Sự nghiệp đại học của tôi tiếp tục trượt dài trên một đường ray nhàm chán và u uất suốt năm hai và năm ba.
Tôi sống khép kín hoàn toàn.
Không câu lạc bộ tình nguyện, không tiếng xập xình hiến máu nhân đạo, không những chuyến đi phượt rầm rộ trên những chiếc Wave Tàu mòn lốp.
Ngoài sáu thằng chí cốt gặp gỡ hằng ngày ở trường đại học, tôi không hề lưu giữ vào bộ não lười biếng của mình số điện thoại hay tên tuổi của một ai khác ngoài lề.
Mỗi buổi sáng diễn ra theo phong cách tự do tuyệt đối.
Hôm nào hứng, cả nhóm dắt díu nhau xách cặp vào phòng giảng đường để điểm danh đầu giờ, sau đó lùi lũi ôm balo chui cửa sau trốn phụt sang quán net gần đấy chia phe bắn Counter Strike, chém Đế Chế hay đắm chìm trong tiếng gõ phím của Liên Minh.
Hôm nào chán, chúng tôi cúp học thẳng thìa, nằm dài trong phòng trọ mốc meo, chia nhau chung cái điếu cày tự chế và vỗ đùi bình phẩm những trận giải đấu game trên Youtube.
Sau những buổi chiều đốt thời gian trong phòng điện tử đến rát cả mắt, cả đám lại rủ nhau lang thang ngoài phố xá Cầu Giấy khi đèn đường bật công tắc đỏ quạch.
Hà Nội mùa đông lạnh cắt thịt, chúng tôi ngồi nép cạnh gốc cây xà cừ cổ thụ, cùng nhau xì xụp gặm những trái ngô nướng than hoa quẹt mỡ hành thơm phức, cắn miếng bánh mì nóng giòn tan chấm sữa đặc.
Chỉ với những thứ rẻ rúng đó, tôi lại cảm thấy một thứ niềm vui hạnh phúc kì lạ len lỏi.
Hạnh phúc của một kẻ vô cầu, chẳng mơ cao xây lầu cất các, chỉ mưu cầu không gian riêng lười nhác ở ngay sát mặt đất.
Hạnh phúc vì không bị ai dòm ngó, soi xét cái tội
"hư hỏng"
, phế thải của một thằng sinh viên trường top.
Nhưng cái gì cũng có cái giá phải trả.
Sự ngông cuồng và vô tích sự đến đỉnh điểm của tôi đã chạm giới hạn vào học kỳ hai của năm thứ ba.
Năm ấy, chị gái tôi bắt đầu đi làm có đồng ra đồng vào, phụ giúp bố mẹ ở quê lo toan kinh tế.
Đến hạn nộp tiền học phí cho trường, vì không nắm được lịch tín chỉ loằng ngoằng, mẹ gửi chị đưa phong bì tiền mặt cho tôi với lời dặn gắt gao:
"Bảo quản cho kỹ, ngày mai mang lên phòng tài vụ nộp không thì cấm thi!"
Nhầm nhọt thảm hại thay, mẹ lại giao tiền cho một con quỷ hút máu đội lốt sinh viên nhút nhát.
Hôm đó, sau khi nhận cọc tiền từ tay chị, thay vì cất vào tủ khóa, tôi lại rẽ ngang tiệm net để giải tỏa căng thẳng sau vài câu cằn nhằn của phòng giáo vụ.
Cầm cục tiền mặt mệnh giá to trong tay, ngồi trước lời mời gọi nạp xu, mua đồ thẻ VIP trên màn hình hiển thị rực rỡ, con ác ma trong tôi nuốt chửng luôn tàn dư lý trí.
Cứ mười nghìn rồi năm mươi nghìn thẻ cào, tôi quẹt nạp sạch sành sanh số tiền học phí khổng lồ đó vào các tài khoản game của mình và lo lót những bữa ăn ngon nhòe nhép ở tiệm net cho hội anh em trong vòng có vài tuần rách nát.
Tiền hết!
Sự phản chiếu của thực tại lập tức xồ vào cào xe.
Vì không đóng học khoản nợ học phí, nhà trường Đại học Công Nghệ thẳng thừng ra quyết định gạch tên cục súc:
Hủy kết quả toàn bộ các môn học kỳ hai năm ba, cấm đăng ký thi và xóa hồ sơ điểm quá trình.
Tôi chính thức bị khẩn cấp tước đi quyền làm một sinh viên đúng nghĩa.
Đến khi sự việc vỡ lở, giấy thông báo nợ học nợ môn gửi về tận nhà trọ, chị gái tôi phát hiện ra được cớ sự.
Chị chạy từ xưởng làm sang, nước mắt lưng tròng, tát cho tôi một cú đánh rát vào má và gào lên:
"Mày đai học kiểu gì thế?
Tiền nhà ở đâu ra mà cấm thi hủy bỏ ráo trọi thế hả cái thằng giời đánh!"
Đứng trước sự tức giận cùng cực của chị, đáng nhẽ ra một đứa trẻ ngoan từng hay khóc nhè sẽ quỳ xuống, bù lu bù loa nhận lỗi sa đọa của bản thân và gãi đầu thề sống thề chết đi phụ hồ kiếm lại.
Thế nhưng, hệ thống phòng vệ lãnh cảm của tôi lại rạch ra một kịch bản nói dối tinh vi lạnh lùng nhất để bào chữa cho phần lỗi lầm.
Tôi gượng gạo nặn vài giọt nước mắt (thứ chất lỏng từ lâu đã đóng băng)
, mếu máo bịa ra một câu chuyện thảm thương:
"Em.
em hôm đó cầm tiền bỏ vào túi quần, đi tuyến xe bus số 11 đông quá.
Lúc chen xuống cửa, có thằng móc túi nó lấy mất tiêu.
Em xót quá không dám gọi về báo mẹ, định nhịn đói tự đi tìm làm gỡ gạc.
.."
Lời nói dối ấy, với vẻ mặt trẻ con trắng bệch đáng thương tự nhiên của tôi, đã hoàn toàn đánh lừa được chị.
Chị tôi nén lại cơn giận, thở dài ngồi phục xuống, ôm đầu oán trách lũ trộm cắp Hà Nội ghê tởm, rồi lại dốc túi xách rút một phần lương đi làm ngoài của chị đắp bù lại cho gia đình để tránh cho bố mẹ dưới quê lên cơn tăng xông.
Nhìn người chị ruột thịt phải gồng gánh những nhọc nhằn dọn dẹp hậu quả tàn khốc do sự đổ đốn lừa dối của chính mình, một thằng An bình thường ắt hẳn sẽ bị lương tâm giày vò tới rỉ máu.
Nhưng tôi là Quang An của tuổi đôi mươi vô niệm.
Sau khi lách qua khe cửa hẹp của sự dối trá để an toàn trốn phạt, tôi chỉ thấy thở phào nhẹ nhõm.
Không có một bóng mây hối lỗi vướng vào lòng.
Sự lạnh lùng ích kỷ ấy nó rẽ ròi ra, tàn nhẫn và hờ hững.
Tôi cứ lẳng lặng thụ hưởng kết quả, và quay lưng lại với thứ gánh nặng gia đình như cách mà tôi hay nhả xác quả chát rụng rơi, sẵn sàng chờ đón một năm tư giông bão bầm dập chuẩn bị đổ xuống đầu để trả nợ cho chính hệ thống nhà trường.
(Còn nữa)
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập