Một trong những lý do khiến tôi cực kỳ ưng cái công ty outsource này dẫu phòng ban tẻ nhạt, đó là cấu trúc tầng lầu của tòa cao ốc văn phòng.
Nằm ngay dưới tầng trệt của tòa nhà, ẩn sau một tấm biển hiệu dạ quang nhấp nháy là một tiệm net Cyber cực độ xịn xò.
Ghế da siêu êm, màn hình cong siêu nét, chuột bàn phím cơ đập chan chát sướng tai và luồng khí lạnh phả ra từ chuỗi máy lạnh trung tâm thơm thoang thoảng mùi cafe sấy.
Tiệm net này trở thành thánh địa an trú thứ hai của tôi.
Cuộc sống của tôi chia làm hai khung thời gian ngả rạp y như một vòng tròn chập chờn khép kín.
Sáng sớm, xách theo cặp bấm thang máy lên tầng làm việc quần quật 3 4 tiếng.
Đến ngay lúc chiếc kim đồng hồ báo hiệu tiếng chuông nghỉ trưa vừa reo lúc mười hai giờ, thay vì í ới rủ rê đồng nghiệp ra những quán cơm văn phòng chém bão cắn chả rươi lề đường, tôi vụt sập cái laptop xuống.
Tôi bấm thang máy tụt thẳng không phanh xuống tầng trệt, chui tọt vào cái ghế Cyber màu da bọc đen đỏ quen thuộc.
Cơm hộp đắt đỏ được người mang tới tận bàn phím mớm, tôi ăn trưa, ngả lưng và đắm chìm vào game cho đến sát sát sạt mười lăm phút trước khi chuông báo giờ làm chiều bắt đầu gõ nhịp.
Cứ chiều tan ca, thay vì tháo yên xe bon chen chẹt xe giữa biển khói bụi kẹt cứng cầu vượt, tôi lại nhấc đít chuyển hộ khẩu.
xuống thẳng cái Cyber đó làm ca hai cho tới chập choạng tối.
Năm thứ hai đi làm, làng game Việt Nam chấn động khi tựa game đồ họa hành động nhập vai đình đám xứ Hàn:
Blade and Soul (BNS)
chính thức cập bến.
Đồ họa siêu thực ấn tượng, cốt truyện lôi cuốn kéo một đống mồi lửa hừng hực trong lòng cộng đồng mạng.
Tôi bị hút vào cái lõi xoáy đó không đường lùi.
Thế giới võ lâm đồng đạo giăng đầy máu lửa của Blade and Soul mang lại cho tôi những trận cày cuốc phó bản nhễ nhại mồ hôi.
Tại vũ trụ ảo này, giữa đống phím kỹ năng rối ren nhảy múa liên hồi, tôi lại tìm được một ngôi nhà cho tâm hồn rỗng tếch của chính mình.
Tôi quyết định gia nhập vào một bang phái online và mở kết nối sử dụng luồng âm thanh đàm thoại trên nền tảng Discord.
Trên màn hình kia, đằng sau những nick name kêu rổn rảng, là vô số những phận người xa mặt cách lòng.
Ngày ngày cặm cụi gánh team ở văn phòng, đến đêm tôi lại thả mình lọt thỏm vào những tiếng hò hét, chửi thề, cổ vũ ném boss ảo dạt dào sức sống nhưng giấu mặt hoàn toàn của anh em bang phái.
Có những lúc ngồi đánh phó bản thức trắng tinh mơ cuối tuần, nghe giọng một
"đại ka"
ở ngoài tận Bắc Ninh hay một
"tiểu muội"
tận sâu tít Cà Mau rên rỉ than vãn chuyện bị cướp boss, mà sống lưng dâng lên thứ cảm giác thân thuộc kì lạ.
Cái discord ấy dần dần phình to ra, tồn tại dẳng dai khôn tả.
Đó không chỉ là chốn báo danh game mà trở thành một đại bản doanh, nơi anh em tâm tình mọi thứ tạp nham lốc cốc rẻ tiền trên trời dưới bể.
Những con người online giấu mặt ấy, có những kẻ tôi chưa bao giờ gặp ngoài đời thực dù chỉ một chén trà dạo, nhưng lại chiếm một lượng tín nhiệm khổng lồ trong mảng lòng chật chội của tôi.
Ở đó, tôi không bị ép buộc phải mang lớp da bọc
"nhút nhát, hiền bò"
như khi đối mặt với đời thực.
Tôi có thể xàm ngôn, buông những câu chế giễu ngớ ngẩn mà không sợ mất mặt.
Tôi tin tưởng họ, sát cánh với họ đi qua hàng trăm vụ ẩu đả môn phái tốn kém vàng bạc thẻ nạp mà dính kết cho tận tới những ngày cuối cùng của số phận năm ba mươi tuổi sập cầu.
Tiền lương cày cuốc kiếm được, dẫu mức thu nhập cũng tăng dần đều theo kỹ thuật, cuối cùng cũng bị tôi hãnh diện đốt sạch toàn bộ vào nạp thẻ võ hòm báu vật, nâng cấp trang bị phó bản và trả tiền hóa đơn Cyber vip hàng tháng.
Ngót nghét hai mươi tư tuổi đầu, làm thợ code dạo key member oách tận trời xanh nhưng trong tài khoản ngân hàng của tôi chẳng có nổi mươi triệu đồng phòng thân ốm đau tai nạn.
Trong khi những mối duyên hảo hữu online mọc rễ thì ở đời thực, những người bạn sinh viên sáu đứa cạ cứng thuở mài mông đại học ngày xưa – những kẻ từng chia tiền mua skin Liên Minh – cũng lặn dần lặn dần.
Công tác khác nhau, đứa lo đi lập công ty, đứa về quê cưới vợ đẻ con bận rộn.
Liên lạc dần tụt về những chiếc nút Like xanh vô thưởng vô phạt trên bài đăng Facebook.
Đi qua cổng trường cũ vào một cuối tuần nắng quái, thấy đám sinh viên ngồi chém gió cạnh cái bảng hiệu hoen gỉ, tôi lại thấy đời bàng bạc nhạt nhoà hụt hẫng rỗng không.
Các người bạn rời đi mang theo cả những khát khao thời cuối cấp bão táp, chẳng để lại điều gì thương nhớ ở tương lai.
Cái vòng luẩn quẩn của tâm tính vô niệm vẫn vững tựa thái sơn, càng lúc càng tước đoạt nốt những nhu cầu gắn bó máu mủ, kể cả những đòi hỏi xả giao cơ bản chốn công sở để làm hài lòng sếp tổng!
(Còn nữa)
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập