Chương 19:
Kết Minh
Chẳng mấy chốc Sĩ Mộc đã đứng trước một sân viện, phải nói nó còn rộng rãi, cùng sang trọng hơn cả phủ thành chủ vài lần.
Đây là một loại nhà ngũ hợp viện.
mỗi viện được xây dựng theo loại nhà bát giác ngũ lâu.
Tòa viện ở giữa lớn nhất cũng là nơi cao nhất, gồm bát giác bát lâu.
Đưa tầm mắt xuống là một cổng viện uy nghi, cổng được đúc từ gỗ Đàn Hương quý giá, tỏa ra một mùi hương khiến lòng người thư thái, trên được chạm khắc Long Phụng sống động, hai cổng đều có gia đinh tu vi Trúc Cơ Sơ Kỳ đứng gác
Hắn dừng lại trước cổng, từ hai bên, gia nô đã tự bao giờ vây chặt hắn vào trong, một kẻ trong nhóm người quát lớn:
"Kẻ nào không có mắt, hiện tại Lý gia đang có trọng sự!
Cút!
".
Si Mộc chẳng thèm nhìn kẻ ấy lấy một lần, tên gia đinh vì thế mà tức giận vô cùng:
"Ngươi!
Chọt một âm thanh vang vọng khắp Lý gia:
"Lý gia gia chủ, có người đến bái phỏng!
"
Thanh âm ấy trầm lắng, lại mang theo Ma tính khiến kẻ đạo tâm không vững trong thoáng chốc như bị ma quỷ dụ dỗ liền chìm vào mộng cảnh, nhưng khi âm thanh ấy chấm dứt bọn họ liền thoát khỏi trạng thái ấy, đôi mắt vốn chỉ còn tròng trắng ngay lập tức trở lại như thường, mồ hôi chảy tự suối, tất cả đều ngã khụy, ôm c:
hặt đrầu, hoảng loạt đến khôn cùng.
Khoảng hai khắc trước, tại Đại Sảnh Chính của Lý Gia.
Gia chủ Lý Vân Thường đang ngồi trên ghế chủ tọa, gương mặt tái đi, chẳng còn một chút huyết sắc.
Xung quanh là hơn mười vị Trưởng lão đang họp bàn về dị tượng đêm qua, kẻ một quyền chấn sát vô số Trúc Cơ cùng Luyện Khí Viên Mãn tu sĩ.
"Lý Gia.
suy tàn rồi a!
"- Lý Vân Thường lẩm bẩm với giọng đầy bất lực, khó khăn thở ra một ngụm trọc khí.
Trên bàn là hai Ngọc Giản truyền tin cùng một ít Linh Thạch được đặt trên bàn, phía dưới là hai nam tử trạc tuổi Sĩ Mộc, gương mặt kiên nghị, mài kiếm, mắt sao, môi nhách lên một nụ cười khinh.
Một lão đầu râu tóc ph, vỗ tay xuống bàn chỉ thẳng về phía hai tiểu tử kia ngươi quát:
"Hù!
Ngươi nghĩ Lý gia bọn ta không có người chắc?
Quả thực Lý gia ngày nay càng ngày càng suy yếu đi mấy phần, Lý gia vốn từng huy hoàng.
nhưng từ khi tiền nhiệm gia chủ ba đời trước ngã xuống mà chẳng có con nối dõi, các trực hệ Lý gia thay nhau đầu quân cho giặc mà tàn sát lẫn nhau, tranh bằng được vị trí Lý gia chi chủ kia.
Cuộc nội c:
hiến diễn ra suốt mười năm cuối cùng cũng dứt, kết cục Tàng Kinh Các toàn bộ bị thiêu hủy, nhưng ít ra mọi sự đã được dẹp yên.
Vì sự việc ấy mà hơn phân nữa điển tịch công pháp bị thiêu hủy, công pháp mạnh nhất Lý gia vốn là Huyền giai Thượng phẩm Thanh Minh kiếm phổ chỉ còn lại tàn quyển mà thôi.
Được biết công pháp chia gồm ngũ loại gồm Phàm giai người tu luyện chẳng thể vượt qua được Luyện Khí kỳ, tiếp theo là Huyền giai có thể giúp người tu luyện có thể đạt đến Trúc C‹ đến Nguyên Anh kỳ, Địa giai công pháp, kẻ tu hành tốc độ thăng tiến nhanh cấp mười lần Huyền giai, miễn cưỡng có thể tu luyện đến Hóa Hư.
Thiên cấp công pháp công pháp mạnh nhất dưới Tiên, ở Thiên giai chi vị không còn phân biệt Hạ-Trung-Thượng nữa, tất cả đều có đặc điểm riêng biệt, và điểm quan trọng nhất khiến Thiên giai công pháp được tranh đoạt như thế, bởi vì đó là một trong những điểu thành Thánh.
Vốn Thanh Minh kiếm phổ ấy giúp người tu luyện có thể thanh tĩnh, lòng không vướng tạc niệm, nhưng vì đã mất đi phần luyện tâm dẫn đến nhiều người Lý gia sao khi luyện tập kiến phổ dù tu vi tăng nhanh chóng nhưng lại dễ nảy sinh ra tâm ma, thọ nguyên giảm sút, thần trí nữa tỉnh nữa mê.
Đại trưởng Lão Lý gia Lý Tự Thành chậm rãi nói:
"Hai vị, dù các ngươi có người của hay nhà Hứa gia cùng Bạch gia cùng việc Lý gia ta gặp một chút rắc rối, nhưng các người nghĩ rằng Lý gia ta là nắm đất sét tùy người nhàu nặng ư!
Lý gia ta đã tồn tại ở Thanh Thành trấn hàng trăm năm nay, từng là bá chủ nơi này, dù nay mất ngọn nhưng vẫn còn lại gốc!
Các ngươi cầm một chút Linh Thạch này mà muốn mua lại toàn bộ phường thị phía Đông của Lý gia ta có phải ép người quá đáng rồi chăng?
Bạch y công tử hắn, trên thân áo được thêu chữ Hứa.
Đúng vậy, ở nơi này há ai dám thêu
"Hứa"
tự lên y phục chứ, hắn chính là sứ giả Hứa gia phái đến.
Hắn tay trái phe phẩy quạt xếp, gương mặt âm nhu như nước, đôi mắt khẽ híp lại, giọng nói lạnh lùng vang lên:
"Lão đầu!
Đừng có mà rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!
Lý gia ở Thanh Thành trấn này đã quá lâu rồi, các ngươi lúc trước thế nào, tiền tài sung túc, vơ vét đầy tay, nay nhả ra một chút thế nào hả?
Hắn cười trêu, nói với giọng đầy sự chăm biếm:
"Nếu bọn ta cứ để các ngươi làm giàu đầy túi, bọn ta chẳng phải sẽ phải li khai nơi này sao, nhưng đây là
"nhà"
ta!
Dẫu sao thì vì sinh tồn mà thôi, bọn ta cũng không làm khó các ngươi!
Chỉ cần các ngươi đổi sang họ Hứa, chúng ta cùng nhau kiếm ngân lượng, thế là đã xem trọng thể diện quá khứ của các ngươi rồi".
"Con mẹ nó!
Năm trăm Linh Thạch ngươi muốn mua lại toàn bộ phường thị phía Đông, ngươi cho chó à?
Đùng
Ánh mắt trọn trừng đầy sự tức giận chầm chầm nhìn vào tên tiểu bối họ Hứa trước mắt.
Ngữ trưởng lão là thế, hắn luôn nóng tính như vậy, mỗi khi phát điên lên đều ầm ầm đập bàn một cái.
"Lão Ngũ câm miệng!
"- Đại trưởng lão lớn tiếng quát lên.
Thấy đại trưởng lão đã lên tiếng, hắn chỉ biết ngậm ngùi ngồi xuống, miệng vẫn còn lẩm bẩn những lời tục tĩu.
"Ha ha.
Ngũ lão!
Cần gì phải nóng giận đến thế, hại thân a!
Nam tử trẻ tuổi từ nãy giờ vẫnim lặng chọt cất tiếng, xung quanh vang lên những tiếng xì xào bàn tán
"Bạch gia Tam công tử"
"Con trai của gia chủ"
"Thiên tài Bạch gia".
"Đừng nhiều lời nữa Hứa Hư Tử!
Lý gia hôm nay không bán cũng phải bán, còn việc hai nhà chúng ta chia phần cũng đã được định sẵn, cứ thế mà làm!
"Các ngươi thực dám cướp chẳng lẻ thấy Lý gia này không dám liều mạng, dù chết cũng phải đè ngươi tam phần!
– Đại trưởng lão thoáng trầm mặt liền quát lên, tay trực chỉ hướng mi tâm vị Bạch công tử kia.
Lão quát lên:
"Thanh Minh thức thứ nhất Phong Vận"
Thanh phi kiếm xung quanh quấn từng đoàn từng đoàn Linh Khí Phong thuộc tính, tựa một mũi tên rời cung vun vrút lao đi trực chỉ hướng thẳng mi tâm nhưng hắn chẳng máy may để ý hắn lộ ra nụ cười khinh miệt, từ tay phải một ngọn thương phủ kín ánh bạc xuất hiện.
"Đại trưởng lão!
Chúng ta thể chết vì Lý gia"- Nhất tề từ tứ phương khoảng năm, sáu người trẻ tuổi, tu vi còn chưa vượt qua Trúc Cơ xông lên, trên tay mỗi người đều lâm lâm một món binh khí.
Tam công tử Bạch gia tay phải vung ngọn thương chém về hướng thanh phi kiểm kia vang lên từng âm thanh khiến người ta đinh tai nhức óc.
Hai luồng lực lượng v-a chạm nảy lửa.
Thân thương dẻo dai cong thành một đường cong tựa vầng trăng khuyết đẹp đến nao lòng.
Lực đạo khủng khiếp đang dần khiến luồn phong.
thuộc tính kia yếu ớt hẳn đi.
"Rắc!
Rắc!
'— Từng tiếng nứt vỡ đáng sợ vang lên từng hồi, nhưng đó không phải là ngọn thương kia gãy nức, mà chân chân thanh phi kiếm của Đại trưởng lão đang vụn võ.
Âm!
”
Một tiếng nổ lớn vang lên, thanh kiếm liền vỡ vụn trong không gian.
Luồng xung chấn hất lão Lý Tự Thành ra xa hai, ba trượng, rơi ngay chân Gia chủ Lý Vân Thường đang tại vị trên cao.
Đại trưởng lão khóe miệng.
bỗng tràn ra một dòng máu tươi, sắc mặt có chút ảm đạm tuyệt vọng.
Cùng lúc đó, năm, sáu tên Lý gia tộc nhân trẻ tuổi kia đang phải đối đầu, à không, đang bị Hứa Hư Tử xem như những kẻ hề nhảy nhót mà chơi đùa và đồ sát tàn bạo.
Hứa Hư Tử phe phẩy chiếc quạt xếp, khuôn mặt âm nhu nhưng ánh mắt đầy khinh miệt:
"Ly gia, cũng chỉ đến thế này thôi!
Bi ai!
Bi ai thay!
Ha ha ha.
"- Gương mặt hắn méo mó, bật cười khanh khách một cách điên loạn có chút rợn người, trong còn đáng sơ hơn cả đám ma tu ngoài kia.
Mỗi một lần quạt xếp nhẹ nhàng phẩy ra, một luồng lực lượng vô hình lại xuyên thủng thân thể một tên tộc nhân Lý gia.
Bọn họ thậm chí còn chưa chạm được vào người hắn.
Máu tươi văng tung tóe.
Hai bọn họ cùng nhau tỏa ra khí thế Trúc Cơ Hậu Kỳ, phải biết Lý gia hiện tại ngoài lão đầu tử đã một chân vào tử lộ kia chẳng có lấy một Kim Đan tu sĩ, kẻ mạnh nhất là vị Lý gia chỉ chủ kia cũng chỉ là Trúc Cơ Hậu Kỳ tu vi mà thôi.
Sự tuyệt vọng và bi ai bao trùm Đại Sảnh Lý gia.
Trên ghế chủ tọa trên cao lão trầm mặt quát:
gi Lý gia đồ sát, đừng trách ta ỷ lớn hiếp nhỏ!
Dù lão nhìn có chút nhát gan không muốn đối đầu với Bạch gia cùng Hứa gia, nhưng cũng chỉ vì muốn cho tộc nhân được sống, nay bọn họ ép người quá đáng, chỉ đành đốc lòng phản kháng một phen.
Nộ khí cùng sát khí điên cuồng của Gia chủ Lý Vân Thường như đã chạm đến cực điểm.
Linh lực Trúc Cơ Hậu Kỳ từ cơ thể Lý Vân Thường điên cuồng vận chuyển, lão đập hai tay xuống ghế đứng dậy, sát khí trực chỉ về hai kẻ dưới kia.
"Rầm!
!
"- Âm thanh lão đập lón đến nỗi phát tiếng.
Bỗng một âm thanh vang vọng.
khắp Lý gia:
"Lý gia gia chủ!
Lăn ra đây!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập