Chương 18: Lập Uy

Chương 18:

Lập Ủy

Lý Sinh không hề do dự một giây phút nào, hắn sợ hãi đến mức linh hồn như muốn thoát khỏi xác.

Hắn biết, đối diện với một Kim Đan Cường Giả, việc hắn phản kháng chỉ là tìm mộ đường c-hết mà thôi.

Hắn dập đầu xuống đất bồm bộp, máu từ trán lại tuôn ra, nhỏ giọt xuống nền đá:

"Tiền bối tha mạng!

Xin ngài!

Tiểu nhân nguyện lòng trung thành!

Nguyện làm chó săn cho ngài, tuyệ đối không dám phản bội!

Tiểu nhân muốn sống!

Tiểu nhân nguyện nghe theo mọi mệnh lện!

của chủ nhân!

".

Sĩ Mộc ánh mắt càng thêm lãnh đạm vài phân, một kẻ ngay cả gia tộc cũng có thể phản bội, há lại chẳng thể phản hắn thêm một lần hay sao?

"Tốt!

Ta có nhiệm vụ đầu tiên muốn giao cho ngươi!

'-Sĩ Mộc trả lời

Lý Sinh vui mừng như được đại xá, vội dập đầu:

"

Tạ chủ nhân, tạ chủ nhân'-'Không.

biết ngài muốn ta.

làm.

?

".

"Vút"- Một đạo hắc quang như thiểm điện phóng ra từ tay Sĩ Mộc

Chọthắn thấy một thân thể không đầu vẫn trong tư thế quỳ trước một thân hình cao lớn, phần cổ trống rỗng vẫn đang không ngừng phun ra từng giọt máu nóng, lòng bàn tay vẫn còn úp dưới sàn đá lạnh lẽo kia.

Hắn hoảng hốt trước sự quen thuộc đến lạ trước mắt.

"Đó là ta sao"- Hắn bàng hoàn khi nhận ra mình đã c-hết, và thứ mà hắn thấy là cái thân thể của hắn vừa bị Sĩ Mộc dùng một kiếm chém chết.

"Nhưng tại sao chứ?

Tại .

2?

"- Ý thức hắn dần chìm vào hư vô mờ mịt rồi biến mất hoàn toàn Đến tận lúc c:

hết hắn vẫn chẳng hiểu vì sao kẻ trước mắt lại động sát tâm, hắn đã nói toàn bộ những gì hắn biết, hắn còn phản bội cả gia tộc cơ mà.

"Thôn Thiên Mãng giải quyết phiền toái này đi!

'- Sĩ Mộc thờ ơ nói.

Hắn phẩy tay như ra hiệu, từ nạp giới một tia bạch quang lao ra, Thôn Thiên Mãng sao khi hấp thụ được một phần lực lượng tỉnh huyết giao long đã không còn vẻ suy yếu khi miễn cưỡng sử dụng thiên phú thần thông nữa.

Từng mảnh vảy hiện lên bạch sắc ánh kim nhàn nhạt, đôi xà đồng tím nhạt mang theo từng đoàn lôi chi lực càng thêm uy nghi thần thú.

Nghe được lời nói của Sĩ Mộc, con ngươi Thất Thải Thốn Thiên Mãng nháy nháy như đang suy nghĩ nên làm thế nào.

Một lúc sau như hiểu rằng nên thế nào, nó vui vẻ lắc lư cái đuôi xoay người lại gật đầu.

Trong chốc lát trên thân thể thất thải quang mang đại trướng.

Theo hào quang nở rộ, thân thể Thất Thải Thôn Thiên Mãng bắt đầu nhanh chóng bành trướng.

Lúc trước Thất Thải Thôn Thiên Mãng dài không tới nữa thước, vn vẹn sau một lát đã biến áo thành một quái vật thân dài hàng chục trượng.

Thất thải cự xà hiển hiện trước mắt, vảy rắ từng quang mang bảy màu lóe sáng, nếu lúc này dưới thân rắn còn có long thủ, thì quả thực chính là một con Chân Long sống động.

Theo thân thể lớn dần, một cỗ năng lượng hùng hồn cũng chậm rãi từ trong cơ thể Thất Thải Thôn Thiên Mãng tràn ra, nó há chiếc miệng rộng đẫm máu, tựa không gian hư vô, mạnh mê hút mọi thứ vào miệng.

"Ẩm ầm".

Lực thôn phệ kinh hoàng được phóng xuất.

Thôn phê hoàn toàn huyết nhục và xương cốt vụn nát của vô số tu sĩ, những thân thân bị chấn còn một đống máu thịt bầy nhầy bị kéo bật lên một hơi nuốt trọn.

Ngay cả nền đá vỡ vụn cùng cây cối đỗ sập cũng.

chẳng thoát khỏi kết cục ấy, quả thực có chút bi ai.

Toàn bộ quá trình thôn phê chỉ diễn tra trong phút chốc.

Kết thúc, Thôn Thiên Mãng khẽ ợ một tiếng đầy hài lòng.

Thân thể cũng mau chóng nhỏ đần, thất thải quang mang cũng mờ dần đi, dần dần trở về hình dáng một con tiểu khả ái bạch xà với lớp vảy bạch quang sáng.

bóng, không còn mang vẻ uy nghi nữa mà lại vô cùng đáng yêu.

Bấy giờ mặt trời cũng.

bắt đầu ló dạng, sân viện đã yên tĩnh, dường như chưa từng xảy ra bất cứ chuyện gì.

Ngoại trừ những vết nứt toác trên nền đất, tất cả đã chẳng còn một chút dấu vết về cuộc đồ sát đêm qua.

Sĩ Mộc xoa nhẹ đầu Thôn Thiên Mãng, nhỏ giọng khen ngơi:

"Thiên phú thần thông của tiểu tử ngươi quả nhiên là nghịch thiên!

Có điều mỗi khi sử dụng ngươi lại ngủ say af".

Hắn đặt tay lên vị trí đan điên, nơi đó dù đã mau chóng khôi phục nhưng vết kiếm vẫn còn lưu lại, để lại một vết sẹo dài.

Hắn thở dài một hoi:

"Vẫn nên cũng cố một chút!

Trời sáng ta sẽ tặng Lý gia các ngươi một bất ngờ vậy!

".

Vài canh giờ sau .

Sĩ Mộc chậm rãi mở mắt, đôi ngươi đã không còn vẻ cuồng sát mà trầm lặng hơn, nói cách khác hắn đã dung nạp hoàn dung nạp được lực lượng từ Tinh Huyết Giao Long, cơ thể hắn hiện tại cứng cáp vô cùng vượt xa tu giả đồng cảnh, sánh ngang tu giả Kết Đan Trung Kì Đỉnh Phong.

Phải biết Yêu thú loại xà muốn hóa Giao phải trải qua quá trình tu luyện trăm năm từ xà hóa Mãng, sau lại tu luyện thêm ba trăm năm mới hóa Thuồng Luồng hay còn gọi là Giao.

Vì thế, chỉ cần một giọt tỉnh huyết của chúng cũng đã trợ giúp lớn cho cả Hóa Thần cường giả, huống chỉ chỉ việc đột phá Nhục Thân Kết Đan nhỏ nhoi.

Nhưng với thực lực Kết Đan tư vi đã đủ tung hoành Thanh Thành Trấn.

Sĩ Mộc một thân hắc ý, trên lại thêu một Kim sắc cự Long sống đông, từng đường nét sắc xảo vô cùng như đang uốn lượng giữa bầu trời đêm.

Từ nạp giới hắn ra một chiếc mặt nạ mang hình quỷ dữ, trên đỉnh mang hai sừng, nữa mặt đen, nữa mặt trắng, hắn chậm rãi đeo lên, che đi dung nhan tuấn mĩ kia, chỉ lộ ra đôi mắt đen sâu lặng.

Sĩ Mộc chậm rãi bước đi, nhưng như thể ẩn chứa ngàn cân.

Hắn thu lại toàn bộ khí tức bước ra khỏi viện tử hướng Lý gia mà đi.

"Ha ha!

Ta thật là phá gia chỉ tử a!

"-Sĩ Mộc cười khổ một tiếng, tay khẽ gãy một bên má.

Ban tối hắn thực sự chẳng quá để tâm, nhưng bây giờ nhìn lại, tường viện gần như đã bị hủy đi tam phần, vài gian phòng cũng thế mà đỗ sập, nền đá đã nứt vỡ hơn bác phần.

"Nếu thực Lý gia đến đòi bồi thường thì ta chẳng phải nợ ngập đầu rồi sao, haizz!

"- Sĩ Mộc quả thực thấy áy náy về việc hắn đã phá hủy hơn tam phần viện tử Lý gia.

"Quả nhiên vẫn nên thương lượng với bọn họ một chút!

".

Trên đường đến Lý gia.

mọi con đường, mọi góc Thanh Thành Trấn đã náo động hơn hẳn ngày thường.

Vô số người thường cùng tu sĩ tụ tập thành từng nhóm nhỏ, không ngừng bàn tán về dị tượng đêm qua.

"Này này!

Các ngươi nghe gì chưa?

Viện Địa cấp của Lý gia đêm qua đã tan hoang rồi đấy!

Nghe nói, kẻ ở đó có thể là một thân đại Yêu a!

".

"Đúng vậy, đúng vậy!

Đêm qua ta đang cùng thê tử tu luyện thì nghe thấy một tiếng rống vang trời, như hung thú giáng lâm vậy!

'-Một nam tử chen lời, hắn hai tay ôm một thanh trường kiếm, mặt vếnh lên trời, trong vô cùng tự đắt.

"Ta thì lại nghe khác!

"- Hắn vừa nói vừa đưa ngón trỏ lên, ra vẻ bí mật

Hắn tiếp lười:

Nghe nói tam đại gia tộc phát hiện một cỗ khí tức không thua kém Nguyên Anh tu sĩ bạo phát ở khu vực quản lý của Lý gia!

Nghe bảo Lý gia đắc tội một đại tu sĩ, bọn họ đều tranh nhau kích hoạt hộ tộc đại trận!

".

Nghe thế cả bọn đều cười ồ lên ha hả.

Chợt một kẻ nghi hoặc bắt đầu hỏi:

"Nguyên Anh tu sĩ sao, ta nghĩ không phải, nếu không Thành chủ đại nhân chắc hẳn sẽ ra mặt, ta nói đúng chứ?

".

"Không phải Nguyên Anh thì cũng là Kim Đan Hậu Kỳ tu vi a!

Ngay cả lão tổ của hai đại gia tộc Bạch và Hứa cũng đã ra mặt rồi!

Sáng nay tộc nhân đều đã được gọi về rồi đấy!

".

Sĩ Mộc tiếp bước, lướt qua các đám đông, hắn một thân hắc y trên lại thêu kim long chuyển mình, trông chẳng phải kẻ giàu có cũng là người quyền quý.

Chiếc mặt nạ quỷ càng khiến.

mọi người tự giác né tránh, hắnđi qua bọn họ cũng chỉ dám cúi đầu, chẳng dám nhìn thẳng vào hắn.

Áp lực vô hình từ thân thể Sĩ Mộc đã khiến bầu không khí xung quanh trở nên tĩnh lặng một cách quái dị.

Những tiểu tu sĩ vừa rồi còn lớn tiếng bàn tán, giờ đây đều nín bặt, trong lòng dâng lên cảm giác sợ hãi bản năng.

Hắn vẫn tiếp tục bước, không hề giảm tốc độ, tiến đến đại môn Lý gia.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập