Chương 12:
Thông Tin Đấu Giá Hội
Lão lắc đầu, đoạn hồi tưởng dừng lại ở đấy, hình ảnh bát cháo nóng ấy vẫn còn trong tâm trí lão.
Lão hướng mắt về hướng Vân Đông Sở, nơi đó cậu đang tiến dần vào trong thành, ánh mắt lão nhân giờ đây sáng lạ thường, lão tự nhủ.
"Lão phu vốnnghai ngươi một mạng, nhưng đại nạn khi ấy ta không cứu được các ngươi!
Món nợ nhân quả ấy ta chỉ có thể tặng lại con trai các ngươi một chút cơ duyên, từ nay chúng ta xem như đã không ai nợ ai"
– Dứt lời lão như tan biến vào hư vô mà biến mất.
Lúc này tại Thanh Thành Trấn, với tên giả là Sỉ Mộc, Vân Đông Sở khoác lên mình bộ trường bào đen tuyển, trên đầu đội một chiếc nón lá rộng vàng có thêm một lớp mạn che mặt màu.
đen.
Chiếc nón che đi hơn nữa khuông mặt, che đi gương mặt tuấn mỹ, ngũ quan sắc sảo hài hòa, khí chất thoát tục nay lại pha thêm nét âm u, sát khí chực chờ bùng nổ.
Chỉ còn đôi lúc lộ ra đôi môi đỏ thẩm một màu máu kia.
Dáng người cậu cao ráo, lưng dài vai rộng, hoàn toàn chẳng mang vẻ yếu ớt của thư sinh tay trói gà không chặt hay sự hung mãn của võ phu, mà trong lại hài hòa đến lạ.
Cơ thể đã được rèn luyện qua nhiều năm cậu chăm chỉ luyện tập kiếm thuật ở Linh Tuyền phong, trong vô cùng cường tráng, mỗi thớ bơ bắp, mỗi thớ thịt đều như ẩn chứa sức mạnh thể chất kinh khủng, mà bền bi, đôi chân dài lại mang sự nhanh nhẹn của một kiếm khách.
Mỗi bước chân của cậu nhẹ nhàng và vững trãi trên nền đá của con phố nhộn nhịp, bước chân ấy vô cùng kiên định, chẳng một chút nghiêng ngả, tựa như một thanh kiếm sắc bén đang chực chờ được đang thoát khỏi vỏ.
Từng làn gió nhẹ lướt qua, cuốn bay vài lọn tóc đen nhánh thoát ra khỏi vành nón.
Mái tóc ấ mượt mà, óng ả hệt như của một nữ tử, nhưng kết hợp với dáng người Sỉ Mộc lại toát lên né!
phóng khoáng, bất cần đến lạ, chẳng hề mang nét nữ tính.
Chúng tung bay chốc lát, như muốn thoát khỏi sự ẩn giấu của cậu, rồi lại nhanh chóng rũ xuống dưới vành nón, khuất đi dáng vẻ của mình.
Bên cạnh cậu, Thất Thải Thôn Thiên Mãng nhỏ nhắn đang cuộn tròn nằm trong tay áo, đôi mắt đen láy lấp lánh như những viên ngọc trai thích thú quan sát mọi thứ xung quanh.
Thanh Thành Trấn là thành trì duy nhất có thể xem là thành trì tu tiên trong phạm vi trăm dặm quanh đây.
Trong thành có tam đại gia tộc tu tiên đã tồn tại hơn trăm năm.
Trong mỗi gia tộc đều có một vị Kim Đan Hậu Kì lão tổ tọa trấn nhờ đó mới có thể đứng vững ở rìa Bắc Vực hoang nguyên, nếu không thành trì này đã bị các thế lực khác thâu tóm rồi.
Thái Cực tông, Huyền Thiên tông cùng một vài tông môn cấp 3 cũng có quan hệ giao dịch với ba nhà trong Thanh Thành Trấn.
Với tư cách là một thành trì tu tiên, đương nhiên nơi đây tụ hội đủ cả
"tam giáo cửu lưu”.
Cùng một số tán tu vô tông vô phái, trong bóng tối còn ẩn giấu không ít người của ma giáo.
Nơi đây nhờ chuỗi các chỉ nhánh đấu giá mà sở hữu một số thiên tài địa bảo quý giá mà nga:
cả các tông môn cũng chẳng có.
Hắn chọn thành trì này chỉ vì tiện thể đến khi nghe thừ nhiệm vụ Đạo Giáo giao cho mà thôi, tiện thể cũng tìm kiếm linh được hoặc đan dược trợ giúp đột phá Trúc Cơ, đồng thời cũng tìm kiếm một chút vật phẩm giúp Thôn Thiên Mãng tiến thêm một bước đến Bác Thải.
Trong Thanh Thành Trấn còn có không ít tụ linh trận, trợ giúp không ít trong việc tu luyện của hắn.
Tuy vẫn không so được với các tông môn lớn những vẫn hơn hắn bên ngoài về mức độ dồi dào linh khí.
Khi tiến vào khu vực trung tâm thành, cậu chứng kiến sự nhộn nhịp và xa hoa nơi đây, từng tu sĩ hoặc cưỡi linh thú, hoặc đi vội vả khắp nơi, vô số hàng quán, tiệm cầm đồ, quán trọ, .
Nổi bật những là khu vực đấu giá hội ở giữa thành, nơi đây là kiến trúc cao nhất thành, toàn thân dát vàng, đính kèm vô số đá quý, nổi bật với biển đề bốn chữ
"Phong Vân Thương Hội".
Xung quanh âm thanh bàn tán, trò chuyện cùng tiếng mời chào vang lên chẳng dừng.
"Đi thôi, chúng ta đổi ít bạc"- Sỉ Mộc nói với Thôn Thiên Mãng, tay trái đưa vào tay áo phải, khẽ xoa đầu Thôn Thiên Mãng.
Hắn đến một cửa hàng bán bản đồ do một tu sĩ Luyện Khí, mua một tấm bản đồ của Thanh Thành Trấn.
Thấy hắn như một người trẻ tuổi, lão bản cười gian nói
"Ha ha, tiểu hữu à!
Chỗ ta chỉ còn một tấm bản đồ thôi!
Cho nên.
aa giá cả chắc chắn không rẻ a!
10 Hạ Phẩm Linh Thạch!
Tiểu hữu ngươi thấy thế nào?
"
Nói rồi lão một tay lấy ra tấm bản đồ đặt lên quầy.
Ánh mắt dần lộ ra vẻ tham lam, muốn chặt chém một chút kẻ lạ mặt này.
Si Mộc không trả lời, chỉ lặng ngẩn đầu lên một chút, để lộ đôi mắt dưới tấm sa đen.
Ánh mắt ấy trầm lặng đến lạ, như thể đã trải qua muôn trùng khổ nạn, nhìn thấu hồng trần.
Đôi mắt ấy, đỏ tựa như máu, chẳng máy may có một chút dao động cảm xúc nào, nhưng vẫn khiến kẻ nhìn vào không hẹn mà lạnh buốt sống lưng.
Lão bản nhìn vào đôi mắt ấy, không tự chủ được mà run rẩy trong thoáng chốc.
Hắn cảm giác như có một con thú dữ đang chựt chờ xé hắn thành từng mảnh.
Hắn cười trừ, nụ cười ất còn khó coi hơn cả khóc, gương mặt tựa bao giờ đã lấm tấm mồ hôi:
"Ha ha.
Đại nhân, ngài hiểu lầm rồi a!
Ta.
Là ta nhầm giá một chút!
Tấm địa đồ này chỉ 10 Linh Thạch Hạ Phẩm thôi a!
Chỉ 10 viên thôi!
Hắn cuối gầm mặt muốn đất, hai tay dâng lên tấm địa đồ.
Sỉ Mộc chẳng thèm đáp lời, từ nạp giới 10 viên Hạ Phẩm Linh Thạch bay ra rơi lên bàn vang lên những tiếng lạch cạnh.
Từ tay phải Sỉ Mộc một luồng hấp lực hút tấm địa đồ ấy vào tay, được hắn thu vào nạp giới, liền quay người rời khỏi, chẳng bận liếc nhìn lão bản thêm một lần nào.
Nam tử trung niên ấy, dù đã biết Sỉ Mộc đã rời đi những chẳng dám ngẩng đầu, chỉ sợ một chốc bốc đồng sẽ mất đầu trong thoáng chốc.
Phải mất một lúc lâu lão mới dám ngẩng đầu thở đốc được, lão lẩm bẩm:
"Ánh mắt ấy .
Không sai được là người Ma Giáo, là người của Ma Giáo a!
Ta vậy mà lại chọc vào người Ma Giáo!
Thật đáng sợ!
".
Sỉ Mộc rời khỏi cửa tiệm ấy cũng đã được một đoạn, hắn lẩm bẩm như thể trách móc
"10 Hạ Phẩm Linh Thạch để đổi một tờ giấy rách!
Cũng may là vẫn dùng được xem như không lỗ".
Hắn thực sự nghĩ vậy, dù sao cũng bớt được không ít phiền toái, trên tấm địa đồ này, từng gian hàng, từng cửa tiệm đều được ghi rõ tên.
Tai Vân Đông Sở lại nghe từ cửa tiệm ấy những lời mời chào hệt như hắn ban nãy, hắn cười, lắc đầu
"Ha ha lại thêm một kẻ bị lừa gạt".
"Thành chủ phủ, thì ra là ở đây"- Tay hắn chỉ vào một điểm trên địa đồ.
Theo như ghi chú trên địa đổ, tại đó sẽ cho phép các tu sĩ đổi từ linh thạch sang ngân lượng.
và ngân phiếu, để có thể thuận lợi trong việc giao dịch trong thành.
Ánh mắt Vân Đông Sở đổi sang hướng khác, tay chỉ về góc phía Tây Nam của bản đồ:
"Linh Vân Các, nơi cho thuê viện tử à".
Thuê viện tử là một công việc béo bở, đương nhiên các thế lực của Thanh Thành Trấn nhất định có tay.
Chẳng nói gì tới việc ấy, nhìn chung quanh ngay cả các cửa hàng hai bên đường này, đều là gia sản của tam đại thế gia, những kẻ khác dù có quyền thế cũng chỉ có thể thuê của tam đại thế gia mà thôi.
Trên đường đến phủ thành chủ, Si Mộc cũng thuận đường mà quan sát các cửa hàng của phàm nhân cùng các tán tu
"Một nơi thú vị như này, đợi sư tôn trở lại nhất định phải cùng người đến đây a!
Sỉ Mộc quan sát, tìm xem có gì có thểlàm quà tặng cho sư tôn không, nhưng lại làm hắn khá thất vọng, chẳng có một thứ gì đặc biết, những món ăn đặc sắc đủ mọi loại mọi hình dáng, sặc sở sắc màu, những đồ thủ công nơi đây sư tôn gần như đều đã tặng cho hắn.
Còn về những món trang sức phàm tục kia cũng chẳng thứ gì có thể lọt vào mắt hắn, càng không xứng để đặt cùng người.
Bỏ qua chuyện tìm quà hắnđi càng ngày càng nhanh đến phủ thành chủ.
Khác với những giáo phường ti hay kĩ viện là một chốn tể tụ đủ các loại người, có công tử ăn chơi, có quyền thế, cũng có những kẻ ẩn nấp trong bóng tối.
Những nơi như vậy vô cùng dễ để lộ danh tính nếu bị người khác chú ý thì phủ thành chủ là nơi thông tin người giao dịch được bảo mật gầt như hoàn hảo.
Chẳng ai lại muốn đắc tội một Nguyên Anh chân quân là thành chủ noi đây cả, và nhờ việc có thể bảo đảm thông tin người giao dịch mà nơi đây mà có thể tồn tại một cách lâu dài.
Đến trước Phủ Thành Chủ, tọa lạc ngay trung tâm của trung tâm phường thị nhưng lại như tách biệt khỏi sự ồn ã nơi đây, xung quanh là một quảng trường lát đá xanh vô cùng to lớn.
Phủ Thành Chủ vô cùng xa hoa, rộng lớn, chẳng thua kém gì một vương phủ của các triều đại phàm nhân.
Cổng phủ được đúc từ một loại hắc mộc quý hiếm, cao hơn ba trượng, được điều khắc hình rồng bay phượng múa tỉnh xảo.
Chung quanh được bao bọc bằng một pháp trận phòng ngự mạnh mẽ, toát lên sự uy nghiêm của bậc đế vương.
Hai bên cổng đặt hai pho tượng Kì Lân cao hơn một trượng được đúc từ ngọc bích, dưới chân là Tụ Linh trận, được linh khí mờ ảo bao quanh.
Bước tường bao quanh được điêu khắc họa tiết mây trời, sông núi, vô cùng hùng vĩ, phối hợp cùng mái ngói được được chế tác hoàn toàn bằng vàng ròng tạo nên một khung cảnh tuyệt mĩ.
Bước chân của Sỉ Mộc vừa qua khung cửa, chợt hắn cảm nhận được vô số ánh mắt sắt lạnh đang quan sát hắn, từ cơ thể họ tỏa ra một luồng uy thế và sát khí nặng nề như thể chỉ cần hắn tỏ ra một chút bất thiện, sẽ ngay lập tức b:
ị chém thành vạn mảnh.
Thực lực bọn họ đều từ Luyện Khí Hậu Kì, nếu cùng nhau động thủ e rằng dù có là Trúc Cơ.
cao thủ cũng chẳng thế thoát thân.
Chọt một binh sĩ bước lên trước một bước tiến về hướng Sỉ Mộc quát lớn:
"Ngoại lai giả!
Ngươi có biết Thành Chủ Phủ cấm người tùy tiện tiến vào hay không!
Nếu ngươi không nói được lý do đến đây!
Thì .
"- Vừa nói tay tên binh sĩ đó đã đặt lên thanh gươm đen ở thắt lưng.
Sỉ Mộc hờ hửng mà đáp:
"Đổi ngân lượng".
Nghe đến là khách nhân đến giao dịch, hắn liền dịu giọng hẳn, dù gì thì đây vẫn là một trong những việc chính của nơi đây, nếu hắn đắt tội phải khách quý chỉ e cái đầu chẳng giữ được.
Hắn hướng tay vào hướng trong phủ cười trừ
"Ha ha thì ra là khách quý a!
Là tiểu nhân có mắt như mù a!
Mời ngài theo tiểu nhân vào trong sảnh, bên trong sẽ có quản sự tiếp đón ạ!
Si Mộc chẳng trả lời chỉ gật đầu xem như chấp thuận, dáng đi hắn hiên ngang hai tay chấp sau lưng tiến bước vào sảnh.
Sảnh chính của Thành Chủ Phủ vô cùng rộng lớn ở giữa đặt một chiếc bàn hình tròn được chế tác hoàn toàn từ thạch anh quý giá.
Nơi ghế chủ tọa đang ngồi một vị bạch y lão giả phía sau đứng một tiểu đồng đang phe phẩy quạt cho lão.
Thực lực lão đã đạt đến Trúc Cơ Trung kì.
lão đang ngồi tính toán sổ sách, nghe tiếng bước chân hắn đến lão ngẩng đầu lên, mim cười, ánh mắt dò xét Sỉ Mộc:
"Vị tiểu hữu này đến đây là cần đổi lĩnh thạch sang ngân lượng phải không?
Ngươi muốn đổi bao nhiêu?
Ngươi cần nhiều ngân lượng như thế để làm gì?
Si Mộc chẳng tỏ ra bất kì cảm xúc nào chỉ hờ hửng trả lời:
"Chẳng cần lão già ngươi để tâm".
"Ngươi mà cũng dám ăn nói với đại nhân như vậy sao, ngươi .
"~ tiểu đồng sau lưng lão quản gia chỉ tay thẳng mặt Sỉ Mộc mà mắng.
"Không được vô lễ"- Lão quát
"Nhưng nhưng hắn"- Nhìn thấy lão trừng mắt hắn chỉ biết cuối đầu nhận lỗi
"Vâng".
Dứt lời từ tay phải Sỉ Mộc một chiếc túi trữ vật chứa đầy linh thạch được quăng lên bàn.
Thần thức lão giả quét vào túi trữ vật chợt gương mặt lão thoáng kinh ngạc.
Bên trong linh thạch nhiều đến nổi có thể chất thành một ngọn núi nhỏ.
Lão tự nhủ đây hẳn là một vị thiếu gia của một gia tộc lớn đến đây lịch luyện, dù sao đây là một số lượng linh thạch chẳng nhỏ.
Nhưng với kinh nghiệm phục vụ cho lão Nguyên Anh lâu năm, lão chọt lấy lại bình tĩnh, phẩy tay một cái, tên binh sĩ bước ra chấp tay cung kính.
"Cầm lệnh bài của lão phu, đến kho bạc lấy cho tiểu hữu đây một nghìn hai trăm lượng bạc trắng, mau lên!
"- Lão nói.
"Rõ"- Tên binh sĩ đáp lời, nhanh chóng rời đi.
Sau khoảng nữa khắc, tên tiểu binh ấy trở lại, hai tay dâng lên một khay bên trên đặt một túi trữ vật.
Lão nhân dùng linh lực đẩy về phía Sỉ Mộc.
Vừa nói:
"Tiểu hữu cứ việc kiểm tra lại, thuế của thành này, ban nãy đã trừ cả một thể rồi!
Sĩ Mộc nhận lấy túi trữ vật, một luồng thần thức quét qua, xác nhận không có sai sót gì.
Hắn chẳng nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu coi như cáo biệt, rồi quay người rời khỏi Thành Chủ Phủ một cách nhanh chóng.
Dựa vào địa đổ, Sỉ Mộc đến trước một tửu lâu mang tên Lý Vân Các.
Tửu lâu này có tam tầng, diện tích vô cùng lớn, xung quanh được trồng vô số hoa tươi thơm mát.
Tầng một chỉ dành cho phàm nhân, tầng hai là dành cho tu sĩ, nơi đây cũng đã có một loại màn che nhưng chẳng khác gì vật trang trí đối với thần thức tu sĩ.
Tầng ba chỉ gồm một gian phòng lớn, chỉ dành để tiếp đãi khách quý, tại đây có có thiết lập ẩn tức trận, nếu không đạt Kim Đan tu vi thì không thể dò xét, nếu là Kim Đan tu vi ở tòa thành này cũng đã xem là đại năng chẳng ai muốn đắc tôi.
Sỉ Mộc hiện tại đã nhiễm ma khí đương nhiên muốn được hòa vào cuộc sống phàm tục để tâm tính tĩnh lặn.
Do đó hắn đã chọn một gian phòng gần cửa số hướng về phía khu vực náo nhiệt của Thanh Thành Trấn.
Sau khi an tọa, hắn hướng mắt xuống dưới, dù đã trưa nhưng trên phố vẫn có không ít người qua lại vội vàng, trông vô cùng nào nhiệt.
Chợt có một tiểu nhị tiến đến đặt thực đơn lên bàn, nói nhỏ:
"Khách quan khách quan!
Người cần dùng gì a!
Si Mộc chẳng quay đầu lại nhìn chỉ hờ hửng trả lời:
"Một bình mỹ tửu, loại tốt nhất".
"ƠI Khách quan ngài có điều chưa biết rượu đắt giá nhất của chúng tôi là Mỹ Nhân Túy, nhưng giá cả thật sự không rẻ đâu, ngài .
"- Hắn lo sợ rằng người quan khách này là kẻ giả danh người giàu mà ăn chực không trả nên có chút chần chừ.
"Ngươi đang lo rằng ta không trả nổi tiền sao, cứ theo lời ta nói là được".
– Dứt lời từ nạp giới mười viên Linh Thạch Hạ Phẩm bay ra đặt lên bàn.
Hai mắt của tên tiểu nhị mở to, nở một nụ cười tươi như hoa nở mùa xuân
"Đại nhân yên tâm, mỹ tửu sẽ đến ngay".
Dứt lời tên tiểu nhị lớn tiếng gọi ra ngoài
"Phòng 210 một bình Mỹ Nhân Túy".
Đây cũng là một chiêu trò quảng bá sản phẩm, khi ai đó nghe tên những món ăn hấp dẫn cũng sẽ có chút động lòng, mà sẽ thử, từ đó càng thu được nhiều lợi nhuận.
Chợt một âm thanh rất nhỏ vang lên ở gian phòng bên cạnh nhưng vẫn đủ lọt vào tai Sỉ Mộc:
"Ngươi đã nghe gì chưa, đấu giá hội Phong Vân sắp bắt đầu rồi".
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập