Đã 3 ngày từ khi Kain leo lên được hòn đảo này, cây cối rậm rạp vây quanh khiến cậu mất khá nhiều thời gian để leo lên ngọn núi lửa ở trung tâm đảo để có tầm nhìn bao quát xung quanh.
Mặt đất là một hỗn hợp với 80% là những mảnh san hô chết, vỏ ốc, xương động vật và thực vật phân hủy làm cho đôi giày vốn đã cũ rách của cậu càng thêm tàn tạ.
Những vết rách chằng chịt làm lộ cả ngón chân cậu bên trong, cảm tưởng như chiếc giày có thể phân giải thành nhiều mảnh nhỏ ngay bây giờ.
Trên đường đi dù gặp nhiều xương động vật nhưng kỳ lạ là Kain chưa hề nhìn thấy bất kỳ sinh vật nào dù là 1 con chuột.
Không gian yên tĩnh chỉ còn nghe được tiếng cậu thở hồng hộc và tiếng côn trùng kêu.
Vì tránh gây hiểu lầm với dân cư địa phương nên Kain không hề sử dụng vong linh để thay đi bộ mà hoàn toàn tự mình đi.
Suốt đường đi cậu không hề cảm giác mệt mỏi, hết rờ phía đông lại ngửi phía tây, đã khá lâu rồi cậu mới được nhìn thấy cây cối và bầu trời.
Đứng trên một chỏm đá khá cao, cậu phóng tầm mắt ra khắp hòn đảo.
Đây là một hòn đảo núi lửa hình chữ S với đỉnh núi lửa ở phía bắc hòn đảo.
Hòn đảo được bao phủ bởi một lớp rừng thưa xen lẫn với những cây thấp hơn để hòn đảo có một màu xanh lục mát mẻ.
Ngoài hòn đảo này là biển lớn nhưng khoảng 5km về phía bắc có một hòn đảo khá lớn.
ít ra là lớn hơn hòn đảo hiện tại và lớp rừng tồn tại trên đó cũng rậm rạp hơn nhiều.
"Ông nghĩ chúng ta nên làm gì bây giờ Helios ?"
Kain nói.
"Trên đảo này có vẻ không tồn tại dân cư, chúng ta có thể thử sang đảo kia tìm.
Nếu may mắn gặp được họ chúng ta có thể tìm hiểu thêm thông tin.
Ít ra cũng phải biết được chúng ta lưu lạc đến chỗ nào rồi."
Helios nói"Dùng tàu phục sinh đi qua ?"
Kain hỏi"Di chuyển dưới đáy biển tới đó thôi, không cần lộ tẩy tàu phục sinh bây giờ.
Thú thật thì ta chưa ước lượng được sức mạnh của cư dân bản địa, nếu họ mạnh quá sức tưởng tượng thì nhóc có bao nhiêu vong linh cũng vô dụng."
Helios nói"Lại phải xuống biển ?"
Mặt Kain nhăn lại như khổ qua"Chỉ có tầm 5km, di chuyển nhanh thì tầm nửa giờ là tới nơi."
Helios nói
Dù không nguyện ý nhưng Kain đành phải lủi thủi leo xuống vách đá đi về phía bờ biển.
"Trên hòn đảo này tại sao lại im lìm như thế này ?"
Kain tò mò hỏi"Không tìm thấy bất kỳ nguồn nước ngọt nào trừ mạch nước ngầm, đây là điểm chí tử đối với đại đa số sinh vật sống.
Cây cối có thể với tới mạch nước ngầm, động vật không thể, côn trùng có thể sống nhờ sương sớm và nước đọng từ những cơn mưa rào, động vật không thể.
Ta cũng phát hiện ra lượng lớn thực vật mang độc sinh trưởng trên đảo, động vật cỡ nhỏ hít phải khí độc được tỏa ra thì cầm chắc cái chết.
Vì thế hòn đảo này cơ bản là đảo chết."
Helios giải thích"Thực vật mang độc ?
Vậy cháu có trúng độc không ?"
Kain sờ tới sờ lui cơ thể mình tìm chỗ không thoải mái"Có ta thay thế cho tim của nhóc, nhóc đơn giản không sợ bất kỳ loại độc dược nào.
Yên tâm đi , giờ thì tranh thủ sang đảo bên kia thôi nếu không mặt trời sẽ lặn trước khi chúng ta kịp lên bờ đấy."
Helios cười nói
Kain lon ton đi theo đường cũ về lại bãi biển, trên đường cậu còn thuận tay hái một số trái cây mọc dại trong rừng.
Khác với bờ biển trong trí nhớ của cậu ở tiền kiếp, bờ biển ở đây không có rác thải bao trùm, không có những thân cây chết nằm rải rác.
Bờ biển ở đây là một bờ cát trải dài với những hòn đá lớn đã bị sóng biển bào mòn tới mức trơn nhẵn.
Kain nhanh chân nhảy xuống biển rồi để thân thể chìm dần xuống.
nhưng không thể không nói là bị sóng biển đánh liên tục vào mặt không hề dễ chịu chút nào.
Còn may là Helios đã ngăn nước biển lại giúp cậu có thể thở dưới nước tùy ý nhưng lực đánh vẫn y nguyên tồn tại.
Kain cưỡi con mini Kraken lướt nhanh dưới đáy biển về phía hòn đảo kia, dưới đáy biển diện mạo khác hoàn toàn vùng biển sâu.
Nơi đây đầy rẫy sinh vật sống muôn màu muôn vẻ, những cánh rừng tảo là ngôi nhà của vô số sinh vật tỏa sáng lấp lánh khi phản chiếu ánh sáng mặt trời chiếu rọi xuống nơi đây.
Tầm nửa giờ sau thì cậu đến được bờ biển của hòn đảo kia, bờ biển ở đây khác hẳn hòn đảo trước, rộng lớn hơn, với những hàng dừa cao vút nghiêng mình ra biển, lá xào xạc trong gió nhẹ.
Không khí mang theo mùi muối mặn xen lẫn hương hoa rừng thoang thoảng, khiến cậu bất giác hít sâu một hơi.
Mini Kraken lặng lẽ rút lui về tàu phục sinh.
"Ổn chứ nhóc ?"
Helios thấy Kain thất thần hồi lâu nên hỏi"Cháu ổn, chỉ là đã lâu rồi cháu chưa có cảm giác như thế này, cảm giác thư giãn."
Kain khẽ cười rồi đáp
Phong cảnh nơi đây thật sự không tệ, chỉ thiếu 1 cái ghế dựa và 1 ly coca là cậu có thể nằm sưởi nắng ở đây rồi.
"Ở phía bắc có khói, ta nghĩ là có cư dân sinh sống hoặc xui lắm chỉ là cháy rừng.
Không cần gấp gáp đi qua, chậm rãi đi qua thôi, chúng ta cần nhiều thông tin hơn.
Ai mà biết được bên kia là thù hay là bạn, quan sát trước đã."
Mắt Kain sáng lên, đã rất lâu rồi cậu không gặp người sống.
Háo hức thì háo hức nhưng Helios nói không sai.
Kain gật đầu, lén lút tiến vào rừng.
Cây cối ở đây dày đặc, với những dây leo quấn quýt và hoa dại nở rộ dưới tán lá.
Tiếng chim hót vang vọng, xen lẫn tiếng khỉ hú từ xa.
Không giống hòn đảo chết chóc trước, nơi đây tràn đầy sức sống, cậu thậm chí còn thấy một đàn hươu nhỏ đang gặm cỏ bên rìa rừng.
Sau khoảng nửa giờ luồn lách qua bụi rậm, Kain đến được một khoảng đất trống.
Trước mắt cậu là một ngôi làng nhỏ, với những mái nhà lợp ngói đủ màu.
Dân cư ở đây cũng đủ loại sắc tộc và chủng loài, tất cả sống chung một chỗ lộ ra một cảm giác hoang đường.
Xa xa là một tên dwarf đang đứng trước quầy hàng của 2 tên troglodyte tranh cãi gì đó.
Cạnh đó là 1 ông lão có dáng vẻ giống nhân loại nhưng lại có 2 đôi cánh tay đang ngồi bán dược thảo.
Chỗ góc đường là một quầy hàng với những chiếc lồng nhốt đủ thứ thú dữ, mà không chỉ có thú dữ mà còn có nô lệ.
Chủ quầy là một tên satyr nửa người nưae dê cầm roi đang quất liên tiếp vào thân của 1 tên minotaur đang bị trói gô trên mặt đất.
Những quầy hàng kế tiếp nhau san sát che kín cả con đường, dòng người đông đúc chen chúc tới và đi cũng làm Kain hoa mắt.
Đặc biệt là ngôi làng này không hề có tường chắn cũng không có đội bảo an nhưng lại vận hành một cách trơn tru và im lặng.
Không đánh nhau, không cướp hàng, mọi người chỉ đến mua hàng rồi im lặng rời đi.
Một cô elf tai nhọn đang mặc cả giá với một tên orc lực lưỡng bán vũ khí, thanh kiếm lấp lánh ma thuật dưới nắng.
Bên kia, một nhóm harpy cánh chim đang bay lượn trên cao, rắc bột gì đó xuống quầy hàng bán thịt, khiến không khí thoang thoảng mùi hương lạ lùng bớt đi mùi máu tanh tưởi.
Mọi giao dịch diễn ra suôn sẻ:
mua hàng, trả tiền bằng những đồng xu lạ lẫm hoặc vật đổi vật, rồi rời đi mà không ồn ào.
"Ông nghĩ đây là đâu?
Một khu chợ đen?"
Kain hỏi"Có thể, chúng ta cần có thêm thông tin, ta thoáng thấy có vài tên sử dụng skeleton nên có vẻ như vong linh cũng không bị kỳ thị ở đây.
Gọi skeleton ra thôi nhóc, chúng ta thử 1 lần đi dạo chợ đen."
Kain gật gù rồi gọi ra 5 con skeleton, 4 con là skeleton thường mang nhiệm vụ khiêng kiệu cho cậu, con thứ 5 chính là Raptor.
Sau khi được trao đổi rõ tình hình, Raptor cực kỳ cao hứng, kẹt dưới đáy biển sâu quá lâu bây giờ lại được đi dạo chợ đen làm Raptor vui vẻ không thôi.
Đoàn skeleton bắt đầu đi vào ngôi làng, đi rất chậm do cả Kain và Raptor đều rất tò mò những thứ đang được bày bán.
Kain tò mò vì không biết nó là gì, Raptor thì tò mò vì những thứ tưởng như rác thải năm đó giờ lại trở nên quý giá, còn có rất nhiều loại thảo dược đã bị tuyệt chủng.
Helios lúc này cũng đã chủ động bắt chuyện với Raptor nên 3 người nói chuyện cực kì rôm rả.
Raptor với vẻ ngoài của skeleton mage lúc này không hề nổi bật, ai mà biết ẩn bên trong nó là một linh hồn đã hàng ngàn tuổi bị giam cầm dưới đáy biển sâu.
Tri thức khi còn sống của Raptor phải nói là khổng lồ vì ông ta vốn là một archmage.
Kain ngồi trên chiếc kiệu đơn sơ do bốn con skeleton khiêng, cảm giác như một vị lãnh chúa nhỏ bé giữa khu chợ nhộn nhịp.
Raptor đi bên cạnh, cây trượng xương trong tay lấp lánh dưới ánh nắng lọc qua tán cây, nhưng ông ta cố tình giữ vẻ ngoài khiêm tốn – chỉ là một skeleton mage bình thường, không hơn không kém.
Helios thì im lặng quan sát qua đôi mắt của Kain, phân tích từng chi tiết nhỏ nhặt xung quanh.
Họ dừng lại trước một quầy hàng bán gỗ của 1 ông lão hogoblin, ông ta đang cặm cụi xử lý một thân cây màu xám không để ý đến đoàn của Kain.
Kain liếc nhìn Raptor, người đang săm soi một bó rễ cây khô quắt gần như hóa đá, trông giống như rễ mandrake nhưng to hơn và sẫm màu.
"Đây là rễ Vong Hồn Thụ, thứ đã tuyệt chủng từ thời ta còn sống, là vật liệu khá tốt có thể tăng cường ma lực cho chế tác pháp trượng.
Giá trị của nó giờ chắc chắn gấp trăm lần vàng."
Raptor thì thầm với Kain
Kain gật đầu, cố gắng không để lộ vẻ ngạc nhiên.
Cậu đưa tay chỉ vào bó rễ, hỏi ông lão bằng giọng điệu tự tin nhất có thể:
"Bao nhiêu cho bó này?"
Ông lão ngẩng đầu, 2 tay khéo léo sắp xếp hàng hóa.
"Hai mươi đồng bạc hải dương, cậu nhóc.
Nhưng nếu cậu có thứ gì đổi chác, ta sẵn sàng nghe.
"Kain lục lọi trong túi rồi lấy ra vài viên ngọc trai đen lấp lánh to như trái banh mà cậu nhặt được từ đáy biển.
Ông lão mắt sáng lên, gật đầu đồng ý trao đổi.
Raptor vui vẻ ôm lấy bó rễ cây đưa cho Kain cất giữ rồi họ tiếp tục dạo phố.
Helios lên tiếng trong đầu Kain:
"Nhóc, chú ý bên trái.
Có một tên tortle đang bán bản đồ.
Có lẽ chúng ta có thể tìm hiểu vị trí của hòn đảo này.
"Raptor cũng gật đầu đồng tình, đoàn người tiến đến quầy hàng của tên tortle cao lớn, với bộ râu lởm chởm và đôi mắt hung tợn.
Trên bàn là những cuộn giấy da cũ kỹ, vẽ chi chít các hòn đảo, dòng hải lưu và cả những ký hiệu lạ lẫm – có lẽ là vị trí của các cổng dịch chuyển hoặc hang động bí mật.
"Chào quý khách!
Bản đồ Archipelago Huyền Ảo, từ biển Javu đến vực Tây, giá chỉ mười đồng vàng!"
Tên tortle cười toe toét
Kain giả vờ quan tâm, hỏi:
"Biển Javu ?
Đây là đâu vậy?
Chúng tôi.
lạc đường từ một cơn bão.
"Tên tortle cười khẩy:
"Ồ, tân binh hả?
Đây là quần đảo Oshkula chợ đen lớn nhất vùng biển Javu này, nơi mọi chủng tộc tụ họp mà không có luật lệ ràng buộc.
Chỉ cần không gây rối, cậu có thể mua từ nô lệ đến thần khí.
Nhưng cẩn thận, có những kẻ săn vong linh lang thang quanh đây.
"Raptor chen vào, giọng trầm thấp:
"Quần đảo Oshkula ?
Ta nhớ mang máng.
thời xưa, đây không phải là dãy núi Oshkula bị nguyền rủa sau cuộc chiến giữa các archmage ?
Không ngờ nó vẫn tồn tại.
"Helios thì thầm:
"Hỏi thêm về hòn đảo lớn nhất.
Chúng ta cần biết ai thống trị nơi này.
"Kain gật đầu, mua một cuộn bản đồ đơn giản với giá hời sau khi mặc cả bằng vài viên đá quý nhỏ.
"Ai là người quản lý chợ đen này vậy ?"
Kain hỏi"Do 12 đại thương hội từ khắp thế giới quy tụ đến đây, cậu hẳn là biết thành Javu chứ hả, những học viện ở đó là những khách hàng lớn nhất ở nơi đây."
Tên tortle đáp lại
Kain gật đầu rồi hỏi thêm vài thứ cần tránh làm bên trong chợ đen để tránh rắc rối.
Sau đó cậu tiếp tục dạo chợ với tâm trạng tốt hơn rất nhiều.
Tin tốt, có những thương thuyền tới lui giữa nơi đây và thành Javu, cậu có thể mua vé để đi.
Tin không tốt, ở thành Javu vong linh sư như cậu không bị cấm hay kỳ thị nhưng cũng không được tôn trọng.
Vì sao ư ?
Vong linh sư quá yếu ở giai đoạn đầu, so với những pháp sư khác thì dù so ở giai đoạn sau vẫn rất yếu.
Bậc cửa để học làm vong linh sư cũng cực kỳ thấp, thấp tới mức chỉ cần biết đọc và không bị bại liệt thì đều có thể nhập môn.
Ngươi tán gia bại sản gom góp biển skeleton ư, người ta ném 2 phát meteor fall xong thì ngươi còn cái gì ?
Thế giới này đơn giản là không tồn tại việc cường hóa vong linh nên sức chiến đấu của đám vong linh chính là rác rưởi.
Rác rưởi thì rác rưởi, nhưng vong linh sư còn tồn tại chính là nhờ các thương hội.
1 người điều khiển 3-5 con skeleton mang vác hành hóa còn nhiều hơn cả 2 con ngựa thồ, quan trọng là còn không cần tốn tiền nuôi dưỡng.
Skeleton còn dùng để kéo xe khi không có thú kéo cần thiết, chiến đấu thì không được nhưng đám skeleton chính là hoa thơm trái ngọt trong mắt đám thương nhân.
Làm việc không đòi lương, không đòi ăn, cũng không phản loạn cướp của giết chủ, còn đặc biệt làm không biết mệt mỏi, so với nô lệ còn dùng tốt hơn.
Vì vậy, khác với hình tượng pháp sư cao cao tại thượng, nói chuyện với người khác còn không chịu xoay mặt lại.
Vong linh sư chính là bản pháp sư cắt giảm đến mức bình dân, chỉ cần có thiên phú pháp thuật là được, không có cũng không sao nhưng hơi tốn tiền mua ma quặng thôi.
Bình dân thì đừng mong có tôn trọng, ngươi là vong linh sư a ?
Nhà ta cũng có ngươi vênh váo cái gì ?
Kain ngồi trên kiệu skeleton, tay cầm cuộn bản đồ mới mua, lắng nghe Raptor và Helios trao đổi về những gì vừa nghe từ tên tortle.
Khu chợ đen Oshkula này quả là một nơi hỗn loạn nhưng có trật tự kỳ lạ – không luật lệ, nhưng mọi người dường như tự hiểu rằng gây rối sẽ dẫn đến hậu quả từ chính những thương hội lớn.
Cậu liếc nhìn xung quanh, thấy một nhóm goblin đang đẩy xe chở đầy ma quặng lấp lánh, bên cạnh là vài con skeleton đang lầm lũi khuân vác theo lệnh của một vong linh sư trông khá tiều tụy, áo choàng đen rách rưới.
"Thế giới này thật lạ lùng, "
Kain thì thầm với Helios.
"Vong linh sư như cháu lại bị coi thường đến thế.
Ma thuật nên kính nể chứ không phải.
công cụ lao động.
"Helios cười khẩy trong đầu cậu:
"Đó là quy luật của sức mạnh, nhóc.
Ở đây, sức mạnh được đo bằng khả năng phá hủy hoặc thống trị.
Đám skeleton của nhóc có thể mang vác, nhưng nếu không có ta và Raptor, chúng chỉ là đống xương biết đi.
Nhưng đừng lo, chúng ta sẽ thay đổi điều đó.
Trước hết, tìm cách đến thành Javu.
Từ đó, có lẽ ta có thể tìm hiểu thêm về thế giới này – và cách để nhóc mạnh lên.
"Raptor gật đầu, cây trượng xương khẽ rung rung như đồng tình.
"Thời ta còn sống, vong linh sư không phải yếu đuối, nhắc đến vong linh cũng không phải chỉ có skeleton.
Ta nghi ngờ có sự đứt gãy về truyền thừa tri thức nghiêm trọng đã xảy ra.
"Kain gật gù đồng ý, dù gì dưới trướng cậu hiện tại có đủ loại vong linh đâu.
Vong linh sư bình thường sao lại chỉ có thể triệu hồi skeleton đâu.
"Giờ chúng ta nên làm gì tiếp đây ?"
Kain gãi cằm hỏi"Đi dạo chợ đen tiếp thôi, nhặt nhạnh chỗ tốt thu thập thêm thông tin.
Đừng thu hút chú ý quá nhiều là được."
Raptor gật gù đồng ý với Helios, ông còn chưa đi chợ đã ghiền đâu.
Kain gật đầu, điều chỉnh tư thế trên chiếc kiệu sao cho thoải mái hơn, dù gì nó chỉ là mấy mảnh gỗ ghép lại một cách thô sơ, ngồi lâu cực kì cấn xương.
Khu chợ đen Oshkula này rộng lớn hơn cậu tưởng trải dài từ mặt đất tới hàng ngàn con tàu được neo đậu trên mặt biển rồi kết nối với nhau bằng những tấm ván và dây xích tạo thành một thành phố trên biển , với những con đường ngoằn ngoèo dẫn đến các khu vực chuyên biệt:
từ khu bán dược thảo kỳ lạ đến góc tối tăm chuyên giao dịch nô lệ và ma cụ bị nguyền rủa.
Không khí nặng mùi gia vị lạ lẫm xen lẫn khói từ những lò rèn di động, nơi các thợ rèn dwarf đang đập búa liên hồi lên những thanh kim loại lấp lánh ma lực.
Họ tiếp tục lang thang, Raptor dẫn đầu với bước chân nhẹ nhàng, mắt ông ta – hay đúng hơn là hốc mắt lấp lánh – quét qua từng quầy hàng.
Kain cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng bên trong cậu đang háo hức như một đứa trẻ lần đầu đến hội chợ.
"Ông Raptor, nhìn kia kìa, "
cậu thì thầm, chỉ vào một quầy hàng bán nô lệ do một bà lão gnome trông coi.
Trong một chiếc chuồng khổng lồ là lũ ratman đang ngồi ủ rũ thất thần với những chiếc vòng cổ nô lệ được đeo trên cổ chúng.
Ratman, nửa người nửa chuột, đánh nhau hơn hẳn lũ skeleton nhưng khó thuần hóa, trí thông minh thấp lại đặc biệt nhát gan.
Raptor nhìn lũ ratman mà 2 ngọn lửa trong hốc mắt muốn bay ra ngoài.
Không phải đám hỗn tạp do đệ tử ông mân mê ra trong lúc rảnh rỗi đây sao ?
Thời đỉnh cao của người Ankri mà nói, nửa người nửa côn trùng chrysalis đều có thể mân mê ra thì đám ratman này đã là gì.
vấn đề là chúng vẫn còn tồn tại.
Sức sống không phải là cao quá mức a.
"Có thể mua chúng lại không ?"
Raptor nói nhỏ"Hả ?
Ông nhận ra chúng sao ?"
Kain hỏi"Đúng, là tác phẩm của học trò của ta."
Raptor nói giọng hơi buồn
Kain nhìn Raptor, nhận ra giọng điệu buồn bã hiếm thấy từ vị archmage cổ xưa này.
Những ngọn lửa xanh trong hốc mắt ông ta dường như mờ đi đôi chút, như đang hồi tưởng về một thời đại đã mất.
"Tác phẩm của học trò ông?
Ý ông là.
lũ ratman này do ai đó dưới trướng ông tạo ra?"
Kain hỏi
Raptor gật đầu chậm rãi, ngọn lửa trong hốc mắt khẽ rung lên như đang đồng cảm với ký ức.
"Đúng vậy, nhóc.
Thời ta còn sống, trong đế chế Ankri, chúng ta không chỉ triệu hồi vong linh từ xác chết.
Chúng ta tạo ra sự sống mới – hay ít nhất là những thứ gần giống sự sống.
Học trò của ta, một pháp sư trẻ tên là Elarion, đã thí nghiệm với việc lai tạo giữa người và động vật để tạo ra nô lệ hoàn hảo:
mạnh mẽ, trung thành, và dễ kiểm soát.
Ratman là một trong những thành quả đầu tiên.
Chúng được sinh ra từ phép thuật đen tối, kết hợp cơ thể chuột với cơ thể con người biến đổi.
Ban đầu, chúng phục vụ tốt, nhưng.
chúng quá hoang dã, quá dễ nổi loạn.
Ta không ngờ sau hàng ngàn năm, chúng vẫn tồn tại, và giờ bị bán như súc vật ở cái chợ đen này.
"Helios chen vào trong đầu Kain:
"Thú vị đấy.
Nếu mua chúng, chúng ta có thể tiếp tục nghiên cứu cải tiến chúng.
Nhưng cẩn thận, vòng cổ nô lệ kia có thể mang theo lời nguyền hoặc phép thuật theo dõi.
Hỏi giá đi, nhưng đừng lộ vẻ quan tâm quá.
"Kain gật đầu nhẹ, cố giữ vẻ mặt thờ ơ.
Cậu bước xuống khỏi kiệu skeleton, tiến lại gần quầy hàng của bà lão gnome.
Bà ta đang ngồi trên một chiếc ghế cao lênh khênh, đôi mắt kính dày cộm lấp lánh dưới nắng, miệng nhai thịt hầm bỏm bẻm.
"Chào cậu nhóc vong linh sư!
Muốn mua ratman à?
Chúng khỏe lắm, kéo xe tốt hơn skeleton của cậu đấy.
Nhưng mà.
chúng hay cắn nếu không đánh đòn thường xuyên.
"Kain liếc nhìn lũ ratman trong chuồng:
khoảng chục con, lông xù xì màu xám, mắt đỏ hoe đầy sợ hãi và oán hận.
Chúng ngồi co ro, những chiếc đuôi dài quấn quanh chân, và chiếc vòng cổ kim loại khắc rune lấp lánh – rõ ràng là phép thuật khống chế.
"Bao nhiêu cho cả lũ?"
Kain hỏi, giọng bình thản như đang mua rau củ.
Bà lão gnome cười khanh khách, lộ hàm răng vàng khè.
"Cả lũ?
Ồ, cậu tham lam đấy!
Năm mươi đồng vàng hải dương, không mặc cả.
Hoặc đổi bằng thứ gì quý hiếm – ta thích ma quặng hoặc vong linh đặc biệt.
Chúng từ lục địa phía đông đến, bị bắt trong một cuộc săn nô lệ lớn.
Trung thành miễn bàn, chỉ cần roi vọt là ngoan ngoãn.
"Raptor thì thầm bên tai Kain:
"Mua đi, nhóc.
Ta có thể phá giải vòng cổ.
Chúng sẽ là lực lượng tốt – nhanh nhẹn, giỏi lẻn lút.
Hơn nữa.
ta muốn cứu chúng khỏi kiếp nô lệ này.
Chúng là di sản của ta, dù sao đi nữa.
"Kain suy nghĩ nhanh.
Túi cậu còn kha khá ngọc trai và đá quý nhặt từ đáy biển, đủ để đổi chác.
Nhưng mua cả lũ ratman sẽ thu hút chú ý – một cậu nhóc vong linh sư non nớt đột nhiên sở hữu đám nô lệ lai tạo?
Có thể dẫn đến rắc rối từ những kẻ săn vong linh mà tên tortle nhắc đến.
"Được rồi, ba mươi đồng vàng và vài viên ngọc trai"
Kain mặc cả, lấy ra một nắm ngọc lấp lánh.
Bà lão gnome nhướn mày, nhưng rồi gật đầu sau một hồi lườm nguýt.
"Thành giao!
Nhưng nhớ nhé, chúng hay trốn nếu tháo vòng cổ.
Chúc may mắn, cậu nhóc!
"Sau khi trao đổi, Kain nhận chìa khóa chuồng và một cuộn giấy hướng dẫn
"thuần hóa"
ratman.
Lũ ratman nhìn cậu với ánh mắt hỗn loạn – phần sợ hãi, phần tò mò.
Kain ra lệnh cho 4 con ratman vóc dáng khá lớn bước ra khiêng chuồng theo, rồi quay lại kiệu.
Đoàn người tiếp tục di chuyển, nhưng giờ đông đúc hơn với thêm một chiếc chuồng lủng lẳng phía sau.
"Ông Raptor, ông định làm gì với chúng?"
Kain hỏi nhỏ khi họ đã rời khỏi khu nô lệ, tiến vào phần chợ bán ma cụ.
Raptor mỉm cười – hay ít nhất là hốc miệng xương kéo dài ra như vậy.
"Đầu tiên, phá giải vòng cổ.
Sau đó.
cải tiến chúng.
Chúng không phải vong linh, nhưng ta có thể biến chúng trở nên hữu dụng.
Ratman được chế tạo để làm pháo hôi tiên phong trong các cuộc chiến do tốc độ sinh sản khủng bố của chúng, chết không tiếc.
Nếu nhóc muốn mạnh lên, đây là bước đầu tiên:
không chỉ vong linh, mà là một đội quân đa dạng.
"Helios đồng tình:
"Tốt.
Nhưng giờ, tìm chỗ nghỉ ngơi.
Chợ này có vẻ an toàn, nhưng ta cảm nhận có ai đó đang theo dõi chúng ta từ nãy giờ.
Đừng vội phá giải vòng cổ ở đây.
"Kain gật đầu, tim đập nhanh hơn vì phấn khích.
Từ một cậu nhóc lạc lõng dưới biển sâu, giờ cậu đang xây dựng lực lượng riêng.
Họ tiếp tục dạo chợ, mua thêm vài món:
vài lọ độc dược từ ông lão bốn tay, một chiếc áo choàng mới cho Kain để che giấu vẻ ngoài tiều tụy, một chiếc kiệu mới được chế tác khá tốt với những lớp đệm và gối vải để người ngồi thoải mái hơn.
Khi mặt trời bắt đầu ngả bóng, họ tìm đến khu khách sạn.
Một dãy những tòa nhà 4 5 tầng được xây sát nhau nhuộm một sắc màu vàng ấm bởi những ngọn đèn đường thiêu đốt dầu cá.
Khung cảnh không phải là tệ nhưng mùi tanh khủng khiếp lại khiến người ta phải nhăn mặt.
Đoàn người dừng lại trước một tòa nhà có biển hiệu
"Khách Sạn Biển Đen"
treo lủng lẳng, với hình vẽ một con quái vật biển đang nuốt chửng một con tàu.
Chủ quán là một bà orc lực lưỡng, da xanh xao đầy sẹo, đang lau chùi quầy bằng một miếng giẻ bẩn thỉu.
Bà ta liếc nhìn Kain và đoàn tùy tùng – skeleton, ratman trong chuồng, và Raptor – rồi cười khẩy lộ hàm răng nhọn hoắt.
"Phòng cho.
đám các ngươi?
Mười đồng bạc một đêm, bao gồm bữa sáng tanh ngòm.
Không gây rối, không thả vong linh lung tung, và nếu ratman của ngươi cắn ai, ngươi chịu trách nhiệm.
"Kain gật đầu, lấy ra vài đồng xu lạ lẫm cậu có được từ các quầy hàng trước đó, mặc cả xuống còn tám đồng.
Bà orc nhún vai, ném cho cậu chìa khóa phòng tầng năm rồi quay đi không nói thêm câu nào.
Phòng khá đơn sơ:
một chiếc giường gỗ cứng, bàn ghế cũ kỹ, và cửa sổ nhìn ra biển với những con tàu neo đậu lấp lánh dưới trăng non.
Kain thả mình xuống giường, thở phào, trong khi Raptor bắt đầu kiểm tra vòng cổ của lũ ratman.
"Được rồi, ông Raptor, giờ thì phá giải mớ vòng cổ đi."
Kain nói một cách lười biếng
Raptor ngồi xuống sàn, đặt cây trượng lên một chiếc vòng cổ đầu tiên.
Ngọn lửa xanh trong hốc mắt ông ta bùng lên, và ông bắt đầu thì thầm những câu chú cổ xưa bằng ngôn ngữ lạ lẫm – có lẽ là tiếng Ankri cổ.
Vòng cổ rung lên, rune lấp lánh rồi vỡ tan thành bụi kim loại.
Con ratman đầu tiên – một con đực lông xám, mắt đỏ hoe – run rẩy, rồi quỳ xuống trước Raptor như nhận ra ai đó quen thuộc.
"Chủ.
chủ nhân?
Ngài.
là hậu duệ của Elarion?"
Nó lắp bắp bằng giọng the thé, đầy kinh ngạc.
Raptor dùng gậy xương gõ lên đầu con ratman mắng"Hắn còn phải gọi ta là thầy, hậu duệ cái rắm.
Câm miệng lại đứng yên đó.
"Ratman trí tuệ dù không cao nhưng trực giác cho chúng biết khi nào nên cúi đầu.
Những con khác cũng được giải phóng nhanh chóng, chúng ngồi co ro lại bên nhau như để bớt sợ hãi.
Raptor giải thích ngắn gọn:
"Chúng không phải nô lệ thông thường.
Chúng có trí tuệ, dù thấp.
Với khả năng của ta, ta có thể cải tiến chúng:
làm chúng mạnh hơn, trung thành hơn.
Chỉ cần cho ta thời gian.
"Helios chen vào:
Sáng mai, tìm thương thuyền đến thành Javu.
Từ đó, chúng ta có thể vào học viện, học thêm ma thuật, và tìm hiểu thêm về thế giới này.
Nhưng trước hết, nghỉ ngơi.
Ta sẽ canh chừng.
"Kain gật đầu rồi nằm lắng nghe tiếng sóng vỗ và tiếng ồn ào từ chợ đen bên dưới.
Lũ ratman mới được tự do cuộn tròn ngủ trong góc phòng, skeleton đứng bất động canh cửa.
Cậu mỉm cười, từ một kẻ lạc lõng, giờ cậu có những người có thể tin cậy dù sâu thẳm, cậu cảm nhận được thế giới này đầy rẫy nguy hiểm.
Sáng hôm sau, khi mặt trời mọc, Kain tỉnh dậy bởi tiếng gõ cửa dồn dập.
Một hành trình mới lại muốn bắt đầu
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập