Chương 6:
Uy hiếp và thương lượng
Dean trở về nhà khi màn đêm đã buông xuống.
Trong căn phòng nhỏ, mẫu thân hắn đã tỉnh lại từ lúc nào.
Bà ngồi dựa bên giường, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía hư không, cả người như bị rút cạn sinh khí.
Dáng vẻ ấy khiến Dean thoáng chút đau lòng.
Hắn bước tới, khẽ lay nhẹ bờ vai gầy gò của bà:
“Mẹ, gói ghém đồ đạc đi .
chúng ta phải rời khỏi nơi này.
Anna giật mình, ánh mắt dần lấy lại tiêu cự.
Bà nhìn con trai mình, vẻ mặt mờ mịt.
“Dean.
con vừa nói gì?
“Rời khỏi nơi này.
Dean đáp gỏn lọn.
Anna sững người vài nhịp thở, rồi đột ngột nắm chặt tay áo hắn, giọng run run:
“Đi?
Ý con là.
bỏ trốn sao?
Dean khẽ gật đầu:
“Không sai!
Anna giật mình, tâm trạng có chút hốt hoảng:
“Đi, chúng ta đi đâu bây giờ, nhà chúng ta hiện tại .
Bà thực sự cảm thấy đắng chát, trong nhà hiện tại sợ rằng chỉ còn mấy chục đồng vàng, cho dù trốn ra ngoài cũng không sống được bao lâu, lại phải bị quan binh truy lùng ráo riết.
Đào binh đó là tương đương với tội mưu phản.
Dean dường như hiểu được bà muốn nói cái gì, khóe miệng khẽ cong lên, lấy ra trên người một chiếc Trương gỗ nhanh chóng mở ra:
“Mẹ, nhìn xem.
Ánh vàng chói mắt lập tức tràn ra, khiến Anna sững sờ.
Những đồng vàng xếp chồng lên nhau, nặng nề mà chân thực đến mức bà không tin nổi vào mắt mình.
Bà đưa tay che miệng, giọng run rấy.
“Con.
con lấy số tiền này ở đâu?
Dean nhanh chóng trấn an bà:
“Mẹ không cần lo.
Bây giờ điểu quan trọng nhất là thu dọn đề đạc.
Anna vẫn chưa hết bàng hoàng.
Một ý nghĩ lóe lên, bà bỗng siết chặt tay con trai:
“Nếu có số tiền này.
con hoàn toàn có thể nhờ Orge đại nhân.
Không cần phải nhập ngũ, cũng không cần bỏ trốn.
Dean nghe vậy trong lòng thoáng cười lạnh, Orge nếu biết được hắn có chỗ tiền này sợ tâm muốn giết hắn còn lớn hơn.
Hắn khẽ lắc đầu:
“Mẹ, nghe lời con, chỗ tiền này tuyệt đối không thể giao cho hắn, mẹ yên tâm, con có cách tránh thoát t-ruy sát của quan binh.
“Bọn chúng không có cách nào trùy tìm ra chúng ta.
Anna vẫn bán tín bán nghĩ, khẽ hỏi:
“Bằng cách nào?
Dean khẽ thở đài, biết được lúc này bắt buộc phải thể hiện ra một chút kỹ năng, mẹ hắn mới có thể tin tưởng.
“Mẹ.
cho con mượn son phấn của người.
Anna nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn lấy ra bộ trang điểm đã cũ, đặt vào tay Dean.
“Mẹ ngồi yên một chút nhé!
Dean rất nhanh liền lấy cọ vẽ, phấn nển, son các thứ ra bắt đầu biểu diễn một lượt trên khuôn mặt Anna.
Anna khuôn mặt nhăn lại, tự hỏi Dean lúc nào liền biết trang điểm, chẳng lẻ là muốn vẽ bậy lên mặt nàng.
Nhưng chỉ khoảng chừng mười lăm phút sau, khi nhìn vào trong gương bà bỗng vô cùng sững sốt.
Khuôn mặt của bà lúc này nhìn không hề giống một thiếu phụ ba mươi sáu tuổi, mà giống như một thiếu nữ xinh đẹp chỉ chừng đôi mươi, dung mạo thậm chí còn rất khác biệt so với thời trẻ của bà.
Bà khẽ chớp mắt liên tục, cảm giác rất không chân thật, giống như bản thân bị thay đầu.
Dean khẽ gật đầu, đây chẳng qua chỉ là dịch dung thuật cơ bản thôi, đối với hắn chỉ là chuyện tầm thường.
Chân chính cao thủ dịch dung còn có thể làm tốt hơn hắn gấp bội phần.
“Dean, chuyện này ?
“ Bà ngẩn người, lúc này cảm giác thực sự dường như có thể trốn.
Dean cũng nhanh chóng trang điểm cho bản thân, nhanh chóng biến hóa khuôn mặt trở nên thô kệch hơn hẳn, nhìn qua liền cho người ta một cảm giác sương gió trải đời, không giống như bộ dáng thư sinh trước đó.
Anna nhìn con trai mình hoàn toàn sững sốt, tự hỏi con trai mình có bản lĩnh như thế này từ lúc nào?
“Mẹ, nhanh thu xếp đồ đạc thôi .
Anna giật mình, nhanh chóng nghe theo nhi tử phân phó.
Dean lúc này đã mang theo mẹ của mình đến khu vực Bắc Thành,
“Mẹ, đợi con một chút.
Lúc này hắn liền lựa chọn một gian nhà trọ gần khuôn viên của Tử tước Charl:
es vừa bị hắn thủ tiêu kia.
Có tiền bạc mọi thứ xử lý vô cùng nhanh chóng, hắn rất nhanh liền thuê được một gian phòng nhỏ ở lại.
Một đêm thanh tịnh cứ như vậy liển trôi qua.
Dean trong đêm thoáng chốc trầm tư, hắn đương nhiên không thể chui rúc ở trong bóng tối, hắn cần có một cái danh phận quang minh chính đại bước ra ánh sáng.
Hắn ngay lập tức tính toán trong đầu một cái kế hoạch.
Hai ngày sau,
Tại ngoại ô Đông Thành,
Một người đàn ông trung niên bước xuống từ xe ngựa, dáng đi loạng choạng, mùi rượu nồng nặc.
Hắn chính là Fernand Mondego, bá tước, đồng thời giữ chức quan nội chính tại Đề đô.
Nhưng vừa bước chân vào trong dinh thự, vẻ say khướt trên mặt hắn lập tức biến mất, thay vào đó là sự tỉnh táo không gì sánh được.
Hắn khóa cửa, rút từ ngăn bí mật ra một tờ giấy, nhanh chóng viết vài dòng ngắn gọn.
Sau đó, Fernand gấp lại, buộc vào chân một con bồ câu, cẩn thận quan sát bên ngoài cửa sổ, rồi mới thả nó bay đi.
Chỉ đến khi bóng chim khuất hẳn, hắn mới thở ra một hơi.
Nhưng chưa kịp vui mừng phía sau lưng bỗng vang lên một tiếng nói làm Fernand khẽ giật bắn mình:
“Không nghĩ đến quan nội chính đại nhân lại là nội gián!
“Ai-!"
Fernand quay phắt người lại liền nhìn thấy một cái thanh niên trẻ tuổi mang mặt nạ đang ngồi chiễm trệ trên ghế mỉm cười nhìn hắn.
“Ngươi .
ngươi là ai?
Fernand kinh hãi, hai tay muốn đưa xuống thắt lưng.
“Fernand bá tước.
Giọng nói kia vang lên lần nữa, bình thản đến đáng sợ.
“Nếu ngài dám rút khẩu súng đó ra, ta cam đoan ngài sẽ chết ngay lập tức.
Nói rồi một luồng áp lực vô hình liền ép đến Fernand làm hắn vô cùng khó thở, cảm giác ngột ngạt vô cùng, hắn có chút bấn loạn không dám tiếp tục hành động liều lĩnh.
“Bình tĩnh.
Dean nói tiếp.
“Ta không đến gây phiền phức.
Ta chỉ cần ngài giúp một vài việc nhỏ.
Đổi lại.
thân phận nội gián của ngài ta sẽ giúp ngài che lấp”
Fernand chau mày, nhưng sau đó.
liền cười lạnh:
“Hừ, ngươi nghĩ Fernand ta dám cả gan làm nội gián lại chấp nhận để ngươi sai khiến sao?
“Từ lúc đầu chọn lựa làm nội gián ta đã nghĩ đến kết cục xấu nhất rồi.
Dean lúc này khẽ cười nhạt, hắn biết là Fernand nghĩ chuyện gì, khẽ gõ tay lên mặt bàn:
“Fernand bá tước, ngài không cần phải lo lắng, ta không hề có bất kỳ dính líu gì đến triều đình.
“Ta chỉ muốn ngài giúp đỡ chút việc cỏn con thôi, hoàn toàn nằm trong khả năng của ngài.
Fernand chau mày, cơ mặt có chút giãn ra, hắn đương nhiên không s-ợ chết nhưng nếu không cần thiết c-hết thì đương nhiên càng tốt, hắn nhẹ giọng hỏi:
“Chuyện gì?
Dean rất nhanh liền lấy ra hai tấm ảnh chân dung đặt lên trên mặt bàn, nhẹ giọng nói:
“Ta cần một thân phận cho hai người này.
“Giai cấp ít nhất liền là Tử tước.
Fernand chau mày, đưa mắt nhìn lên mặt bàn, hai khuôn mặt xa lạ ngay lập tức đập vào tầm mắt.
Hắn âm thầm lục lọi trong trí nhớ, nhưng không tìm thấy bất kỳ ấn tượng nào.
Với kinh nghiệm nhiều năm trong nội chính, Fernand có thể khẳng định một điều:
hai người này rất có khả năng chưa từng xuất hiện trong danh sách truy nã.
Tuy vậy, thói quen cẩn trọng khiết hắn vẫn không dám lơ là.
“Hai người này.
có phải là tội phạm đang bị truy nã không?
Giọng hắn trầm xuống, ánh mắt vẫn dán chặt vào chân dung.
“Tất nhiên là không.
Dean bật cười nhạt.
“Nếu ngài còn nghi ngờ, hoàn toàn có thể cho người kiểm tra kỹ lưỡng.
Fernand ngẩng đầu lên, thoáng ngẩn ra.
Việc này, xét cho cùng, quả thực nằm trọn trong quyền hạn của hắn — thân phận, giấy tờ, tước vị, tất cả đều có thể sắp xếp.
“Chỉ cần như vậy thôi sao?
Hắn hỏi lại, trong lòng vẫn còn chút đề phòng.
Dean khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo ý vị khó đoán.
⁄À.
ta còn muốn ngài giúp thêm một việc nữa.
Sắc mặt Fernand lập tức trở nên nghiêm nghị, đôi mày cau chặt hơn.
“Có liên quan.
đến gia đình tử tước Montague.
“” Dean đáp nhẹ nhàng, giọng điệu hệt như đang nhắc đến một chuyện không mấy quan trọng.
Fernand lập tức sững người.
“Ngươi nói.
cái gì?
Trong lòng hắn chấn động dữ dội.
Vụ việc nhà Montague bị thảm s-át hai ngày trước vốn đã bị triều đình âm thầm đè xuống, tuyệt đối không cho lan truyền.
Vậy mà trước mặt hắn, một kẻ xa lạ lại nhắc tới nó một cách thản nhiên — kẻ này nhất định không thể thoát khỏi liên quan.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập