Chương 16: Dị Biến

Chương 16:

Dị Biến

Trên võ trường, những cơn gió lớn bị linh khí kéo đến tạo thành một cơn cuồng phong xoáy quanh Sỉ Mộc.

Lớp da của hắn trong giây phút dường như những vệt đỏ nhạt đi phần nào, cơ thể đang bị khô kiệt, da hắn bắt đầu khô héo rồi lại phồng lên một cách quỷ dị.

Lần này tốc độ không quá nhanh, nhưng lại càng lúc càng lớn, cứ như có thể bạo thể bất cứ lúc nào.

Những con cự ưng, cùng những loài chim khác trên không bị luồng khí tức hung hãn ấy chấn động, hoảng loạn bay tứ tán.

Chúng lao xuống, chao nghiêng như những chiếc lá, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn trên bầu trời.

Nhưng ngay lập tức, một luồng cường đại khí thế bộc phát từ Sĩ Mộc, cắt ngang mọi chuyển động.

Sóng xung kích tạo thành một cơn cuồng phong, hất tung mọi vật chung quanh.

Sân viện vì thế mà bỗng chốc xuất hiện một khoảng trống yên tĩnh, không một tiếng động.

"Thình thịch thình thịch".

Lại qua một khoảng thời gian trôi qua.

Thân thể Sĩ Mộc đã bành trướng đến cực hạn, da thịt trên cánh tay đã nứt toát, bị xé rách, máu chảy đầm đìa, trực tiếp thấm nhuộm cả bộ bạch y, trông vô cùng bi thảm.

Nguồn năng lượng ngưng tụ càng lúc càng mãnh liệt, Thôn Thiên Mãng vốn đang ngủ dậy cũng b:

ị đránh thức.

Bỗng một bạch y tiểu xà từ nạp giới mà xuất hiện, đôi xà đồng tím nhạc ngơ ngác nhìn về phía hắn, miệng phát ra những tiếng kêu đầy bi thương.

"Thịch thịch thịch thịch"-Nhịp tim Vân Đông Sở càng lúc càng nhanh, như thể tử thần đang đếm ngược từng giây từng phút.

Bất chọt đôi mắt hắn mở bừng, rống lên một tiếng về hướng thiên khung, vòng kim quang sau lưng hắn mờ nhạt dần, bắt đầu chuyển sang một màu đỏ yêu dị.

Luồng năng lượng xung kích từ tiếng rống phát ra trực tiếp nghiền nát ẩn tức đại trận của viện tử Lý gia, xông phá thẳng thiên khung, tạo thành một tâm bão giữa chốn phồn hoa.

Âm thanh tựa long ngâm vang vọng giữa đêm khuya khiến cho toàn bộ tu sĩ trong Thanh Thành Trấn một hồi cả kinh.

Những kẻ thực lực yếu kém màn nhĩ gần như bị xé tạch trong chớp mắt, máu tươi chảy thành dòng.

Những tu sĩ từ Trúc Cơ liền mao chóng lao đến gần, xem thị đại nhân vật kia là ai, tu sĩ Kim Đan cũng có số ít âm thầm dùng thần thức quan sát nhưng gần như bị một hung thú nghiền nát.

Sĩ Mộc trong lúc ý thức sắp bị nuốt trọn, bị giọt tình huyết đoạt xá chọt nghĩ đến:

"Đúng!

Truyền năng lượng ra ngoài, ta sẽ có một tia sinh co".

Ánh mắt nữa kinh hoảng nữa điên cuồng quét qua một vòng, chọt dừng ở trên mình Thôn.

Thiên Mãng đang dùng xà đồng tím nhạt nhìn chằm chằm hắn:

"

Tiểu Thiên, tiện nghi ngươi a.

".

Nhìn thấy thôn thiên mãng, trong đồng tử Sĩ Mộc lóe qua một tia hỷ ý, trong lòng thở dài nh nhõm một hơi,

"Lấy thực lực của Tiểu Thiên, hẳn là có thể ăn một phần cổ năng lượng còn sót?

"- Sĩ Mộc suy nghĩ.

Một lúc chẳng biết làm sao đem Thôn Thiên Mãng chộp vào trong tay, sau lại hao hết toàn b¿ tỉnh thần, đem cổ năng lượng khổng lồ kia, theo hướng kinh mạch trên cánh tay.

Một hồi bị nắm chặt trong tay, Thôn Thiên Mãng ban đầu hoảng loạn vô cùng, nhưng khi thấy được vẻ mặt đau đớn của Sĩ Mộc, cùng luồng năng lượng có chút khủng bố bao bọc đầu ngón tay Sĩ Mộc, liền kịch liệt cựa quậy, nhất quyết từ chối.

Hiển nhiên, cổ năng lượng ấy khiến nó có chút sợ hãi cùng kiên kị.

"Yên tâm đi!

Ta không hại ngươi đâu!

"-Sĩ Mộc nói với giọng có chút khó khăn.

Sĩ Mộc chậm rãi đưa ngón tay vào miệng nó.

Đó cũng là lúc Thôn Thiên Mãng chợt không cựa quậy nữa.

Một luồng bạch sắc quang mang từ cơ thể nó tỏ ra, một lực hút khổng lồ mau chóng hút lấy cỗ năng lượng kia.

Theo phản xạ Sĩ Mộc khóe mắt giật mấy nhịp, khe khẽ rên lên vài tiếng.

"Khụ khụ"- Sĩ Mộc nôn ra một ngụm máu tươi.

"Không đủ!

Không đủ!

Tốc độ này quá chậm!

– Hắn hướng mắt lên thiên khung quát lớn

"Kiếm lai".

Bất chọt một tia thanh quang từ xa hướng đến.

Đó chính là Tuyết Vũ Kiếm vốn đang cắm sâu dưới nền đất, rung lên bần bật, như một tia điện xẹt qua, đâm thẳng hướng Đan điền.

Mũi kiếm lạnh lẽo vừa tiếp xúc với da thịt, một cơn đau thấu xương liền truyền đến.

Không chút do dự, tay hắn điên cuồng kết ấn, tâm niệm liền động, mạnh mẽ thúc đẩy cỗ năng lượng dư thừa ra ngoài.

Tuyết Vũ kiếm như được tắm trong ngọn ma diễm khổng lồ, phá thông cho cỗ năng lượng b:

ạo điộng đạt dung nhập vào.

Thanh quang nay đã bị dập tắthoàn toàn, chỉ còn lại một màu đen đỏ, toàn thân tỏa ra ma khí cùng khí tức yêu thú.

Một phần năng lượng lại được Thôn Thiên Mãng hấp thụ, khiến những mảnh vảy phát luồng bạch sắc quang mang càng rực rỡ thêm vài phần.

Lúc này cơ thể Sĩ Mộc cứng cáp lên chẳng biết bao nhiêu phần trước kia, theo như hắn suy đoán, chỉ cần một quyền cũng đủ đề nghiền c-hết hắn của vài tháng trước.

Hiệu quả luyện thể này quả nhiên không làm hắn thất vọng, những nơi từng bị năng lượng huyết tỉnh đi que kinh mạch liền mở rộng thêm vài phần, để lại trên đó những giọt tựa như sương sương lại tựa như ngọc bích.

Thứ chất lỏng này bám chặt ở các rãnh trên kinh mạch, giống như một sinh vật sống, hơi hơi cử động, với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường dung nhập vào kinh mạch, mở rộng ra cơ bắp đến da dần dần bao trọn cả cơ thể hắn.

Trong nháy mắt, cơ thể trải qua quá trình hun đú lại, từng mảnh vảy tựa như long lân bao bọc cơ thể hắn, báo hiệu việc tu luyện Lưu Ly Kinh đã đạt tiểu thành-Nhất Chuyển Lưu Ly Kinh.

Sỉ Mộc lúc này thân trần, cơ bắp cuồng cuộn, tóc dài xõa vai, sau lưng mang một vòng đen đỏ quang mang tỏa ra khí tức đáng sợ, uy thế tựa như thần ma thoát xích.

Đôi mắt chậm rãi mở ra, trong đôi mắt là một màu đỏ tĩnh mịch xen lẫn sự tàn bạo khó mà che giấu.

Đúng vậy, đó là hệ quả của việc hấp thụ ma khí và tỉnh huyết yêu thú, người sử dụng sẽ càng ngày càng bị ảnh hưởng sâu sắc, càng lúc càng tàn bạo, khác máu.

Hắn chậm rãi đứng dậy, nền đá dưới chân đá nứt toát tựa lúc nào, ánh mắt lãnh đạm như một thợ săn đã nhấm đến con mổi, khóe môi khẽ nhếch, hắn cất tiếng:

"Ổ?

Một lũ kiến!

Sao, các ngươi cũng muốn đoạt bảo vật từ ta sao?

".

Đúng vậy, từ ban nãy trên không sân viện đã chật kín không ít người, bọn chúng đều trông chờ Sĩ Mộc đột phá thất bại liền tranh đoạt bảo vật.

Nhưng khi chứng kiến uy lực từ tiếng rống thì bọn chúng đã gần như từ bỏ nhưng sự tò mò của con người là khó mà nói rõ được, cộng thêm việc chúng có đông người vốn cũng không kiên kị gì hắn, bọn chúng chỉ cần một ngụm nước bọn cũng đủ dìm chết hắn.

Một kẻ cười lớn:

"Ha ha!

Ngươi mạnh thì đã làm sao, bọn ta hôm nay đông người như vậy, há lại sợ một kẻ vừa đột phá ư!

".

Một tên khác vội tiếp lời:

"Không sai!

Dù ta có chút không nhìn ra tu vi hắn, nhưng cũng chỉ là cùng chúng ta một cái Trúc Cơ, há ta đông người như vậy hay sao?

".

Một đám người cùng cất tiếng:

"Hảo!

Các huynh đệ kẻ nào đoạt được bảo vật trước thì sẽ là của người đó ha ha ha!

”.

Gần như cùng lúc, vô số pháp bảo, công kích từ tứ phương bác hướng nhất t công kích về phía Sĩ Mộc.

Vô số chưởng ấn mang theo khí kình mạnh mẽ bủa vây lấy hắn, áp lực đè nặng.

lên không gian chung quanh.

Hàng chục thanh phi kiếm kết hợp thành sát trận vây chặc lấy Sĩ Mộc bên trong.

Cùng vô số pháp thuật che lấp cả một góc trời, tựa như thiên uy hiện thế để nghiền nát Sĩ Mộc!

Tất cả công kích đều nhất hướng Sĩ Mộc thân thể mà đi, quyết không lưu lại dù một tia sinh co!

"Hảo hảo!

Đến đi lão tử lại sợ một lũ kiến hay sao!

".

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập