Bước sang năm thứ tư, cái bóng tối của án phạt hủy kết quả năm ba cuối cùng cũng giáng một gánh nặng ngợp thở lên đôi vai gầy mòn của tôi.
Đối với sinh viên, năm cuối là lúc người ta nhàn rỗi nhất, chỉ rải hồ sơ xin đi thực tập ở một vài doanh nghiệp, lo khóa luận tốt nghiệp rồi rải xe dạo quanh các góc quán cà phê Bờ Hồ tận hưởng chút lãng mạn thanh xuân.
Kịch bản ấy ứng nghiệm trên đám bạn xấu của tôi, một lũ sung sướng ung dung chẳng phải nặng nề gì bài vở học thuật.
Nhưng đối với thằng nợ đầm đìa bị hủy ráo môn như tôi, ác mộng mới thực sự bắt đầu.
Tôi buộc phải vắt chân lên cổ mà học bù.
Lịch học tín chỉ của tôi đặc kín, dày đặc như một ma trận nhện chăng lưới xếp đầy từ sáng thứ Hai cho tới sát sạt chiều Chủ Nhật.
Tôi phải ôm cặp, lầm lũi chạy tới chạy lui từ dãy nhà C sang nhà E, học chắp vá vào các lớp của khóa dưới (đàn em năm hai, năm ba)
để gỡ gạc lại toàn bộ điểm số.
Cái cảm giác ngồi ở cuối phòng học, mặt to gấp đôi mấy đứa nhóc kém mũi, lùi lũi ghi chép là một liều thuốc đắng thử thách sức chịu đựng vô biên.
Tôi khá buồn tủi.
Sự tủi hờn len lỏi bám rịt lấy sống lưng không phải vì tôi hối hận chuyện đốt tiền đi lừa đảo, mà vì tôi ghen tỵ với sự rỗi rãi hạnh phúc của đám bạn.
Mỗi ngày đi học về ngang qua cái quán net huyền thoại, thấy đám bạn cởi trần đập chuột chửi bới vang trời rộn rã, còn mình phải đeo balo chứa đống sách giải tích, công nghệ phần mềm nặng tựa cối đá, trĩu lòng.
Tuy nhiên,
"Thiên đạo thù cần"
không phải là một món quà vứt đi lúc hoạn nạn.
Tính cách buông xuôi là một chuyện, nhưng bộ não trơn tru của tôi trước áp lực nhồi nhét lý thuyết thì lại phát động một công lực kinh diễm.
Dẫu cho bài đặc kín như cái nêm, cứ tới mỗi chiều tà học xong hoặc rảnh ngang giữa trưa gật gù, tôi vẫn bất chấp tất trốn học đi chơi nét dăm ba tiếng để xả hơi.
Chơi xong về vẫn lướt sách, đọc lướt, vứt bút, đi thi.
May mắn làm sao, cái sự tỉnh rụi vô âu vô lo khi nhấc bút làm bài lại giúp tôi vượt ải thành công từng môn một.
Danh sách nợ nhằng nhịt của tôi dần chuyển xanh trong bảng điểm phòng đào tạo.
Chỉ duy nhất có một môn
"tử huyệt"
nằm trong khe kẹt.
Môn đồ họa xử lý máy tính.
Ông thầy phụ trách môn này vốn khó tính, thích bắt học trò thuộc làu làu mấy cái định lý nhức nách rườm rà.
Hôm thi học phần, cái đầu của tôi bỗng nhiên đình công biểu tình khét lẹt.
Đối diện với cái đề thi trắng toát nằm sình sịch trên mặt bàn gỗ, tôi không thể ráng ngòi bút viết khơi ra nổi một nửa từ nào vào tờ giấy thi.
Ngáp vặt một hồi mỏi miệng, tôi lẳng lặng xếp bút chì, gấp tờ giấy trắng tinh mồ côi họ tên gửi thẳng cho giám thị rồi vất mông xách cặp về thẳng tiệm net làm vài trận Dota rửa mắt, trong lòng chắc mẩm cầm cái chứng minh nhân dân năm sau lại thắt cổ học lại.
Nhưng rồi, ở cái bờ vực tuyệt vọng nhất, kỹ năng giao tiếp vô hình qua.
bàn phím của một tay nhắn tin lì lợm (như hồi tôi tán Hà)
lại phát huy tác dụng sống còn.
Ngày hôm sau, bằng một sự trơ tráo vớt vát của kẻ đường cùng, tôi dò la mót được địa chỉ Email công vụ của ông thầy đồ họa.
Tôi ngồi lỳ ở tiệm nét đánh một bức tâm thư dài dằng dặc, thiết tha và mùi mẫn.
Tôi bịa ra đủ thứ khó khăn bệnh tật, hoàn cảnh gia đình khốn đốn của một cậu sinh viên nhà nông, trình bày cái sự thật kinh khủng rằng tôi có thể không ra trường đúng hạn.
Tôi viết rằng:
"Thưa thầy, dẫu bài thi trắng giấy không trọn vẹn điểm số, nhưng em mong thầy giơ cao đánh khẽ châm chước qua môn để em có cơ hội thực tập, lấy tấm bằng làm người báo hiếu mẹ cha"
Đánh xong xuôi, nhấn nút Send đi mà lòng chẳng nuôi chút kỳ vọng gì lớn lao.
Vài hôm sau, lúc tra cứu cổng thông tin tín chỉ của trường Đại Học.
Tôi giật nảy hình hài, suýt hóc hột xoài trong miệng thằng Tuấn mua dúi cho.
Điểm môn ấy từ Zero bỗng dưng biến hóa vừa vặn thành điểm D – cái mức pass điểm sít sao nhất để không phải cắn đắng học lại!
Ông thầy hắc ám kia đã nhắm mắt chấm cho tôi qua một cách màu nhiệm.
Tôi không rõ thầy cảm động bởi bài
"khóc thuê"
đỉnh cao qua email của mình, hay vì ông quá chán nản việc phải thấy cái mặt búng ra sữa nhợt nhạt của tôi lưu ban thêm khóa học tới.
Chỉ biết rằng, với sự liều lĩnh mặt dày bám vách đi xin điểm ấy, tôi đã hoàn tất cú rượt đuổi sinh mạng ngoạn mục nhất của mình.
Trả sạch sành sanh đống nợ tín chỉ vào đúng lúc vạch đích điểm thực tập chuẩn bị khai màn.
Kết thúc cuộc đua chữ nghĩa trên giảng đường, thời sinh viên vô thực, trống rỗng những vẫn rực rỡ kì đà của tôi chính thức chấm dứt.
Bức tranh ấy đóng sập lại ở kỳ đi thực tập cuối – một chặng đua hài hước khác mà sự ngang ngược và vô vi của thằng Quang An đã từ chối cả một tập đoàn an ninh mạng lớn thứ nhì tại lúc bấy giờ.
(Còn nữa)
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập