Chương 21: Đấng toàn năng làm dâu trăm họ

Vứt cái bằng đại học Công Nghệ chưa ráo mực vào góc tủ, tôi chính thức dấn thân vào kiếp làm thuê bằng gõ phím.

Điểm đến đầu tiên của tôi là một công ty outsource phần mềm cỡ trung nằm trên một tòa nhà văn phòng ốp kiếng xanh lấp lánh ở trung tâm thủ đô.

Ban đầu, tôi chỉ lách vào bằng một chân cộng tác part-time lắt nhắt được người giới thiệu.

Nhưng thật kỳ lạ, mảnh đất công sở lại trở thành cái nôi ươm mầm cho một

"con quái vật"

code dạo mang tên Quang An.

Công ty này chuyên nhận các dự án từ nhiều nguồn khách hàng tá lả, nhưng phòng ban tôi rớt vào lại đóng vai trò như một nhánh Product nội bộ.

Ở phòng này, các anh chị xung quanh làm mảng Marketing, Designer, Product Owner đều là những cá nhân cực kỳ xuất chúng, giao tiếp tốt, óc sáng tạo cực đỉnh.

Thỉnh thoảng ngồi thu lu rúc lưng ở cái vách ngăn bàn máy tính, tôi tự đặt một dấu chấm hỏi to đùng:

Không hiểu sao những con người tinh hoa rạng rỡ kia lại chọn cắm rễ ở một công ty quy mô không mấy lấy làm danh giá thế này?

Dù có thắc mắc, tôi cũng chẳng bao giờ mở miệng hỏi.

Tôi chỉ im lặng làm việc.

Và chính cái sự ít nói, căm cụi ấy đã biến tôi thành một kẻ hứng mũi chịu sào cho toàn bộ mảng kỹ thuật của phòng ban.

Do số lượng developer trong phòng lèo tèo, ngân sách lại thắt chặt, tôi bị ép vào cái thế phải tự bơi để sống sót.

Nhưng cái gen

"Thiên đạo thù cần"

từ độ học sinh bỗng dưng sống dậy, khuếch đại lên gấp ngàn lần trước màn hình máy tính.

Những mớ kiến thức lý thuyết rỗng tuếch nhồi nhét ở đại học bị tôi ném sọt rác.

Tôi tự mày mò, tự tải tài liệu tiếng Anh về học ngấu nghiến và tự gõ những dòng mã lệnh đầu tiên.

Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi của thời thực tập lên thử việc rồi chễm chệ chốt mác nhân viên chính thức, kỹ năng lập trình của tôi phát triển cực nhanh, vọt lên hàng tốc độ ánh sáng.

Tôi gần như làm hết mọi định dạng công việc từ thượng vàng hạ cám:

từ vuốt ve giao diện Frontend cho tròn trịa;

đào sâu xây dựng hệ thống gầm bệ Backend cho đến gõ lệnh trên điện thoại Mobile.

Bất kỳ công nghệ nào mới mẻ hay dự án nào khách vứt vào mặt, tôi đều tự học chớp nhoáng rồi ra tay code thẳng tắp:

Angular JS, PHP, Laravel, qua tới dòng app di động với Swift, Objective-C, Java Android;

rồi chọc ngoáy lại với Angular 2 Typescript, đắm mình trong Spring Boot, Node JS, Python, và cả đế chế .

Net thâm căn.

Tất cả đều bị tôi chinh phục và ném vào portfolio làm việc của mình như thứ đồ chơi Lego dính dấp.

Bất kể dự án lằng nhằng bao nhiêu yêu cầu, giao diện có oái oăm như thế nào, tôi cũng chẳng mấy khi cau mày bóp trán oán than.

Bởi với tôi, thứ công việc hái ra tiền này vốn lặp đi lặp lại một phương trình quen thuộc:

Cứ bắt tay vào gõ, đào mồi suy diễn, rồi mọi thứ ắt sẽ ra kết quả.

Tôi làm việc chẳng bị đè nén bởi những áp lực deadline mệt mỏi mà các coder khác hay rên xiết trên mạng cộng đồng.

Bởi khi người ta code bằng đam mê nhiệt huyết thì hay sợ sai, còn tôi code bằng một cái đầu rỗng không, như một thợ xây đắp gạch vô thanh vô thức, cứ xây mãi rồi nó phải thành tường.

Danh xưng

"Key Member"

của dự án tự động rơi lộp bộp xuống đầu tôi mà tôi chẳng thèm tranh chức giật quyền.

Tôi ôm hết việc khó, cân từ gốc đến ngọn, nhàn hạ lướt tay trên bàn phím mặc cho mọi người xung quanh tung hô tôi là

"đấng cứu thế"

của phòng ban.

Và cũng chính ở cái phòng ban hỗn mang ấy, một mảnh ghép nhỏ của quá khứ lại xuất hiện theo một kiểu trùng hợp nực cười.

Một học cậu em thực tập sinh tên là Thái, sinh viên khối trường Kinh Tế Quốc Dân đình đám, lò dò bước vào xin việc để làm mảng marketing thực tập.

Thái trẻ măng, lém lỉnh, nụ cười tươi rói đúng chất dân kinh thương ra trận.

Thỉnh thoảng Thái phải chạy qua bàn tôi xin vài đoạn mã đo lường Google Analytics để gắn web.

Hai anh em xã giao đôi ba câu, chào hỏi hờ hững.

Tôi chẳng bao giờ dám nghĩ, cái duyên bèo bọt ấy sau này sẽ lại chạm ngõ ở một công ty khác xa rờn rợn.

Cái mác nhân viên chính thức, lương khởi điểm đã có, nhưng túi tôi hằng tháng vẫn rỗng tuếch như một nhà tu hành khất thực.

Số tiền kiếm được từ việc vắt óc bao trọn gói công nghệ lại chảy thẳng ruột ngựa theo một đường rãnh khác.

Quang An dẫu có mặc áo sơ mi kẻ cắm gấu đi làm, vẫn không tháo lột được cái chất nghiện game hắt hơi ra từ hồi năm năm học phố huyện.

(Còn nữa)

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập