Chương 1:
Đứa Trẻ Đến Từ Chiến Trường Liễu Như Tuyết đưa mắt nhìn những viết thương trên người đứa trẻ.
Nàng chẳng hiểu vì sao, dù nàng là một tiên tử lạnh lùng nhưng khi thấy đôi mắt trong veo của đứa trẻ đã khiến nàng động lòng.
trắc ẩn.
Nàng dùng một lớp linh lực nhẹ nhàng bọc lấy cậu bé, khoác lên cậu một chiếc khăn lụa trắng rồi bế cậu lên.
Sao khi thấy nàng chẳng hiểu sao cậu bé liền nín khóc, đôi mắt tròn xoe, đen láy nhìn chằm chằm vào khuôn mặt thanh khiết của nàng, cậu bé cười tủm tỉm, đôi tay nhỏ bé trắng muốn như một cục bông nhưng lại loan lỗ vài vết máu bất ngờ vương tay nắm lấy một lọn tóc dài của nàng.
Quãng đường trở về Đạo giáo dài đằng đẳng, cũng chẳng thiếu nguy hiểm, vì vậy Liễu Như Tuyết luôn để sự cảnh giác rất cao nhưng cũng không quên chăm sóc cho đứa trẻ.
Nàng vừa dùng linh lực vừa ôm thật chặt ở giữa ngực để giữ ấm cho cậu bé, mỗi tối nàng đều đút sữa
ờ> Đăng nhập x
Email
mrluuduchoang@gmail.
com Mật khẩu Chưa có tài khoản?
oán khí từ những lĩnh hồn chết trận nơi đây.
Liêu Như Tuyết, phong chủ của Lĩnh Tuyển phong nàng mang vẻ ngoài cao quý thoát tục không nhiễm bụi trần, gương mặt thanh tú, mài phượng mắt cong, mái tóc bạc dài, đường cong cơ thể tuyệt mỹ, nàng khoác trên người một bộ sa ÿ trắng muốn hệt như làn da trắng trẻo và mịn màn của nàng.
Lúc này đây, khi nàng vừa hoàn thành nhiệm vụ của giáo phái trở về đi ngang qua nơi này.
Trên người nàng chiếc áo choàng trắng đã lấm lem bùn đất cùng máu của nơi đây, nét mặt lạnh lùng không chút biểu cảm.
Nụ cười ấy, như một tia nắng xé tan màn đêm u ám, đã khiến trái tìm băng giá của Liễu Nhu Tuyết chọt thấy ấp áp.
Nàng ôm chặt đứa bé vào lòng, cảm nhận hơi ấm nhỏ bé, nàng nở mộ nụ cười vui vẻ nhất kể từ 3000 năm trước rồi khẽ nói với cậu bé
"Đi với ta nhé từ nay ta sẽ là sư tôn của con"
vừa nói nàng vừa khẽ xoa đầu cậu.
Sau đó nàng đưa đứa bé về Linh Tuyển phong.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập