Tiếng chuông báo thức vang lên chói tai, xé toạc không gian tĩnh lặng của căn phòng trọ rẻ tiền.
Lâm Mặc bật dậy như một chiếc lò xo, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.
Cảm giác đau đớn khi bị móng vuốt của Ma Thần xuyên thấu lồng ngực vẫn còn chân thực đến từng thớ thịt.
Hắn đưa tay lên ngực, không có vết thương, không có máu, chỉ có nhịp tim đập loạn xạ nhưng tràn đầy sức sống.
Hắn nhìn quanh.
Một căn phòng chật chội, đầy mùi mì tôm và những chồng sách cũ kỹ.
"Đây là.
mười năm trước?"
Lâm Mặc vội vàng chộp lấy chiếc điện thoại trên bàn.
Ngày 12 tháng 12 năm 2035.
13:
50.
Chỉ còn 10 phút nữa,
"Thần Vực"
– trò chơi thực tế ảo thay đổi vận mệnh nhân loại – sẽ chính thức mở server.
Không ai ngờ rằng ba năm sau, trò chơi này sẽ dung hợp với hiện thực, biến Trái Đất thành một bàn cờ chết chóc của thần linh và quái vật.
"Sống lại rồi.
.."
Lâm Mặc nở một nụ cười lạnh lẽo, ánh mắt lóe lên tia sáng sắc lẹm như dao cạo.
"Kiếp trước, hắn là cường giả số 1 Địa Cầu nhưng vẫn phải trân trối nhìn nhân loại diệt vong.
Kiếp này, hắn mang theo ký ức 10 năm và thứ 'hack' chết tiệt đó.
thế giới này phải thay tên đổi họ.
"Hắn nằm xuống giường, đeo chiếc kính thực tế ảo vừa mua bằng toàn bộ tiền tiết kiệm.
Trong bóng tối của tiềm thức, một giao diện mờ ảo bỗng dưng hiện ra, khác biệt hoàn toàn với hệ thống của trò chơi.
Đó là
"Nhãn Quan Quy Tắc"
– một lỗi hệ thống mà hắn đã vô tình đồng bộ hóa được ngay trước giây phút tử trận ở kiếp trước.
Nó không giúp hắn trực tiếp sửa đổi dữ liệu, nhưng nó cho phép hắn nhìn thấy những
"biến số ẩn"
mà ngay cả những vị thần tạo ra trò chơi cũng không muốn người chơi biết.
14:
00.
Một luồng ánh sáng trắng bao phủ lấy tầm nhìn.
Khi mở mắt ra, Lâm Mặc đã đứng giữa Quảng trường Tân Thủ của thành phố khởi đầu.
Xung quanh, hàng vạn người chơi đang hò reo, kinh ngạc trước sự chân thực đến 100% của game.
Hắn phớt lờ tất cả, lẳng lặng tiến về phía cổng thành.
Trong khi mọi người còn đang mải mê ngắm cảnh hay nhận nhiệm vụ chạy vặt, Lâm Mặc đã rút thanh kiếm gỗ tân thủ ra.
Tầm mắt của hắn bỗng chốc biến đổi.
Thế giới rực rỡ sắc màu trong mắt người khác, giờ đây trong mắt hắn chỉ là những chuỗi mã nguồn và các con số nhảy múa.
Trước mặt hắn là một con Sói Xám Lang Thang (Cấp 3)
Đám tân thủ cấp 1 đang tụ tập hò hét, không ai dám lại gần con quái vật hung hãn này.
Lâm Mặc tiến tới, bước chân ung dung như dạo chơi.
Một khung cửa sổ dữ liệu hiện ra cạnh con sói:
[Thực thể:
Sói Xám – Cấp 3]
Cửa sổ Rơi Đồ (Cực phẩm)
00:
05.
04.
(Kết liễu tại giây 00:
Tỷ lệ rơi 'Nanh Sói Nguyền Rủa' là 100%)
Quỹ đạo tấn công dự kiến:
45 độ từ trái sang phải.
Điểm xung yếu:
Đốt sống cổ thứ 3 (Hiển thị điểm đỏ nhấp nháy)
Con sói gầm lên, lao vút tới như một cơn gió xám.
Đám đông xung quanh hét lớn:
"Thằng điên kia, chạy mau!
Cấp 1 mà đòi solo Sói cấp 3 à?"
Lâm Mặc không chạy.
Hắn hơi nghiêng người, một khoảng cách vừa đủ để móng vuốt con sói sượt qua vạt áo hắn.
Trong mắt hắn, mọi chuyển động của con quái vật đều chậm lại như một đoạn phim bị lỗi.
02.
Hắn xoay nhẹ cổ tay, thanh kiếm gỗ tầm thường đâm ra một góc độ kỳ dị.
01.
Con sói hụt đà, để lộ ra khoảng trống chết người ở gáy.
00!
Phập!
Thanh kiếm gỗ đâm chính xác vào điểm đỏ rực.
Một con số sát thương màu vàng kim nhảy vọt lên:
-150 (Chí mạng tuyệt đối!
Con sói đổ gục ngay lập tức, tan biến thành những hạt sáng.
Một chiếc nanh sói đen tuyền, tỏa ra khí tức u ám rơi xuống đất – thứ nguyên liệu hiếm mà tỷ lệ rơi bình thường chỉ là 0.
01%.
Lâm Mặc nhặt lấy chiếc nanh, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong ngạo nghễ.
Hắn không cần hack để trở nên bất tử, hắn chỉ cần nhìn thấy
"con đường ngắn nhất"
để đạt đến đỉnh cao.
Ma Thần?
Hệ thống?
Tất cả chỉ là những con số đang chờ hắn đến để thu hoạch mà thôi.
"Trò chơi này.
bây giờ mới chính thức bắt đầu."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập