Chương 3: Chuỗi Ngày Địa Ngục

Chương 3:

Chuỗi Ngày Địa Ngục

ân Đông Sở lớn lên dưới sự yêu thương và cưng chiều của Liễu Như Tuyết.

Xuyên suốt mườ:

hai năm, nay cậu đã từ một đứa trẻ sơ sinh yếu ớt, cậu giờ đây đã khôi ngô, tuấn tú.

Mười hai năm này, Liễu Như Tuyết đã dành hết tâm huyết và thời gian của mình để chăm sóc và dạy dỗ cậu, không chỉ những kiến thức cơ bản về tu luyện và tu tiên giới mà còn chăm sóc từng bữa ăn giấc ngủ, đặc biệt cậu còn ở chung điện với vị

"băng Tuyết tiên tử"

làm những su huynh đệ vô cùng câm ghét cậu.

Cả 16 ngọn núi, 16 phong của Đạo giáo đều biết đến sự hiệr diện của Vân Đông Sở, người được sủng ái đặc biệt của Tuyết tiên tử Liễu Như Tuyết.

Dù được sư tôn tận tình chỉ dạy, cùng vô số thiên tài địa bảo do Liễu Như Tuyết ban cho nhưng con đường tu luyện của Vân Đông Sở lại vô cùng gian nan.

Sau mười hai năm, cậu hiện tại chỉ vừa đạt đến Luyện Khí 6 tỉnh, Trong khi các huynh đệ đồng môn đã đạt đến những cảnh giới cao hơn nhiều.

Đại sư huynh Đông Hải đã là kết đan trung kì, còn nhị sư huynh Thập Vân cũng đã là trúc cơ đại viên mãn.

Hai người họ là những kẻ điên cuồng tu luyện, chỉ quanh quẩn giữa việc bế quan và trừ yêu diệt ma, từ trước đến giờ cậu chỉ biết thông qua lời kể của sư tôn, vẫn chưa chính thức chào hỏi hai người họ.

8o với họ, Đông Sở cảm thấy mình chỉ là một gánh nặng, một người yếu đuối không thể tự bảo vệ bản thân, càng không thể giúp được gì cho sư phụ.

Vài ngày trước Liễu Như Tuyết vừa nhận được nhiệm vụ quan trọng của Đạo giáo cần đi 'trảm yêu trừ ma' tại Thanh Vân trấn nằm ở rìa Bắc Vực tiếp giáp với Trung Châu, theo báo cáo của thôn trưởng của một ngôi làng gần đó nơi đây có dân số không đông chỉ 2 vạn người, nhưng chỉ sau một đêm, bọn họ đều đã biến mất, sương mù bao trùm cả khu vực này, xung quanh vắng lên những tiếng khóc ai oán, buổi sáng nơi đây không một bóng người tựa như một thành đã bỏ hoang lâu ngày, nhưng đến đêm, tất cả đều bước ra khỏi nhà xung quanh kéo đèn kết hoa những tiếng cười đùa, ai làm việc hệt như một lễ hội, nhưng nếu nhìr vào những khuông mặt những người trong trấn sẽ thấy, những gương mặt méo mó, có sợ hãi, có lo lắng, có phẫn nộ, cơ thể hộ có nhiều chỗ đang phân hủy toát ra luồng tử khí nặng nề.

Giáo phái nghi ngờ chuyện này có liên quan đến tà tu nên đã phái Liễu Như Tuyết đi làm nhiệm vụ, lần này nàng đi xuyên suốt nữa năm, đây cũng là khoảng thời gian tăm tối nhất của Vân Đông Sở kể từ khi đến đạo giáo.

Ngày hôm ấy, Vân Đông Sở vừa tỉnh đậy nhưng chẳng thấy sư tôn đâu, cậu đã đi khắp nơi để tìm kiếm người, cậu hỏi một vài vị đệ tử mới biết sư tôn cậu, Liễu Như Tuyết đã rời đi vàc sáng sớm.

Khi Liễu Như Tuyết rời đi cậu vô cùng cô đơn, mặc dù trước khi đi nàng đã dặn dò phải chiếu cố thật tốt cho Vân Đông Sở, nhưng chỉ là ngoài mặt mà thôi, chẳng ai muốn.

quan tâm đến một tên

"phế vật"

như hắn cả, chỉ cần hắn không chết thì họ đều mắt nhắm mắt mở bỏ qua.

Nếu Liễu Như Tuyết có trách tội họ cũng có thể nói do hắn bất cẩn nên mới ngã, dù sao họ cũng được Đạo Tử (cách gọi tắt của Thánh Tử Đạo giáo)

bảo vệ, ai trong giáo phái đều biết hắn thích Liễu Như Tuyết, hắn thường xuyên đem hoa, thiên tài địa bảo để bài tỏ tình cảm nhưng luôn bị nàng cự tuyệt, Liễu Như Tuyết luôn kinh thường hắn vì hắn tu luyện đã nghìn năm mà vẫn còn dậm chân tại Nguyên Anh Trung kì, hắn lên được chức vị Đạo Tử chỉ vì hắn là con trai duy nhất của Giáo Chủ Huỳnh Thiên, ai cũng biết những người tu vi càng cao, càng cách biệt hồng trần sẽ càng khó có con, hắn còn là đứa con của người vợ đ:

ã chết của Huỳnh Thiên Giáo Chủ Đạo giáo, lão cùng phu nhân đã ở bên nhau không biết bao nhiêu năm nhưng dù tình yêu có sâu đậm cũng không qua được thời gian, tuổi thọ bà đ?

tận, trước lúc lâm chung bà đã dùng toàn bộ thọ nguyên chỉ để lại cho lão một người con trai đặt Huỳnh Bồi Nam.

Lão dùng hết tình yêu cho người vợ quá cố lên người con trai này, dù biết hắn chẳng có thiên phú, hoang dâm vô độ nhưng lão vẫn nhắm mắt bỏ qua, còn âm thầm xử lí rắc rối cho hắn.

Lão đã luôn bồi dưỡng Liễu Như Tuyết như một đạo lữ song tu cho con trai hắn, nhưng không ngờ nàng phát triển quá nhanh trở thành đệ nhất thiên tài Bắt Vực, được vô số tông môn, tông phái nhòm ngó, mời gọi nàng.

về dưới trướng họ, nên lão không tiện ra tay, chỉ chờ một cái cớ hợp lý mà thôi.

Lúc này, Vân Đông Sở đang đi đạo ở gần tạp dịch phòng, nơi đây gần như không có bất kì luật lệ nào, những kẻ bị những đệ tử nội ngoại môn coi thường lại tìm những người yếu hơn để xã giận đó chính là mặt tối của tu chân giới, cậu thấy ở đó có một đứa trẻ trạc tuổi cậu, mặt mày nhem nhuốc tro bếp, bên má trái sưng to, một mắt bầm tím, người chi chít v-ết t-hương lớn nhỏ, cậu ta đang bị 4 người vây lại đánh, cậu ta không dám đánh trả chỉ một tay ôm bụng, một tay che sau gáy cả người cậu ta co lại, hai dòng lệ lặng lẽ chảy xuống hòa quyện cùng những.

v-ết m:

áu làm những gã bắt nạt cậu càng ghê tởm càng ra tay nặng hơn, khi ý thức cậu gần như rơi vào một khoảng tối tăm, cậu đã nghĩ mình sắp được chết, sắp được giải thoát thì một giọng nam thanh thúy, nhưng không kém phần uy nghiêm vang lên

"Mau dừng tay ngay cho ta!

Giáo Quy cấm đồng môn tương tàn với nhau, các ngươi đang vi Phạm Giáo Quy đấy!

".

Chọt 4 gã đó ngã đầu ra sau cười lớn

"ha ha ha, Giáo Quy, Giáo Quy cái chó má gì chứ, lúc các đám đệ tử nội-ngoại môn gây khó dễ bọn ta, các ngươi không thấy, giờ lại nói với bọn ta Giáo Quy"

một gã khác cất tiếng

"Hừ!

Một tên phế vật dựa hơi đàn bà, ngươi có giỏi thì đánh bọn ta mà cứu hắn"

"Ha ha, tiểu bạch kiểm à, nay chỗ dựa ngươi không ở đây, ngươi còn ở đây làm loạn, cẩn thận ngươi không còn chân để về đâu".

Nói rồi bọn chúng tiếp tục đánh người đang nằm trên đất, Vân Đông Sở là một người tốt bụng, lo lắng cho cậu ta, liền lao vào đẩy bọn họ ra rồi dùng thân che chắn cho người đang nằm dưới đất kia.

"Ngươi dám cản ta, huynh đệ, đánh hắn, làhắn động thủ trước"

giờ đây cậu mới nhìn rõ người của 4 người họ, bọn họ có cơ thể to lớn da ngâm đen, nhiều vết sẹo càng làm tăng thêm vẻ đáng sợ, cậu bắt đầu sợ hãi, cậu run run.

Một gã liền nói

"hối hận à!

Muộn rồi!

"

nói xong cả bọn lao vào đấm đá liên tục vào người cậu và người đang.

nằm dưới thân.

Cậu dùng hết sức để che chắn cho cậu ta.

Nữa canh giờ sau, có lẽ bọn họ đã chán nên đều rờ đi, Vân Đông Sở cơ thể rả rời, nằm lại khoảng một khắc, rổi liền đứng dậy một tay ôm bụng một tay cầm tay gã nằm dưới đất khoác lên vai mình rồi đưa cậu ta về động phủ của bản thân.

Vân Đông Sở sau khi băng bó cho bản thân liền dùng nước sạch lau sơ người cho cậu ta, vừa bôi thuốc và băng bó, không lâu sau, cậu ta tỉnh lại, thấy xung quanh xa lạ liền giật mình định bỏ chạy nhưng do v-ết thương quá nặng cậu liền té xuống,

Cậu ta hỏi

"Là ngươi đã cứu ta, tại sao chứ"

Vân Đông Sở trả lời

"Vì ngươi đáng thương, cũng giống như ta, đều bị nói là phế vật"

"Thế ngươi tên là gì"- Vân Đông Sở hỏi,

"Ta, ta, ta tên Sở Phong!

Ngươi cứu ta mà bị thương như vậy đáng không?

"

Vân Đông Sở bật cười

"Đáng, đáng chứ, ngươi tạm thời cứ ở lại chỗ ta, động phủ câu ta nằm cạnh điện phong chủ, chẳng ai dám đến đây làm loạn đâu!

à mà ta tên là Vân Đông Sở, ngưo phải nhớ cho thật kĩ đấy!

"

"Vân Vân Đông Sở, ta, ta nhớ kĩ rồi"- Sở Phong nói.

"Hay là chúng ta kết bái huynh đệ đi, sau này có sư tôn ta bảo vệ, ngươi sẽ không b:

ị đánh nữa"- Vân Đông Sở đưa ra đề nghị,

Sở Phong có chút e ngại, sợ mình làm phiền Vân Đông Sở

"Chuyện này ổn chứ"

Vân Đông Sở nghĩ ra một ý

"Đừng tưởng kết bái với ta sẽ có lợi, sau khi làm xong việc, mỗi ngày đều phải lên đây chơi với ta, rõ chưa?

"

Sở Phong nở một nụ cười tươi như hoa

"Ta đồng ý"

Sau khi hoàn thành nghi lễ kết bái Sở Phong chọt hỏi

"vậy sau này ta có thể gọi cậu là Sở Ca liệu có được không"

Vân Đông Sở không trả lời câu hỏi đó mà hỏi ngược lại Sở Phong

"Vậy ta sẽ gọi ngươi là Phong Ca, được chứ?

"

Sở Phong ngay lập tức đồng ý.

Trong năm tháng Liễu Như Tuyết không ở Linh Tuyền phong Huỳnh Bồi Nam âm thầm kêu gọi các trưởng lão cùng bắt nạt Vân Đông Sở, bọn họ gán cho cậu đủ mọi tội danh, b:

ị b-ắt làm việc như một tạp dịch, hoàn thành không.

tốt lại lại b-ị đánh, bị quăng vào giếng lạnh, đến khi cậu ngất mới được kéo lên, 5 tháng này, đối với cậu không khác gì địa ngục, nhưng cũng may mắn cậu luôn có Sở Phong bên cạnh.

Chọt một buổi sáng cậu chọt tỉnh dậy, ngỡ mình ngủ quên, cậu chọt ngồi dậy bỗng cậu thấy một gương mặt thanh tú, những đường nét sắc xảo, nụ cười tươi như hoa, đôi mắt nàng nhìr cậu tràn đầy sự yêu thương, mùi hương cơ thể nàng toát ra khiến cậu yên lòng đến mức chỉ muốn được dựa vào, chọt hai hàng lề chảy dài trên má, hắn lao vào ôm chặt sư tôn, òa khóc

"Sư tôn!

Con nhớ người, con đau lắm!

"

dù gì đi nữa cậu chỉ mới là cậu bé 14 tuổi.

Cậu vừa khóc vừa kể.

những chuyện trong 5 tháng này cho Liễu Như Tuyết, nàng nghe thấy đứa bé nàng được nàng chăm sóc như con ruột lại bị ức hiếp tới mức đấy liền nổi giận, nhiệt độ xung quanh giảm xuống vài độ, hai hàm răng.

nàng nghiến chặt phát ra tiếng ken két, tay nắm chặt thành nắm đấm, chợt Vân Đông Sỡ ngã về phía trước, đôi tay trống không mới biết rằng Liễu Như Tuyết đã rời đi.

"Đám lão bất tử các ngươi lăn hết ra đây"- Liễu Như Tuyết quát,

nàng vừa nói xong tay đã kết ấn

"Ngũ Long Phi Thiên"

từ sau lưng nàng năm hư ảnh Băng.

Long thân dài vạn trượng lần lượt hiện ra, thân thể chúng to đến nổi chẳng thấy một tý ánh sáng nào có thể xuyên qua.

Liễu Như Tuyết đứng giữa hư không sát khí quấn thân, linh lực bùng nổ nhiệt độ xung quanh giảm về âm, tuyết rơi rợp trời, Lôi Vân lưu chuyển từng tia sét đánh vào quản trường Linh Tuyển phong, năm vị đại trưởng lão chưa từng nghĩ vị băng tuyết tiên tử ngày nào lại có thể nổi giận đến mức này, chưa kịp nghĩ nhiều đã bị uy áp đè chặt vào mặt đất, trán họ bắt đầu rỉ mấu nhưng chẳng dám có chút oán thán, cũng chẳng dám lên tiếng.

Lúc này Huỳnh Bùi Nam từ ngoài viện bước vào nói to

"Sư muội!

Chuyện này là do sư huynh sắp xếp, tha cho bọn họ một mạng, được chứ!

"

hắn vừa phe phẩy quạt vừa liếc nhìn thân hình yêu kiểu của Liễu Như Tuyết bằng ánh nhìn dâm đãng, Liễu Như Tuyết gần như phát điên, đôi mày nhíu càng chặt, linh lực tỏa ra mạnh mẽ gấp bội

"Huỳnh Bồi Nam ngươi mau rời khỏi nơi này, ta không muốn g:

iết ngươi, nếu không"

nàng không nói tiếp nhưng ai cũng biết câu nói đó có ý nghĩa gì.

Nghe thấy thế các vị trưởng lão đều hướng mắt về Huỳnh Bùi Nam

"

Đạo Tử, mau cứu chúng ta”.

Huỳnh Bùi Nam chẳng thèm trả lời chỉ khẽ nhìn trong thoáng chốc liền rời đi ngay, hắn nói với Liễu Như Tuyết

"Tuyết Nhi!

Muội phải biết muội đang ở mai hiên' của ai"

vừa nói hắn vừa dùng tay chỉ xuống đất.

Nói xong hắn cười càng lớn hơn

"Ha ha ha"- hắn lếm đầu môi rồi nói nhỏ

"Chậc, chậc, chậc, quả là mỹ nhân, ta phải nói phụ thân bắt nàng lại, lúc đó sẽ

"chăm sóc"

nàng thật tốt".

Nụ cười của hắn ngày càng lớn, nét mặt hắn ngày càng dâm đảng hơn.

Liễu Như Tuyết đã không nhịn được nữa

"Vô sĩ!

"-

"Băng Liên Quyết"

nàng hô lớn

Một hư ảnh một đóa sen bằng băng tỉnh xảo xuống ở giữa trời, tòa sen này to vô cùng to lớn, mỗi lần sen hạ xuống một chút linh lực tản ra theo hình tròn lấy Băng Liên làm tâm, phá hủy đỉnh của các đỉnh núi xung quanh, mỗi lần Băng Liên xoay một chút không gian theo cánh hoa xoay bị xé nát thành từng khoảng không đáng sợ.

Đúng vào lúc nàng định ra tay trấn sát Huỳnh Bùi Nam cùng các vị trưởng lão, thì chợt Vân Đông Sở xuất hiện, hắn từ xa chạy đến, đôi chân trần bị đá mài rách máu rơm rớm chảy ra, Vân Đông Sở chạy quá nhanh làm bản thân vấp ngã rất nhiều lần, mặt mũi, quần áo giờ đây đã lấm lem bùn đất nhưng hắn không dừng lại khi đến nơi đây, hắn hét to

"Sư tôn xin người!

Dừng lại đi!

Nếu người động thủ, sẽ không cứu vấn được nữa".

Nghe thấy thế Huỳnh Bùi Nam càng cười điên cuồng hơn,

"Ha ha, người quỳ xuống đây, bản Đạo Tử có thể xem xét không nói chuyện này lên cho Giác chủ"- Huỳnh Bùi Nam nở một nụ cười méo mó đưa ra đề nghị.

Vân Đông Sở nghe thế liền quỳ sụp xuống trước mặt Liễu Như Tuyết, khiến nàng thất thần, chôn chân trong thoáng chốc, tận dụng cơ hội này Huỳnh Bùi Nam thi triển đấu kĩ hệ lôi

"Lô Ảnh Bộ"

cùng

"Ưng Trảo"

hai tay hắn hóa thành trảo với móng dài như vuốt chim Ưng thoát chốc hắn đã Phi thân đến trước mặt Vân Đông Sở

"Tiểu gia hỏa, nếu ngươi c-hết, ta sẽ

"chăm sóc"

sư tôn ngươi thật chu đáo".

Vân Đông Sở không kịp phản ứng, chỉ theo phản xạ ngã người ra sau, nhưng vẫn để lại ba vết sẹo lớn ở ngực, máu tươi chảy ra không ngừng.

Liễu Như Tuyết chợt bừng tỉnh, gương mặt mỹ lệ giờ lại lộ rõ vẻ hoảng loạn và lo lắng sâu sắc, nhưng nàng biết giờ không phải lúc.

"Tìm chết!

"

– Liễu Như Tuyết nói bằng giọng phần nộ nhưng vẫn còn chút run rẩy.

nàng lập tức thi triển đấu kĩ, năm con Băng Long cùng Băng Liên lao về phía Huỳnh Bùi Nam một cổ năng lượng khổng lồ rung động Băng Liên khuếch tán ra ngoài khiến các chư vi trưởng lão, cùng phong chủ các phong khác không khỏi run rẩy.

Khi còn cách Huỳnh Bùi Nam khoảng một cánh tay chợt mọi thứ gần như ngưng động, một tiếng quát khàn khàn vang lên

"Dám có ý định đả thương Đạo Tử, quả nhiên cuồng vọng"-"Không Gian Tỏa"

vô số sợi xích từ không gian lao ra xích chặt Băng Liên, cùng năm con Băng Long

"Diệt"- lão quát,

ngay lập tức năm con Băng Long đáng sợ ấy đã tan thành tro bụi, từ khoảng không trước mặt Huỳnh Bùi Nam một lão giả chống gây bước ra, lão mặt trang phục trưởng lão chủ Phong trong 16 phong của Đạo giáo, lưng cồng, da nhăn nheo ốm đến mức xương cốt lộ ra ngoài, râu tóc lão dài đến nổi che toàn bộ khuông mặt chỉ lộ ra đôi mắt vàng ở giữa có một đường kẻ hệt như mắt rắn.

Lão chính là Xà Lão một trong ba vị Thái Thượng trưởng lão tu v Hóa Hư Hậu kì, Liễu Như Tuyết run rẩy hỏi lão

"Chẳng phải ngươi đang bế tử quan sao"

lão trả lời nàng

"Nếu lão không ở đây, làm sao biết được ngươi ngông cuồng như vậy"

"Đóa Liên này quả nhiên có chút thú vị, xem như quà xuất quan cho lão phu được chứ!

"

nói rồi lão liền đưa tay phải lên một bàn tay khổng lồ được tạo ra từ linh lực chợp về hướng Băng Liên, theo việc tay lão càng nắm chặt, Băng Liên càng thu nhỏ lại bị lão thu vào túi trữ vật

"Được rồi, chuyện này dừng lại ở đây thoi"

Huỳnh Bồi Nam lên tiếng.

Hắn biết Xà Lão mạnh hơn Liễu Như Tuyết rất nhiều nhưng nếu nàng ta muốn đồng quy vô tận, hắn chắc chắn không thoát khỏi.

Lão giả liền cung kinh chấp tay cúi rạp người xuống

"Cần tuân Đạo Tử pháp chỉ"

nói rồi lão cùng Huỳnh Bồi Nam rời đi.

Liễu Như Tuyết với gương mặt âm trầm lao về phía Vân Đông Sở, nàng vội vàng truyền linh lực bảo vệ kinh mạch cho cậu, sau đó ôm cạu bay nhanh về phía điện phong chủ.

Lúc này đám trưởng lão của Linh Tuyển phong mới có thể đứng dậy, vội vàng lao những giọt mổ hôi còn động trên trán, Nhị trưởng lão lên tiếng trước

"Quả nhiên nghe theo lệnh Đạo tử vẫn là sáng suốt".

Nói rồi bọn họ cùng nhau cười lớn

"ha ha ha"

Liễu Như Tuyết tức điên nhưng không thể làm gì bọn họ, nên đi đến bế Vân Đông Sở lên trong thoáng chốc liền biến mất.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập