Liên Minh Huyền Thoại xịn xò nhất.
Mấy thằng bạn hú hét rú rít, ôm cổ tôi hôn cái chụt vào chỏm tóc ướt mồ hôi.
Chúng tôi đóng cọc rễ ở quán net hàng tuần liền.
Gọi những phần cơm rang dưa bò đắt đỏ nhất, uống Sting bằng phễu, kêu thuốc lá ngoại bóc thơm phức.
Tiền học bổng ba triệu tư bay cái vèo trong sự sung sướng tột độ của cái tuổi mười chín, chưa đầy hai tháng sau, túi tôi lại nhẵn thín.
Nhưng kỳ lạ thay, cảm giác vứt đi một đống tiền từ trên trời rơi xuống lại làm lòng tôi thư thái tĩnh tại, như trút đi một cục nợ không thuộc về mình.
Cái sự dửng dưng vô tâm ấy đôi lúc văng miểng làm tổn thương cả những mầm mống tình ái cỏn con mọc ngoe nguẩy dưới chân tôi.
Đơn cử là hai chị em sinh đôi quê Phú Thọ.
Sự tình bắt đầu khi tôi có đứa bạn tên Nam, học đỗ đại học cùng trường nhưng khác lớp, nhà nó xóm trên thầu ao cá ở chung cái làng chiêm trũng với tôi nên ở quê cũng biết mặt nhau.
Trái với tôi mướn trọ tít Gia Lâm, Nam thầu một phòng trọ khá sạch sẽ ở mạn Từ Liêm.
Đợt tôi tạt ngang tạt ngửa đi thăm nhà trọ mới của nó, vô tình tôi đụng mặt hai cô gái ở xóm trọ – là một cặp chị em sinh đôi từ trên Phú Thọ sương phủ xuống học Cao đẳng.
Hai chị em này thực lòng mà nói thì nhan sắc chỉ tầm mức trung bình yếu, da có chút ngăm đen vì nắng trung du, nhưng bù lại được cái dáng vóc cao ráo, mảnh khảnh, lanh lợi mồm mép đon đả.
Có lẽ, cái vẻ ngoài baby trắng bóc, nụ cười nhút nhát và tính cách từ tốn lịch sự bột khô của tôi (vốn để che lấp sự hờ hững bên trong)
lại vô tình chọc thủng một lỗ hổng trong phòng tuyến của hai người con gái đó.
Chỉ sau vài lần qua chơi ngó chừng nồi cơm điện của Nam, cả hai chị em cô ấy đều biểu hiện rõ sự thích thú, mến mộ và thả thính tôi ra mặt.
Họ chủ động xách giỏ qua lại bắt chuyện, rủ tôi ăn cơm chung mấy bữa, thi thoảng còn nhắn tin sến súa hỏi han trên cái ứng dụng chat Yahoo Messenger còn dang dở.
Nếu là một thằng sinh viên ế vợ vã tình, có lẽ nó đã gật đầu chọn vội một cô để lấp đầy những đêm đông lạnh giá Hà Nội.
Nhưng ở tôi, cái hệ thống
"triệt tiêu xúc cảm"
đã vận hành trơn tru đến độ hoàn hảo.
Đứng trước sự mồi chài quan tâm từ hai chị em sinh đôi, lòng tôi nguội lạnh như hầm băng.
Tôi không chút rung động, chẳng một thoáng xao xuyến.
Không thích là không thích!
Tôi trả lời tin nhắn lạnh lẽo, nhát gừng, từ chối mọi buổi liên hoan ghép mâm trọ và kiếm đủ lý do để luồn lách khỏi sự ve vãn đáng thương ấy.
Suốt bốn năm đại học, cái kịch bản đeo bám đó của cặp đôi Phú Thọ vẫn âm ỉ, nhưng thằng Quang An này vĩnh viễn là một cái pháo đài đóng kín cổng thành.
Mọi cố gắng gõ cửa của thế giới bên ngoài đổi lại chỉ là một khoảng lặng thinh sắc bạo của sự vô tình.
Đối với tôi, họ, hay bất kì cô gái nào khác, chỉ tựa như gió mây thổi lọt qua ô cửa sổ nhà mạng.
Thứ duy nhất tồn tại trọng lượng định dáng với tôi lúc ấy, chỉ là trò chơi, mảng code rối rắm và lũ bạn giẹp giẹp ở mấy buổi tối ăn ngô nướng ngoài lề đường Xuân Thủy tê buốt sương mù.
(Còn nữa)
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập