Thời điểm đó, trong mọi lớp học mẫu giáo rớt lên lớp 1, 2 trường làng, luôn có một hệ sinh thái thu nhỏ phản ánh sự phân tầng bạo lực y hệt xã hội người lớn.
Có bọn học giỏi yên lặng, có đám theo đuôi nịnh nọt, và tất nhiên không thể thiếu bọn
"bất hảo"
– những ông vua con cầm đầu các vụ bắt nạt, trấn lột bi ve hoặc châm chọc học sinh nữ.
Lớp tôi và Tuấn không ngoại lệ.
Bạo chúa của lớp tôi là một cặp anh em (chẳng biết là họ hàng hay bà con lối xóm)
luôn đi cặp kè cùng nhau.
Đứa anh tên Long rỗ, mặt sần sùi chi chít nốt tàn nhang lốm đốm đỏ, thân hình vạm vỡ và đặc biệt hung bạo;
đứa em tên Tý hẩu, lùn xịt, răng hô và có cái mỏ nhọn hay lu loa cãi cùn mỗi khi bị nhắc nhở.
Cặp đôi bất hảo này kết hợp lại thành một liên minh quyền lực, một nỗi ám ảnh kinh hoàng với hơn nửa sĩ số lớp học gầy gò ốm đói.
Vốn dĩ, hình tượng một học sinh da trắng bóc như bột dính, nhu mì, nói năng nhỏ nhẹ như con gái nhỏ nhẹ
"An Gái"
của tôi luôn là chiếc bia tập bắn ưa thích đối với hội của thằng Long.
Tuy nhiên, như đã nói, bên cạnh tôi còn có con chồn đất Tuấn lì lợm bao che, và đặc biệt hơn, thành tích học top đầu lớp giúp tôi được các thầy cô quan tâm đặc biệt.
Gây sự với tôi trong giờ hành chính đồng nghĩa với việc đối mặt với cây thước gỗ đen nhánh quất thẳng vào mông từ thầy chủ nhiệm.
Chính vì thế, sự đụng chạm dừng lại ở mức thâm thù không thể lật bài ngửa đàng hoàng.
Bọn nó chỉ thường lấy cục gôm bôi rách trang vở nắn nót của tôi rồi nhe răng nhạo báng, còn tôi thì nhìn tờ giấy rách rưới, mắt rơm rớm nhưng thu người vào góc bàn cắn môi tĩnh lặng.
Tôi cứ nghĩ sự im lặng cam chịu ấy đã đẩy xa được lũ ruồi nhặng ra khỏi thế giới của mình.
Ngờ đâu, có một hôm, mâu thuẫn âm ỉ bùng nổ theo cái cách mà mấy đứa nhỏ tự dán lên mình thứ văn hóa võ hiệp kiếm hiệp hồng kông rẻ tiền bóp méo qua các cuộn băng video thời đó.
Hôm đó là chiều thứ sáu rỗi rãi.
Thầy giáo cho nghỉ hai tiết cuối do có cuộc họp hội đồng xã.
Đám học sinh tranh nhau xách cặp chạy tóe ra ngõ như bầy chim vỡ tổ.
Tôi lụi cụi nhặt chiếc bút chì cùn bị lăn rớt xuống gầm bàn xếp vào cặp vải, trong khi Tuấn đứng gác chéo một chân trên ghế, miệng nhồm nhoàm bắp tay một củ mỳ luộc mẹ chuẩn bị sẵn.
Lúc chúng tôi chuẩn bị xách quai cặp ra cửa, thì bất thình lình, thằng Long vươn tay đẩy một tiếng
"rầm"
, cánh cửa gỗ xệ bản lề nặng trịch của lớp học bị đóng sập lại.
Đám bụi mù bay xộc lên theo gió.
Tý hẩu xẹt tới lôi móc sắt bên dưới cài chốt dứt khoát khóa kín bưng cánh cửa duy nhất thông ra hành lang vắng người.
"Bọn mày định làm gì?"
– Tuấn nhả củ mỳ dang dở ra sàn, đôi mắt chồn đất trợn ngược, thủ thế xòe hai tay chống hông ngạo nghễ dẫu biết thể hình tụi mình yếu kém hơn.
Long rỗ đập bộp bộp nắm đấm tay phải vào lòng bàn tay trái, học theo kiểu giang hồ bến bãi, cười hềnh hệch:
"Nay tao muốn thanh toán nợ nần cá nhân.
Thằng An lúc kiểm tra chính tả tao khều xin chép nó cố tình lấy giấy nháp che lại, làm tao ăn 2 điểm.
Giờ kèo vật lộn, hai tao với hai mày đánh tự do.
Đứa nào đầu hàng hét lên xin tha bò qua háng thì được về.
Còn không, đóng cửa nhốt ở đây tới mai!
"Tôi hoảng hồn, trái tim đập liên hồi lên đến cuống họng.
Sự nhút nhát và yểu điệu khiến cho đôi chân tôi mềm nhũn tợ con cún con lọt vào hang sói.
Võ thuật, đánh lộn, nắm đấm đối với tôi là những từ ngữ vỡ vụn kinh hoàng.
Bình thường ở nhà chỉ lỡ đứt tay một xước máu, tôi đã khóc thét nửa tiếng đồng hồ.
Vậy mà giờ đây, bị ép vào tình huống tự vệ tay bo một mất một còn bằng vóc dáng xương xẩu mỏng choẹt, sự ủy mị đó có thể sẽ dẫn tới thảm kịch sứt mày mẻ trán dã man.
Chưa để bên này lên tiếng phản ứng, Tý hẩu đã lao như một mũi tên xông thẳng mạn sườn của thằng Tuấn, dùng đòn ôm đùi đốn ngã lôi Tuấn rớt xuống nền gạch đỏ sứt sẹo.
Hai đứa tụi nó lộn nhào trong đám bụi cát bốc lên, cào cấu, đấm móc, cắn vào tay nhau y hệt hai con gà chọi hoang dã hăng máu cức phẫn.
Trong lúc hoảng loạn tột độ thấy người bạn duy nhất của mình bị ghè đè xuống, tôi luống cuống quay gót lùi lại, định hét toáng lên
"Thầy ơi cứu!"
nhưng cổ họng lại bị bóp nghẽn cứng, tắc ứ không thành lời.
Ngay giây phút đó, một bóng đen cao to ập xuống áp sát.
Thằng Long rỗ nhếch mép, tung tay túm lấy bờ vai gầy yếu của tôi giật mạnh.
Cú xốc thô bạo khiến chiếc áo mỏng tuột phanh nút trên cùng, tôi loạng choạng và mất đà ngã vật ra phía sau lưng.
Cái mông ốm rách quật đập vào thành nhọn của chân bàn đau điếng khiến nước mắt tôi vọt ra theo quán tính.
Nhưng không giống như những viễn cảnh tôi sẽ nằm ăn vạ và khóc lóc gào rú vô phương, trong khoảnh khắc lưng tôi dính vệt máu bầm rát, đôi tay tôi vụt túm được mép áo sứt chỉ của Long.
Bằng một sự phẫn nộ cùng đường hiếm hoi đối với sự ngạo nghễ áp sát của thể hình hộ pháp kia, tôi vòng đôi cẳng chân gầy guộc đạp đạp liên tiếp vào bụng nó, làm nó lảo đảo té đổ nhào lên phía tôi.
Cả tôi và thằng Long lâm vào một trận ôm vật quằn quại, ngô nghê và lộn xộn dưới sàn nhà.
Tôi không biết đấm.
Da thịt tôi lại quá mềm.
Mỗi cái thọi dù nhẹ của thằng Long cũng in hằn vết tím lên cánh bắp tay.
Nó kẹp chặt hai đầu gối vào phần eo tôi, đè bẹp dí thân hình tôi không xoay xở được.
Nó nhè hàm răng, đưa ngón tay cáu bẩn nhéo xoắn hai bên sườn tôi đau xé, bắt tôi phải gọi tiếng đại ca đầu hàng.
Thế nhưng, giữa bụi bay cay mắt, một sự chai lì tới ám ảnh trỗi dậy, vô hình kết đông lại giọt lệ treo lưng tròng của tôi.
Cơ hồ có một dòng nước lã dội ào làm tôi ráo hoảnh lại trước nỗi e sợ đau đớn đó.
Tôi không khóc toáng lên nữa.
Tôi nghiến răng cắm phập hàm mím bờ môi lại đến túa tía, hai tay vùng bấu dí mặt, bất động kệ thây để yên cho nó tiếp tục xoa nắn rần rật bắp thịt đánh chửi.
Cái cảm giác bị vật ngửa, phơi bày sự bại trận với tôi chợt mất đi phần tủi hổ xót đau, mà chuyển thành một sự vô cảm tột độ.
Tôi đóng đinh đôi mắt chằm chằm nhìn lên những cái xà nhà rỗng ruột bám màng nhện giăng chéo trên trần lá, tự nhủ:
"Mày đè cho chán thì mày thả tao ra!
Quậy một hơi cũng tới chặng mệt"
Tôi không vùng vẫy thêm gì, buông thõng hai cẳng tay xuống nền cát phủ xám của lớp mầm.
Khủy tay không kháng cự làm cơ thể tôi thõng xuống như một hình nhân rơm rỗng tuếch bị vất vào bụi chuối.
Long rỗ đấm bịch vài tiếng vào bả vai, định sấn tới, nhưng cái vẻ mặt trơ câng câng, đôi mắt trống vắng hờ hững không la ó, không run sợ gào khóc cầu xin của thằng
"An pê-đê"
bỗng chốc làm nó khựng lại, có chút gờn gợn rùng mình hoang mang.
Cảm giác đánh đập đè bẹp một kẻ mà kẻ đó chẳng màng thèm đếm xỉa đến việc sống chết, buông xuôi thể sát khiến nó hụt hẫng đến tụt huyết, mất hết cảm giác thống trị thị uy mà nó trông đợi.
Đánh thêm thì lặp lại tẻ nhạt, còn tha thì ngại mất mặt.
Nó buông tay ra, gầm gừ đứng dậy phẩy phẩy ống quần vờ vĩnh:
"Đồ con gái như cục bột khô, đánh chán tay dơ dáy!"
Phía bên góc lớp, thằng Tuấn và thằng Tí Hẩu cũng hộc tốc rời xáp nhau chia hai phe nằm thoi thóp thở dốc.
Chúng tôi đã thua lực trong một trận thư hùng chênh lệch cân nặng và sự quỷ quyệt, bị vấp ngã thê thảm trong phòng học u tối.
Kết thúc giờ hờn ghen, chốt cửa mở hé, gió ùa xộc vào xua tan luồng không khí bức bối bạo lực ngột nhạt.
Long hất hàm bỏ đi thẳng thẳng gót ra cửa cùng Tí, sau khi bắt Tuấn và tôi phải cam kết không được mách cha méc mẹ hèn nhát báo mộng.
Tuấn lấm láp đầy bùn, mặt xước một đường dài ở cằm rỉ máu, tức tối phủi vạt áo đưa tay nới ống quần đùi lanh cho tôi bò dậy, miệng nó vẫn rủa xả:
"Mẹ kiếp, chờ tụi nó chia lẻ tao cầm gạch tương bỏ bu thằng Tí lùn cho biết mặt!
Mày có đau không An?"
Tôi lồm cồm kéo cặp vải xộc xệch, vuốt lại nếp tóc, vỗ nhẹ dăm ba hạt cát trên khuỷu tay rướm lệ và lắc đầu thản nhiên.
Trong tôi hốt nhiên xuất hiện một tư tưởng vô niệm đầy trống rỗng.
Mảng thâm tím trên bụng râm ran đau nhói, lớp bụi đất bốc mùi bám lấy tà quần.
tất cả đều hiện diện một cách thực tế sờ chạm.
Nhưng cái nhục khi bị đè đầu thua trận thảm bại, bị chà đạp nhân phẩm trước kẻ bất hảo, thì không.
Tôi không giận giữ, không căm phẫn mang theo sự thù hằn muốn cầm đuốc đi trả thù cho bõ ghét như tâm tưởng hung dữ của thằng bạn thân.
Vứt bỏ niềm tức giận cũng giống như nhả miếng táo chát nhà bác Hựu.
Không cảm nhận thì tự nhiên không đau.
Thua cũng được, thắng cũng thế, rốt cục chuyện đánh đấm cũng chẳng đem lại giá trị nào để tôi phung phí năng lượng khóc lóc hay âu lo trả thù thêm nữa.
Ngày khép mặt cửa lớp ấy, dù thất bại bầm dập, Quang An nhỏ bé đã xác tín cho mình một triết lý an tĩnh của sự né tránh, không chống trả trước những rắc rối càn quét cuộc sống.
Thường tình, người ta đau rồi phẫn uất, tôi đau rồi lại thu xếp nó trong một góc lãnh cảm khép chặt.
Cứ để sóng xô đến đi, mặc tàn dư ở đó, một thứ nước rỗng lạnh đang dần lấp đầy hình hài của cậu nhóc nhút nhát và yểu điệu thục nữ ở những ngày cuối cấp một tàn phai này.
(Còn nữa)
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập