Chương 8: Thú Triều Và Lời Hứa Cuối Cùng

Chương 8:

Thú Triều Và Lời Hứa Cuối Cùng

Cùng thời điểm đó, tại đỉnh Linh Tuyển phong của Đạo Giáo, Vân Đông Sở vẫn đang miệt mài với sự khổ luyện của bản thân.

Bộ trường bào trắng giờ đây đã thấm đẫm mồ hôi do sự kiên trì tập luyện của cậu, nhưng tu vi của cậu vẫn dừng chân mãi tại Luyện khí 8 tỉnh, không cách nào tiến thêm một bước.

Sự giày vò từ việc tu vi không thể tăng tiến, nỗi uất hận khi bị đồng môn bắt nạt, cùng hình ảnh sư tôn vừa li khai nơi đây chỉ mới tựa hôm qua đè nặng lên người cậu, giờ đây tất cả đều trở thành động lực để cậu tu luyện, một ngọn lửa trong tâm cậu đã bùng cháy càng ngày càng dữ nhưng dường như vẫn thiếu một thứ gì đó nên cậu đành lực bất tổng tâm, chợt cậu nhớ lại vì sư tôn đi lần này hình như có liên quan đến chuyện giúp cậu tu luyện.

Đúng lúc đó, một giọng nói thân thuộc vang lên, cắt ngang sự tĩnh lặng nơi đây :

"Sở ca!

Sở ca!

"- Sở Phong với bộ y phục tạp dịch có chút dơ bẩn tay vẫn còn cầm một chiếc chổi hớt ha hớt hải chạy đến, có lẽ cậu ta đang làm nhiệm vụ tạp dịch thì được thúc giục đi truyền tin.

Đông Sở hướng mắt về phía Sở Phong, nở một nụ cười đã lâu chẳng còn thấy.

Phải biết Sở Phong là đệ Đạo Giáo duy nhất đối xử tốt với cậu, cho cậu sự ấm áp và an tâm.

Tình cảm củc họ chẳng phải là tình đồng môn thông thường, mà là những bằng hữu thân thiết, là đồng bệnh tương liên là sợi dây để ngăn cản một trong hai rơi vào bóng tối.

Sở Phong thở hổng hộc, gần như không thể nói thành lòi:

"Sở sở ca, tông môn có lệnh!

Đệ tử Đạo Giáo hỗ có tu vi từ Luyện khí đến Trúc cơ phải mau đến Thanh Thành Trấn dọn dẹp tàn cuộc của thú triều!

Chỉ là linh thú cấp thấp mà thôi, không có nguy hiểm, đây là cơ hội tốt để huynh để ta có được điểm cống hiến của Đạo Giáo đó Sở ca!

"

– Sở Phong vì vừa chạy đường dài nên nói với giọng ngắt quảng, vừa nói vừa thở hồng hộc.

Ánh mắt Đông Sở bỗng lóe lên một tia sáng.

Đây là lần đầu tiên cậu được giao một nhiệm vụ ngoài tông môn, bởi vì những nhiệm vụ này lúc trước cậu đều được sư tôn che giấu cho, nàng lo cho cậu thực lực không đủ sẽ có thể bỏ mạng.

Nhưng bây giờ sư tôn nàng.

ấy không có ở giáo phái, cậu biết, đây là cơ hội để chứng minh bản thân không phải

"phế vật"

cậu có thể tham gia nhiệm vụ cấp thấp như các đệ tử khác, một phần có thể xứng đáng với sự kỳ vọng của người sư tôn đã chăm sóc đến khi cậu lớn lên.

Cậu gật đầu không chút do dự, ý chí cậu như vững như bàn thạch vội vàng đồng ý

"Được, chúng ta điP".

Tại cửa tông môn, mười đệ tử đã tể tựu.

Chợt một đệ tử Luyện Khí Viên Mãn tên Lâm Nhạc nói bằng một giọng trào phúng

"Ha ha, các ngươi xem là ai đến, đứa con hoang được Liễu Phong chủ nhặt về cũng biết làm nhiệm vụ cùng chúng ta sao".

Một nữ đồ đệ ngoại môn tu vi luyện khí7 tình tiếp lời

"Sư huynh nói phải tu luyện hơn mười năm, lại được phong chủ nhận làm để tử thân truyền, vậy mà tu vi không tăng tiến, sư muội ta vừa nhập môn chỉ hai năm đã đến luyện khí 7 tĩnh, chẳng mấy chốc sẽ tiến thăng nội môn"

Một đệ tử Trúc Co 3 tinh tên là Trần Khải, nhìn hai người bằng ánh mắt khinh miệt, cười lớn:

"Nhìn xem, ai kia?

Tông môn hết người rồi sao?

Đến cả phế vật Luyện Khí 4 tỉnh cũng được chọn đi cùng chúng ta.

Chỉ e chưa dọn được xác linh thú, đã bị chó hoang ăn thịt mất.

Một nữ đệ tử khác che miệng cười khúc khích, giọng đầy châm biếm:

"Sư huynh đừng nói vậy, dù có là phế vật như Sở Phong nếu có nguy hiểm cũng có thể thế mạng cho chúng ta thì sao?

"

Đông Sở siết chặt tay, tức giận công tâm, cậu đã sẵn sàng dùng pháp bảo sư tôn ban cho để chém c-hết hắn rồi, có mắng hắn cũng chẳng tức giận nhưng khi nghe hai chữ

"con hoang"

được thốt lên hắn đã vô cùng phẫn nộ, gia đình đối với hắn là thứ không thể chạm vào, Sở Phong chợt nhận ra chuyện gì đó không ổn nhanh chóng kéo tay cậu:

"Kệ họ, Sở ca!

Chúng ta cứ làm nhiệm vụ là được".

Nhiệm vụ này gồm 12 đệ tử được chia thành hai nhóm, mỗi nhóm gồm sáu đệ tử, một đội sẽ đến Thanh Thành trấn trước để thực hiện nhiệm vụ trị an, ổn định lại dân chúng, một đội sẽ từ từ đến Thanh Thành trấn và bắt đầu dọn xác linh thú sau đợt

"Thú triểu"

vừa rồi, và Đông Sở cùng với Sở Phong trùng hợp được phân vào nhiệm vụ này.

Suốt dọc đường đi, các đệ tử khác không ngừng chế giễu, khinh miệt, xa lánh hướng về phía hai huynh đệ Vân Đông Sở và Sở Phong.

"Này, phế vật' gia gia ngươi bảo này!

Lát nữa thấy phải dọn cho kĩ vào, khi nào nguy hiểm bọn ta sẽ đối phó hộ ngươi, ngươi thì làm việc hộ bọn ta, công.

bằng chứ nhớ!

Dù sao các ngươi cũng chỉ là 'phế vật' mà thôi!

Tránh để vướng chân bọn ta".

Một kẻ nghe thế liền đáp lại

"Phải, phải!

Hai tên không đột phá được, làm cho chăm vào lần này về có được điểm cống hiến giáo phái mà đổi Tẩy Cốt đan (loại đan dược giúp tăng trưởng tu vi dành riêng cho tu s luyện khí)

không là chẳng đột phá được đâu đấy.

Hay lại muốn tiếp tục làm phế vật đây".

Vân Đông Sở và Sở Phong lặng câm, sự nhục nhã âm ỉ như những lưỡi dao sắc bén cứa vào lòng họ, đau đớn đến kinh khủng.

Vân Đông Sở giờ đây chỉ biết tự nhủ bản thân

"Phải mạnh hơn, nhất định phải mạnh hơn!

".

Sau một đoạn đường dài, cả sáu người bọn họ cùng đặt chân đến một khu rừng tọa lạc ở rìa Thanh Thành trấn.

Khu rừng này được người dân nơi đây gọi là U Minh Lâm, vốn nơi đây có vô số cổ thụ giao thoa, che lắp chẳng để lọt lấy một tia sáng, giờ đây càng trở nên u ám và ngột ngạt.

Tử khí từ những xác chết nơi đây vẫn còn chưa tan sau lần thú triều vừa rồi, được đè nén trong không gian tĩnh mịch đến khiến người ta khó thở.

Những cây đại thụ đã sống hàng trăm năm giờ đây mang nhiều vết đao khí, kiếm khí, và móng vuốt yêu thú cào xé, nhiều cây đã đổ rạp xuống, tạo thành những lối mòn.

Nền đất bị linh thú bạo phát điên cuồng dẫm đạp, tạo thành thiểu dấu chân sâu hoắm, nhiều chỗ còn vương lại không ít huyết dịch đỏ sẫm.

Càng tiến sâu vào rừng càng có nhiều hơn những tu sĩ, những yêu thú đã c:

hết ở nơi đây, vương vãi khắp nơi hệt một bãi chiến trường tàn khốc giữa nhân-yêu lưỡng tộc.

Những xác Yêu Thú cấp thấp với thân thể to lớn, giờ đây nằm co quắp, chẳng còn chút uy phong nào kh còn sinh tiền.

Vảy thú bị kiếm khí chém nát, b-ị đ-âm xuyên thành nhiều lỗ máu ghê rọn, nội tạng b:

ị chém nát vương vãi khắp nơi, máu khô lại thành những vết tích vương đầy trên nền đất.

Mùi huyết tỉnh nồng nặc, tanh tưởi bao trùm không gian nơi đây.

Tình trạng của các tu sĩ chẳng kém cạnh, cơ thể tu sĩ còn trọn vẹn ít đến đáng thương, thi thể họ bị Yêu Thú cắn xé, dẫm đạp đến chẳng ra hình người, chỉ còn sót lại những mảnh thịt vụn ghê rợn, cho thấy sự hung tàn của Thú Triều.

Vô số pháp bảo vỡ nát thành những mảnh vụn nằm ngay bên cạnh chủ nhân của chúng.

Chứng kiến những điều này khiến cả nhóm trong thoáng chốc không ai còn dám lên tiếng, họ không biết, nếu lần đó giáo phái giao cho bọn họ đi chặn Thú Triểu liệu họ có toàn mạng để trở về không.

Không còn nói nữa, cả nhóm bắt đầu thực hiện nhiệm vụ, bọn họ dùng linh lực đào ra một hố sâu hoắm, từng cái, từng cái một, từng cơ thể được các thành viên kéo xuống hố để thực hiện chôn cất.

Bất chọt một luồng sát khí hung mãnh nhắm chặt vào sáu.

người họ, khiến cả bọn không hẹn là cùng thấy lưng mình lạnh toát.

Từ một gốc cây không xa, có một đôi mắt màu đỏ máu hướng về phía Lâm Nhạc, trong thoáng chốc một bóng hình hắc xà khổng lồ dài vài chục trượng trường đến, há chiếc miệng đầy máu với hàm răng sắc nhọn mà cắn tới.

Cơ thể Lâm Nhạc bị cắn làm hai đoạn.

"Rắc rắc"- âm thanh xương sọ của Lâm Nhạc bị nhai nát,

"Tí tách t tách"

– âm thanh từng giọt máu nhỏ xuống khiến thời gian như ngừng lại.

Kẻ vừa rồi còn châm chọc Vân Đông Sở cùng Sở Phong vậy mà lại chết đến chẳng thể chết thêm nữa, chỉ còn lại nửa thân dưới dính đầy máu và địch độc từ miệng hắc mãng chảy ra.

Con hắc mãng lại cuối xuống há chiếc hàm đầy máu nuốt lấy phần thân dưới của Lâm Nhạc.

Giờ đây cả bọn mới thoát khỏi sự kinh hãi.

Một đệ tử Luyện Khí nhận ra bản thân mình chẳng thể nhìn ra tu vi của Yêu Thú này, ít nhất phải là Kim Đan nàng vội hét to

"Kim Đan tu vi, mau chạy"

vừa dứt lời, nàng vội vàng rút kiếm định phi hành bỏ trốn thì con hắc mãng đã lao đến như một tia thiểm điện

"v-út"

âm thanh xé gió từ chiếc đuôi khổng lồ của nó lao đến đập mạnh ní đệ tử đó vào thân cây lớn bên cạnh, dưới lực v:

a chạm khủng khiiếp ấy cơ thể của nàng ta đi trở thành một bãi thịt vụn, gốc gây đại thụ to lớn cũng phải bật gốc, máu thịt hòa với bùn đã tạo nên một khung cảnh đáng sợ đến vô cùng.

Giờ đây chỉ còn lại bốn người mà thôi, bọn họ chia làm ba hướng để tháo chạy.

Trong đó có Sở Phong và Vân Đông Sở tu vi yếu nhất cùng nhau chạy trốn về hướng Thanh Thành Trấn, với hi vọng sẽ có một tu sĩ nào đó ra tay tương trọ.

Còn hai kẻ còn lại gồm một tu sĩ Trúc Cơ sơ kì thuộc Kiếm phong đang dùng phi kiếm bay hết tốc lực về phía Đạo Giáo, kẻ còn lại chỉ là một kẻ vô danh thuộc ngoại môn với tu vi Viên Mãn Luyện Khí mà thôi.

Tiếng gầm giận dữ của hắc mãn kiến Vân Đông Sở màn nhĩ đau lên từng hồi, không tự chủ được mà chảy máu, cậu cùng Sở Phong hơi quay đầu lại để xem xét hình, chợt cậu thấy điều gì đó.

Cậu thấy đệ tử Luyện Khí Viên Mãn đó đang quỳ dưới đất, đôi tay đã bị nhai nát, đang trườn vào miệng con hắc mãn, từ trong đầu Vân Đông Sở chợt nhớ đến một ki niệm cùng sư tôn Liễu Như Tuyết khi nàng kể cho cậu nghe về những câu chuyện về tu luyện, trong đó có một đoạn nói về việc này,

"Uy áp tỏa tâm"

khi thực lực đạt đến Nguyên Anh có thể dùng uy áp bản thân trấn áp và điều khiển thần trí của kẻ thực kém hơn bản thân, thời gian khống tâm dựa vào khoảng cách thực lực của đối phương.

Đồng nghĩa con hắc mãng đc tu vi e đã đạt đến Nguyên Anh, Nguyên Anh có khả năng thuấn di đi được đoạn đường rất xa, đồng nghĩa cậu chẳng có lấy một cơ hội thoát thân.

Vân Đông Sở đứng bất động, đầu cuô gầm xuống, đôi mắt nổi lên vô số đường chỉ máu run rẩy không ngừng, hai hàng lệ nóng không tự chủ được mà chảy ra trong bi thương và bất lực đến khôn cùng.

"Sở Ca, Sở Ca!

Mau chạy!

"- Sở Phong nắm lấy đôi vai gầy guộc của Vân Đông Sở mà lay mạnh,

"Sở Ca, mau chạy, không mau sẽ không kịp nữa đâu"- cậu vừa nói vừa cố kéo Vân Đông Sở, chọt đôi chân vốn đã mềm nhũn của Vân Đông Sở ngã khụy xuống đất tay ôm đầu, gương mặt lộ rõ sự sợ hãi

"Nó, nó là Nguyên Anh kỳ Yêu Thú!

Phong Ca chúng ta không thoát được đâu"

cậu vừa khóc vừa nói bằng giọng vô cùng run rẩy.

Sở Phong nghe vậy liền tâm thần bất ổn, nhưng ngay lập tức trấn kinh cậu ta nói với Vân Đông Sở

"Sở Ca!

Huynh phải làm mới có cơ hội, nếu huynh cứ sợ hãi, sẽ mấtđi những thứ mà huynh yêu quý nhất".

Nghe thế Vân Đông Sở như ngộ ra điều gì liền đứng dậy, ý định tiếp tục chạy trốn.

Lúc này Vân Đông Sở chợt thấy mặt trời khuất bóng, bản thân như đang đứng dưới một chiếc bóng khổng lồ, cậu ngước đầu lên, trước mắt cậu là con hắc xà trong miệng nó vẫn còn nữa khuông mặt đẫm máu của tu sĩ Trúc Cơ cùng đội với cậu.

Giờ đây nó đang há chiếc miệng rộng, thứ nước dãi đặc sệt cùng máu tanh nồng nhỏ giọt lên khuông mặt Vân Đông S¿ cậu vừa có một chút hy vọng khi nghe những lời nói của Sở Phong giờ đây liền vụt tắt Nó mở to cái miệng định nuốt Vân Đông Sở thì vào thời khắc quan trọng có một tiếng hétlớn

"Sở Ca"

người đó liền lao đến, đẩy Vân Đông Sở ra xa con hắc mãng, người đó không ai khác đó là S‹ Phong.

Nó đã không cắn trúng vào cậu, mà đã cắn vào Sở Phong, cậu đã tận mắt chính kiến cảnh thân thể Sở Phong bị nhai nát chỉ để lộ cái đầu của Sở Phong cậu thấy môi cậu ta mấp máy, Sở Phong không phát ra bất cứ âm thanh nào nhưng dường như cậu có thể hiểu toàn b(

"Hãy sống thật tốt"

là những gì mà Sở Phong muốn gửi đến cậu trước khi chết.

"Tôi hứa!

Tôi sẽ sống sót, Phong Ca!

"- Vân Đông Sở giờ đây mắt đã cay xè, không tự chủ được mà khóc,

từ trong thể nội cậu, những sợi xích phong ấn của Tiên Ma Linh Căn đã bắt đầu nứt vỡ một phần, một luồng ma khí tỉnh thuần từ thể nội Sở Phong phát ra, khiến ngay cả một ma thú Nguyên Anh như hắc mãng cũng không thể kiểm được mà run rẩy trong thoáng chốc.

Gương mặt thanh tú của Vân Đông Sở nhăn nhó, tức giận, sự hận thù đang che lấp lý trí của cậu, sự đau đón từ phong ấn Tiên Ma Linh Căn nứt vỡ đã chẳng còn khiến cậu có một chút cảm giác.

Ma Khí tỉnh thuần một lần nữa được phóng thích, tỏa ra hơi lạnh thấu xương, hòa quyện với vẻ mặt đau đớn tột cùng, tạo nên một sự quỷ dị đến cùng cực, chỉ một chút nữa thôi, cậu sẽ ma hóa hoàn toàn.

Đúng lúc đó, một luồng lôi kình từ không xa lao đến, đó chính là Lục trưởng lão của Thiên Lôi phong một trong mười sáu phong trong Đạo Giáo.

Tận dụng con hắc mãng mấtcảnh giác, lão lao từ một chỗ không xa đến thi triển kiếm chiêu

"Bá Thiên Lôi Kiếm"

lão vung một kiếm, kiếm khí hóa thành một con đại bàng khổng lồ được tạo từ sấm sét hướng về phía đầu của hắc mãn mà công kích, chỉ với một kiếm lão đã chém phăng cổ của con hắc mãng khổng 1ồ.

Lúc này Vân Đông Sở cũng đã thu liễm luồn ma khí vào trong thể nội, cậu cũng đột phá lên Luyện Khí Đại Viên Mãn chỉ nữa bước nữa sẽ có thể chạm đến Trúc Cơ.

Lão nhìn về phía Vân Đông Sở cười lớn mà nói

"Tiểu tử!

Xem ra ngươi khá may mắn đấy, ha ha ha

".

Lão đi về phía xác của hắc mãng một kiếm hạ xuống cắt một đường sắt bén lên ngực nó, lão chỉ lấy đi Yêu Đan tổi rời đi.

Lão vừa đi vừa nói

"Vốn định đợi sau khi chúng căn no rồi mới dễ dàng ra tay, không ngờ lại may mắn như vậy".

Giờ đây Vân Đông Sở đã hiểu, lão chỉ muốn đoạt lấy yêu đan của một Yêu thú nên mới gọi các đệ tử ra làm

"miếng thịt"

để đụ hắc mãng ra khỏi hang, từ đầu đã chẳng tính cho một kẻ nào sống sót, dù có sống sót mà tố cáo cũng chẳng ai tin một tiểu tu sĩ mà nghi ngờ một kẻ sắp Hóa Thần cả.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập