Chương 1:
Mục nát thân thể
Đại Đế Quốc – Thủ đô – Đông thành
“Khặc—”
Trong một căn biệt viện cũ kỹ nằm khuất sâu trong ngõ hẻm Đông thành, không khí tĩnh mịch đến mức chỉ nghe thấy tiếng gió lùa qua khe cửa mục nát.
Trên chiếc giường gỗ đơn sơ, Trần Đinh đang nhắm mắt đả tọa thì thân thể đột ngột run lên dữ dội.
Ngay sau đó, hắn há miệng phun mạnh ra một ngụm máu tươi.
Thân hình gầy gò mất lực, cả người hắn ngã quy xuống nền nhà lạnh lẽo, phát ra tiếng v-a c:
hạm trầm đục.
Trần Đinh chống hai tay xuống đất, hô hấp gấp gáp, trước mắt tối sầm lại từng đọt.
Phải mất một lúc lâu, hắn mới miễn cưỡng chống đỡ được thân thể, chật vật ngẩng đầu, mở ra đôi mắt đã phủ đầy tơ máu.
Lông mày hắn nhíu chặt, sắc mặt tái nhợt đến đáng sọ.
Hàm răng nghiến lại ken két, trong c họng bật ra một câu chửi rủa trầm thấp, mang theo nộ khí khó mà kìm nén:
“Chó má.
cái bộ thân thể rách nát này.
Hắn hít sâu một hơi, cưỡng ép ổn định tâm thần, nhanh chóng nội thị toàn thân.
Nhưng càng dò xét, sắc mặt hắn lại càng khó coi.
“Tổn thương tích tụ lâu ngày.
kinh mạch bế tắc nghiêm trọng.
linh khí căn bản không thể lưu chuyển.
Đúng vậy hắn vốn dĩ không phải người thế giới này.
Một đời trước chính là một cái Vovinam tông sư vì đột phá tiên thiên thất bại mà bất đắc kỳ tử tử v-ong, không nghĩ đến vậy mà lại xuyên qua.
Ngay khoảnh khắc vừa sống lại, Trần Đinh từng vô cùng kinh hi.
Bởi vì hắn cảm nhận được linh khí nơi đây vô cùng nồng đậm, vô cùng thuần khiết.
So với linh khí cằn cỗi khô trọc như ở trái đất, nơi đây chính là thiên đại bảo địa.
Nhưng niềm vui ấy chưa kéo dài được bao lâu.
Hắn liền phát hiện ra vấn đề.
Cỗ thân thể mà hắn xuyên vào này — đã không ổn!
Chủ nhân cũ của thân thể này quanh năm đắm chìm trong tửu sắc, trường kỳ bò lên người phụ nữ, phóng túng vô độ, lại hoàn toàn không chú trọng rèn luyện thân thể.
Dương khí hao tổn nghiêm trọng, khí huyết đã hoàn toàn suy bại.
Càng khiến Trần Đinh không còn lời để nói là
Tên này c:
hết là do hắn tự chuốc lấy.
Vì tranh giành một cái nữ nhân, hắn dám đối đầu với người có thân phận cao hơn mình, cuố cùng bị đánh c-hết tươi ngoài đường, mới tạo cơ hội cho Trần Đinh xuyên qua chiếm lấy thân xác này.
Xã hội này vẫn là phân theo giai cấp phương tây trung cổ:
Công – Hầu – Bá – Tử – Nam.
“Ngươi là một Nam tước đã xuống dốc, lại dám tranh nữ nhân với thân thuộc Bá tước.
Khóe miệng Trần Đinh giật giật, ánh mắt đầy vẻ châm chọc lạnh lẽo.
“Ngươi là ngại mệnh mình quá dài sao?
Sống lại là vậy, nhưng tổn thương vẫn còn y nguyên.
Kinh mạch trong cơ thể dập nát, bế tắc nghiêm trọng.
Mỗi khi hắn thử hành công, từng sợi linh lực vừa tiến vào đã lập tức bị nghẽn lại, không kịp lưu chuyển liền tan rã, tiêu tán trong hư không.
Sau khi nội thị kỹ càng một lượt, Trần Đinh chỉ cảm thấy trong lòng dâng lên một cỗ hàn ý.
Cỗ thân thể này.
đã bệnh đến tận xương tủy.
Thọ nguyên —nhiều nhất chỉ còn hai tháng.
Hai tháng.
Nếu trong khoảng thời gian đó hắn không thể hoàn thành Luyện Huyết, bước vào Tráng Cốt Cảnh, vậy thì thứ chờ đợi hắn chỉ có một kết cục duy nhất
Tử vong lần thứ hai.
Mà cho dù là thân thể hoàn toàn khỏe mạnh bình thường, muốn trong hai tháng đột phá Tráng Cốt Cảnh cũng đã là chuyện cực kỳ gian nan.
Huống chỉ cỗ thân thể này đã suy nhược đến mức gần như mục ruỗng.
Ánh mắt hắn chậm rãi hạ xuống.
Khi nhìn đến hạ thể, nơi đó tiểu tử đã hoàn toàn im lìm bất động, sắc mặt Trần Đinh lập tức trở nên âm trầm đến cực điểm.
Hàm răng nghiến chặt, tiếng ma sát ken két vang lên rõ ràng trong căn phòng tĩnh lặng.
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía bầu trời ngoài cửa sổ.
“Lão tặc thiên.
“Ngươi là đang cố tình trêu đùa ta sao?
Ngay lúc đó, ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nữ nhân.
trầm thấp, dịu dàng mà mang the‹ lo lắng:
“Dean, con sao rồi?
Ta nghe trong phòng có tiếng ho?
Trần Đinh khẽ quay đầu.
Một nữ nhân trung niên dung mạo Đông Âu tú lệ chậm rãi bước vào phòng.
Gương mặt bà thanh tú, đường nét nhu hòa, chỉ là sắc mặt có phần tái nhợt, thân thể gầy gò.
Đôi mắt bà nhìn hắn tràn đầy ân cần và lo lắng.
Sắc mặt Trần Đinh khẽ hào hoãn lại.
Tiếp nhận ký ức của nguyên chủ, người này chính là mẫu thân của hắn — Anna Evans.
Mà cỗ thân thể này, trùng hợp thay, cũng mang một cái tên đồng âm với hắn — Dean Evans.
“Mẹ, con không sao.
Dean hạ thấp giọng, cố gắng để âm thanh nghe tự nhiên nhất có thể.
“Chỉ là ho nhẹ một chút thôi, mẹ không cần lo lắng”
Nhưngánh mắt Leona rất nhanh liền rơi xuống vệt máu còn chưa kịp lau sạch trên nền nhà.
Khuôn mặt bà lập tức biến sắc.
“Dean!
Bà vội vàng bước nhanh tới, giọng nói mang theo hoảng loạn.
“Sao trên sàn lại có máu?
Chẳng lẽ vết thương của con vẫn chưa lành?
Vì quá gấp gáp, bước chân bà loạng choạng, suýt nữa liền vấp ngã.
Dean phản xạ gần như theo bản năng, lập tức đưa tay đỡ lấy bà.
Động tác gọn gàng, vô cùng dứt khoát.
Anna thoáng ngẩn người.
Trong trí nhớ của bà, con trai mình từ trước đến nay thân thể yếu ớt, chưa từng có phản ứng nhanh nhẹn như vậy.
“Mẹ, thật sự không sao.
Dean nhẹ giọng nói, đỡ bà ngồi xuống ghế.
“Chỉ là máu cam thôi, thời tiết hơi nóng, cơ thể phát nhiệt nên chảy máu mũi, không có vấn đề gì.
“Thật.
thật sao?
Anna vẫn chưa hoàn toàn yên tâm, ánh mắt đầy nghi hoặc.
Dean cười, vỗ mạnh lên ngực mình, cố ý tỏ ra phóng khoáng:
“Mẹ nhìn xem, con còn khỏe thế này mà.
Sống đến chín mươi, một trăm tuổi cũng không thành vấn đề.
Nghe hắn nói vậy, Anna cuối cùng cũng bật cười, vẻ lo lắng trong mắt dịu đi đôi chút.
Bà xoay người đi vào bếp nhỏ phía sau, chẳng mấy chốc đã bưng ra một tô cháo yến mạch còn bốchơi nóng, bên trong có không ít thịt bò được xắt nhỏ.
“Ăn đi
Bà đặt tô cháo trước mặt hắn, giọng nói hiền hòa.
“Bồi bổ thân thể mau chóng khỏe lại.
Dean nhìn tô cháo trước mặt, trong lòng khẽ chấn động.
Tiếp nhận ký ức của nguyên chủ, hắn biết rất rõ gia cảnh hiện tại của gia đình mình.
Một Nam tước đã xuống dốc, gia sản chẳng còn bao nhiêu.
Tài sản tích góp của gia đình, từ sau khi phụ thân lĩnh mệnh nhập ngũ, đến đời tiền thân này, gần như đã bị tiêu sạch—đa phần đều đổ vào trên người nữ nhân.
Thế nhưng dù là như vậy.
Mẫu thân hắn vẫn yêu chiều hắn vô điều kiện.
Haizz, có thể nói là con hư là tại mẹ, nhưng cơ bản thì mẫu thân hắn cũng không làm chuyện gì khuất tất, chỉ là không có cách dạy dỗ tiền thân này nên người mà thôi.
Dean biết rõ, để có được tô cháo đầy thịt bò này, Anna chỉ có thể ăn cháo trắng loãng, nhiều nhất là vài miếng thịt vụn còn sót lại.
Bà mới ba mươi sáu tuổi, nhưng thân thể đã hư nhược đến mức trầm trọng.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, sợ rằng không bao lâu nữa sẽ đổ bệnh mà c-hết.
Tất cả.
đều là ân đức mà tiền thân của cỗ thân thể này gây ra.
Bát cháo này cũng không thể làm hắn cải thiện được thể chất, trường kỳ kéo dài hắn chỉ có thể nhận mệnh
Nhưng làm sao hắn có thể chờ chết.
Hắn vẫn còn một cách để đánh cược sinh mệnh của mình, một đời trước cũng là vì cách tu luyện này hắn mới mang theo ấm ức mà c-hết đi, sống lại một thế này hắn cũng không còn chọn lựa nào khác.
Đây là tử cục mà cũng là sinh lộ duy nhất của hắn!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập