Chương 2:
Khởi Đầu Của Hành Trình Tu Tiên
Sau khi cứu sống Vân Đông Sở và vượt qua một quãng đường dài, 3 tháng sau, Liễu Như Tuyết cuối cùng cũng đưa cậu về đến Đạo giáo.
Vừa đặt chân đến Linh Tuyền phong, nàng chẳng kịp chào hỏi các phong chủ sư huynh, sư tỷ mà việc đầu tiên nàng làm là đưa cậu bé đi kiểm tra lĩnh căn.
Từ lúc trở về nhiều người đã chỉ trỏ và nói sau lưng nàng, từ đệ tử đến một vài tầng lớp cao tầng giáo phái.
"Ha ha, sư muội đây là con hoang của kẻ nào mà muội lại đem về đây"- phong chủ La Sát Phong là phong xếp thứ 6 lên tiếng.
Nàng tỏ ra khó chịu, chân mài nhíu chặt –
"Không phiền sư huynh quan tâm"
nghe thế hắn càng cười lớn hơn
"Muội không muốn nói sư huynh cũng không ép hỏi nữa"- nói xong hắn phất tay rời đi.
Để lại xung quanh đầy tiếng cười chế nhạo.
Nhiều đệ tử xì xào
"Nghe nói Tuyết tiên tử thanh cao, cao lãnh, thì ra cũng chỉ đến thể"- một để tử nội môn cho hay, một đệ tử khác liền khó chịu quát lên
"Ngươi thì biết cái gì, biết đâu lại là do Phong chủ từ bi nhặt nó về"
"Hừ, đừng nói nhiều, ai mà không có thất tình lục dục"
nhiều tiếng cười nhạo chỉ trỏ càng ngày càng lớn.
Nàng đã thực dự nổi giận, nhiệt độ xung quanh giảm xuống vài độ, tuyết rơi lấy phất, gió tít liên tục nhiều đệ tử vừa nói xấu nàng liền hóa thành băng điêu, nàng quát
"Các ngươi đều muốn c-hết cả sao"
nàng là thiên tài số một Bắc Vực tu luyện chỉ 300 năm đã đạt hóa hư, trong đạo giáo thực lực chỉ dưới giáo chủ cùng một số lão thái thượng trưởng lãc đang bế tử quan kia, làm sao phải chịu nỗi sĩ nhục này.
"Hừ, là ngươi ép ta!
"
Nàng 1 tay ôm đứa bé, một tay chạm vào chuôi kiểm khẽ có ý định rút ra, kiếm khí màu xanh lam lan rộng ra khiến toàn trường rơi vào nỗi sọ hãi đến tận tâm can.
Chợt một thiếu nữ áo tím nhìn chỉ chọt 14, 15 tuổi khẽ vỗ vai nàng,
"đều là huynh đệ đồng môn, đánh griết lẫn nhau còn coi giáo quy ra gì nữa".
Nàng khẽ buông chuôi kiếm, quay đầu sang hướng tiểu nữ tử vừa nói,
nàng chọt thốt
"S sư.
sư thúc!
Chẳng phải người đang bế quan sao?
nàng là Tô Tử Y là một hóa hư đỉnh phong lão quái một trong ba vị thái thượng trưởng lão, cũng là vị trẻ tuổi nhất, mới chỉ gần 3 vạn năm thọ mà thôi.
"Ha ha tiểu nữ tử con không tệ, nay còn đem cả cháu trai về cho
"ti tỉ"
đây à"
nàng nói bằng giọng cợt nhả, ý muốn trêu chọc.
Nàng nghe vậy liền đỏ mặt"
sư thúc con trên đường về thấy cậu bé, thấy đáng thương nên đem về, không như thúc nghĩ đâu ạ"
"Ha ha không sao xem như quà cặp mặt ta sẽ tặng nó một chiếc vòng hộ thân"
vừa nói nàng vừa chậm rãi tháo sợ dây chuyền đỏ trên chiếc cổ trắng ngần của nàng,
"Vòng này đã theo tỉ tỉ từ lúc vừa chào đời đó, tiểu đệ đệ phải giữ gìn cho tốt đó"
– nàng cười khúc khích vừa chọc vào má bé.
Nàng quay ngoắt đầu lại nói với Liều Như Tuyết
"tiểu chắc à, vòng sư thúc tặng cho
"tiểu đệ đệ"
này có tác dụng giữ ấm, nếu nguy hiểm đến tính mạng nó có thể chặn được một đòn toàn lực của cao thủ hóa hư hậu kì".
Liễu Như Tuyết nở nụ cười tươi như một đóa hồng gai nay đã nỡ rộ cười rồi nói
"Hi hi con thay mặt tiểu
"đệ đệ"
này, đa tạ sư thúc”.
Sau đó nàng trò chuyện một lúc với Tô Tử Y TỒi vội đưa cậu bé đi đo tư chất tu luyện.
Sau khi tới quãng trường tông môn, nàng biết đây là một việc bắt buộc, bởi chỉ khi có linh căn, một người mới có thể bước vào con đường tu tiên.
Nàng ôm Đông Sở đến Vọng Thiên Đài, chính giữa đài là nơi đặt Thiên Linh Kính, chiếc kính này dùng để đo tư chất tu luyện, nó đã ở đây xuyên suốt vài vạn năm qua.
Đám tu sĩ hiếu kỳ của 16 phong chính cũng đổ về, chờ xem Tuyết tiên tử sẽ đưa một đứa trẻ Phàm trần đến rốt cuộc có tư chất gì.
Liễu Như Tuyết nhẹ nhàng cầm tay cậu và nói nhỏ
"đừng sợ!
Có sư tôn ở đây"
đặt tay cậu lên Thiên Linh Kính, một luồng ánh sáng trắng yếu ót tỏa ra, bao bọc lấy Vân Đông Sở.
Khi ánh sáng tắt, Thiên Linh Kính hiện lên ba chữ:
"Tạp Tĩnh Căn”.
Những tiếng xì xào, bàn tán, cười nhạo vang lên.
Tạp Tình Căn là loại lĩnh căn kém nhất, tu luyện rất chậm vĩnh viễn dừng chân ở luyện khí kì, mãi mãi chỉ có thể làm tạp dịch đệ tử.
Một số người đang cười thì thấy Liễu Như Tuyết nhíu mày liếc sang, liền sợ hãi không dám nói lớn vì sợ nàng nổi gián.
Liễu Như Tuyết không nói gì, nàng ôm chặt lấy Vân Đông Sở như an ủi rồi hôn lên trán cậu, 1 tay vuốt ve lưng cậu rồi nói với giọng điệu an ủi
"Không sao đâu!
Sư tôn sẽ có cách"
nói rồi nàng liền bế cậu lên, xoay người rời khỏi Vọng Thiên Đài, áo choàng, và mái tóc bạc của nàng tung bay theo gió tỏa ra mị lực hết sức mãnh liệt, nàng có khuông mặt tỉnh xảo máy tóc bạc đặc trưng, đôi mắt xanh trong vắt tựa bầu trờ xa xăm, đôi môi anh đào cùng ba vòng quyến rũ làm toàn bộ người ở Vọng Thiên Đài say mê, nàng bẩm sinh Tiên Sinh Mị thể cùng.
nha sắc được xếp dầu
"bảng tuyệt sắc"
do thiên đạo công nhận, càng khẳng định vị thế của nàng.
Nàng không quan tâm các ánh nhìn khao khát của những gã đó, giờ đây nàng chì lo lắng cho Vân Đông Sở, nàng biết, Đông Sở có một bí mật.
Đó là Tiên Ma linh căn, Tiên Ma linh thể ẩn cấp bậc cao nhất – Tiên phẩm.
Tuy nhiên, loại linh căn này chỉ được kích hoạt khi người sở hữu trải qua một cú sốc lớn, một đả kích về mặt tỉnh thần hoặc thể xác.
Nàng đã phát hiện ra bí mật này khi nàng cứu Đông Sở.
Vết sẹo trên lưng không phải là một vết thương bình thường.
Đó là kết quả của một đòn tấn c-ông của ma tu, đối với người Phàm sẽ không thể sống sót nhưng cậu lại sống sót mà không b:
ị thương tích đều đó đã làm cho nàng nghi ngờ về khả năng tự phục hồi hết sức yêu nghiệt đó, nàng ngày đêm tra cứu cổ tịch, cuối cùng cũng phát hiện Tiên Ma linh căn của cậu.
"Sư phụ, con.
không thể tu tiên được sao?
Đông Sở hỏi, giọng nói run rẩy.
Liễu Như Tuyết ôm cậu chặt hơn.
"Không sao, Đông Sở.
Con vẫn có thể tu luyện, sư tôn sẽ luôn ở bên con.
Sư tôn sẽ bảo vệ con sẽ không để ai làm hại con".
Nàng hôn khẽ lên trán cậu, một tay khẽ vuốt lưng cậu như đang an ủi, một lúc lâu sau vậy đã ổn định cảm xúc nàng mới quyết định đưa cậu đến Linh Tuyển Phong.
Vừa đến cổng Phong năm vị trưởng lão cùng các đệ tử nội môn cung ra trước cổng để nghênh đón.
Tất cả đều chấp tay cuối đầu đồng thanh nói to
"Cung nghênh phong chủ trở về"
Nàng khẽ gật đầu xem như chấp nhận
"được rồi!
Ngẩng đầu lên đi!
vừa ngẩng đầu lên tất cả đều nghi hoặc tất cả đều chung một câu hỏi nhưng không ai dám lên tiếng
"cậu bé nằm trong lòng phong chủ là ai?
".
Nàng phẩy tay như muốn bảo bọn họ mau rời đi,
"Gần đây ở phong ta có tình hình gì đáng chú ý chứ"
nàng hướng mắt về phía chư vị trưởng lão mà hỏi.
Thấy thế một lão giã da mặt nhăn nheo, lưng hơi còng râu tóc bạc bơ bước ra vị ấy là đại trưởng lão của Linh Tuyển Phong cất lời
"Hồi bẩm phong chủ, khoảng thời gian người không ở phong, mọi thứ đều tốt đẹp".
"Tốt!
Lui xuống đi".
Chọt nàng nhớ ra điều gì đôi mặt phượng đảo nhanh giữa các vị trưởng lão, chợt nàng nhíu mày dừng ở vị trí cuối hàng rồi lên tiếng
"Phong lão!
Sắp xếp cho ta một động phủ kẻ cạnh điện phong chủ!
Đồng thời chuẩn bị cho ta những thứ này!
nói rồi nàng quăng cho lão một mảnh ngọc giản.
Lão truyền một tia thần thức vào xong khẽ nhíu mày một cách nghi hoặc
"Phong chủ chuyện này.
"Cứ làm theo lời ta là được”
lão không dám có nữa phần ý kiến chỉ gật đầu
"tuân mệnh".
Trong chớp mắt nàng đã biến mất trong sự ngỡ ngàng của các vị trưởng lão, một người lên tiếng
"Lần này tu vi của phong chủ lại tăng lên không ít".
Chiểu hôm nay Liễu Như Tuyết đã chơi đùa cùng Vân Đông Sở trong điện phong chủ khiến cậu bé rất vui.
Đến đêm, gió rít lên từng cơn thổi bay những chiếc lá bay trong gió, Liễu Nhu Tuyết bế Đông Sở lên bước vào trong động phủ của cậu, nơi này vừa được dựng lên nên còn khá đơn sơ chỉ có một chiếc giường đã ở giữa, nàng bế cậu tiến lại gần, vừa đặt xuống chiếc giường lạnh lẽo ấy, cậu bé đã khóc ré lên, đôi tay nhỏ bé cố gắng níu chặt vạt áo nàng, tim cậu đập thình thịch như muốn phá nát lòng ngực để thoát ra ngoài, một nỗi sợ hãi tựa như lúc cha mẹ rời xa lan ra tứ chi bách hải, cậu nó bằng giọng mếu máo ngắt quãng
"Sư 8ư tôn, xin người!
Có thể đừng đi không"
nói rồi cậu ngước mặt lên thể hiện dáng vẻ cầu xin.
Nàng thoáng thấy đôi mắt đen láy trong sáng, linh động giờ đây đã trở nên u ám, như đang sợ hãi điều gì, hai dòng lệ nóng chảy dài trên má, thấy thế tim Liễu Như Tuyết không khẽ quặn thắt.
Nàng thở dài một hơi tay véo vào hai núm đồng tiền rồi cười nói
"Đừng khóc nữa!
Vi sư không đi nữa, sẽ ở cùng Tiểu Sở nhé".
Nói rồi nàng bế cậu lên, lau đi những giọt nước mắt còn động trên khóe mi, thoáng cái đã đến giường nàng, nàng đặt cậu xuống nhưng thấy cậu vẫn ôm mình không buông, cơ thể nhỏ bé trong lòng nàng run rẩy, nàng biết cậu sợ nàng lừa cậu, nàng sẽ rời đi, nàng ngồi xuống giường tháo đôi giày thêu, nằm xuống chiếc giường mềm nhưng cũng không quên ôm Đông Sở, nàng nhẹ nhàng vuốt ve lưng để ru ngủ không biết tự khi nào, cậu đã ngủ trên ngực nàng, thấy thế nàng cũng cùng cậu ngủ, đây là lần đầu tiên nàng ngủ yên giấc đến vậy kể từ khi bước vào con đường tu chân đầy sự giả tạo này.
Ánh sáng nhẹ nhàng chiếu lên khuông mặt của Vân Đông Sở, hôm nay là ngày đầu tiên cậu ‹ Đạo Giáo, cậu ngay lập tức ngồi bật dậy, vừa ngồi dậy đã thấy sư tôn Liễu Như Tuyết đang đang nhìn cậu nở một nụ cười xuân, trên tay cầm một chiếc khay nhỏ bên trên có một bát Linh Mễ được nấu với thịt Linh Khê, kèm theo là một ly sữa nóng.
Nàng đặt khay xuống giường, bước đến một bước ôm Vân Đông Sở vào lòng rồi hôn nhẹ lên trán cậu, nàng khẽ nó với giọng dịu dàng.
"Hảo đồ nhi à!
Mau đi rửa mặt, vào ăn bữa sáng, một lát nữa vi sư sẽ dạy con tu luyện".
Trong lúc cậu đang ăn nàng lấy một cái chậu gỗ lớn được đổ đầy một loại linh dịch màu trắng đậm đặc linh khí hơi nóng.
bốc lên tràn ngập phòng khiến cho nới đây như một tiên cảnh, mà thứ linh dịch đây được gọi là Linh Tuyền là một loại thiên tài địa bảo mang đậm linh khí thiên địa, uống thứ này giúp kinh mạch mở rộng tăng khả năng hấp thu linh khí loạ bỏ tạp chất.
Linh Tuyển chia thành ba cấp bật mỗi loại lượng linh khí lại cao hơn một bậc gồm:
"huyền, địa, thiên"
nhưng dù có là loại thấp nhất vẫn đủ khiến vô số cường giả ra tay tranh đoạt.
Loại màn Liễu Như Tuyết dùng cho cậu sử dụng là loại Huyền cấp nhưng lượng linh khí không thua kém nhiều so với cấp Địa, đây có thể xem là loại đỉnh trong Huyền cấp.
"Đồ nhi à!
Mau cởi đồ rồi vào đây!
-nàng nói với Vân Đông Sở,
"Vâng a!
Sư tôn đó là gì vậy ạ"- Vân Đông Sở ở trong Linh Tuyền nói với Liễu Như Tuyết, Liễu Như Tuyết trả lời
"Đây là Linh Tuyền, nếu con ngâm mình ở đây, sẽ có lợi lớn cho tu hành".
"Thế trên con đường tu hành có những cảnh giới nào vậy ạ, người đang ở cảnh giới nào vậy ạ?
Nàng ngẩn nhẹ đầu như đang hồi tưởng lại điều gì đó, nàng nhẹ nhàng trả lời cậu
"Con đường tu luyện của tu sĩ rất dài, phân chia thành nhiều cảnh giới mỗi cảnh giới gồm cửu tầng (hay cửu tỉnh)
Bắt đầu từ cảm nhận linh khí, rửa đi Phàm căn, trải qua quá trình linh khí nhập thể là có thể hấp thụ lĩnh khí trời đất để ăng cường tu vi.
Cảnh giới đầu tiên là Luyện Khí kì tỉnh luyện thân thể, hấp thụ, trữ linh khí trong thể nội.
Khi linh khí chạm đỉnh.
ta sẽ đột phá thành Trúc Cơ tu sĩ, từ bây giờ chúng ta mới có thể bắt đầu học các công pháp tu luyện, đấu kỉ chiến đấu, lựa chon con đường của riêng mình, có kẻ luyện đan, luyện khí, .
nền tảng cho các cảnh giới sau có thể biết dược dựa trên phẩm chất Trúc Cơ, phẩm chất này dựa trên những gì tu sĩ tích trữ và đè nén ở thể nôi ở kì Luyện Khí liệu có vững chắc để tiến xa hơn".
Dừng một chút nàng lại cất lời
"Trúc Cơ có bốn loại phẩm chất khác nhau gồm:
Phàm phẩm Trúc Co 9 phần tu sĩ chỉ dừng ở Trúc Cơ kì, Trung Phẩm Trúc Cơ những kẻ này có đủ tư chất để kết thành Kim Đan nhưng cánh của Nguyên Anh vẫn mù mờ, Thượng phẩm Trúc Cơ có thể thăng tiến đến Nguyên Anh viên mãn một cách dễ dàng, nhưng cánh cửa Hóa Thần cần ở ngộ tính, loại cuối cùng là Trúc Cơ Hoàn Mỹ người này tu luyện sẽ không gặp phải bình cảnh, ngộ tính cực cao, nhưng chỉ là truyền thuyết mà thôi.
Hợp Đan quá trình này là hợp tam đan hình thành Kim Đan.
Phá vỡ Kim Đan linh hồn ngưng tụ thành bản thân nhưng nh hơn gọi là Nguyên anh, Trãi qua quá trình Hóa Phàm, tự phong ký ức sống một đời phàm nhân để cảm ngộ Thiên đạo, tạo ra Ý Cảnh sẽ có thể đột phá Hóa Thần, có thể cảm ngộ Ý Cảnh của kẻ khác, nhưng tu vi sẽ tăng chậm, mãi mãi không vượt qua chủ nhân Ý Cảnh đó, khi đạt đến Hóa Thần Nguyên Anh sẽ biến đổi về hình và chất trở thành Thần Hồn, người ở cảnh giới này có thể tách hồn ra khỏi cơ thể, tu sĩ chúng ta có một câu nói về Hóa Thần tu sĩ như sau 'Thần Hồn Bất Tử Nhục Thân Bất Diệt' ý nói người ở cảnh giới này nếu thần hồn vẫn còn nguyên vẹn thì không thể hủy diệt nhục thân kẻ đó, trừ khi tu vi chênh lệch quá lớn.
Thần Hồn Hóa Hư, hóa hư thành thực ý nói biến Thần Hồn từ hư hư thành thục thực, dựa trên công pháp con tu luyện mà thần hồn biến thành hình dạng ấy, như vi sư thần hồn của vi sư là một Băng Phượng, ở cảnh giới này có thể sử dụng các công kích, học công pháp trấn công thần hồn, Thần Hồn còn có thể li khai thân thể cùng con đối phó kẻ địch, thể xác b:
ị thương có thể không ảnh hướng đến Thần Hồn nhưng nếu Thần Hồn bị thương sẽ trực tiế{ hủy đi phần cơ thể ở vị trí tương ứng.
Tiếp theo là Đại Thừa, Thánh Nhân, Chuẩn Đế và cuối cùng là Đại Để".
Vân Đông Sở tỏ ra rất thích thú, cậu lắng nghe Liễu Như Tuyết Tói một cách chăm chú
"Sư tôn, sư tôn!
Đại Đế là cảnh giới cao nhất ạ?
Liễu Như Tuyết khẽ lắc đầu và ôn tồn nói
"Không!
Đại Đế chỉ đứng đầu ở Phàm giới mà thôi, trên đại đế còn có
"Tiên nhân"
nữa, họ sống tại nơi được gọi là Tiên giới.
Theo truyền thuyết họ phải trải qua sự thanh tẩy của của 1 kiếp, độ kiếp phi thăng, họ có tuổi thọ dài đến vô tận, một ngón tay nhấc lên có thể đời núi lắp biển, nhưng suy cho cùng chỉ là truyền thuyết mà thôi!
Sư tôn chưa từng thấy Tiên nhân rỐt cuộc ra sao".
Một canh giờ đã trôi qua, dòng Linh Tuyển trăng nay đã đen ngòm bốc mùi hôi thôi, từ các l chân lông của Vân Đông Sở liên tục tiếtra những dòng dầu nhờn màu đen, đó là quá trình thải độc, tẩy rửa Phàm căn, mở rộng kinh mạch.
Thấy đã đến lúc Liễu Như Tuyết nói với Vâ Đông Sở
"được rồi, con ra ngoài được rồi!
Cậu vừa ra ngoài Liễu Như Tuyết liền vung tay một cái toàn bộ thứ nước đen ngòm đã biến mất, thay vào đó là một hồ nước trong vắt.
Nàng dùng một luồng linh lực bao bọc lấy Vân Đông Sở rồi thả cậu vào trong nước, sau đó nàng cũng cùng bước vào, cuộc sống vui vẻ của Vân Đông Sở lặng lẽ trôi như thế.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập