Chương 9: Đối ẩm

Chương 9:

Đối ẩm

“Chậm đã!

Tiếng gọi bật thốt ra gần như theo bản năng khiến Dean giật thót, bước chân hắn vừa nhấc lên đã cứng đờ tại chỗ.

Chưa kịp phản ứng, Leone đã tiến sát lại gần.

Nàng cúi người, gần như áp sát, sống mũi khẽ chạm vào ngực hắn, hít một hơi thật sâu — rổi lại hít thêm một hơi nữa, như thể đang xác nhận điều gì đó.

Dean toàn thân dựng tóc gáy, theo phản xạ lùi lại nửa bước, giọng nói có phần hoảng hốt:

“Tiểu thư.

xin tự trọng!

Leone không đáp.

Nàng chỉ nhìn chằm chằm vào hắn.

Ánh mắt ấy không còn vẻ trêu đùa hay lười biếng thường ngày, mà giống hệt ánh nhìn của một mãnh thú khi đã khóa chặt con mồi — bình tĩnh, sắc bén, mang theo sự kiên nhẫn đáng sợ.

Tim Dean trầm hẳn xuống.

Nàng ta nhận ra điều gì rồi sao?

Dean thực sự có chút sợ, hắn lúc này chính là một cái trói gà không chặt không một chút tu vi.

Ánh mắt hắn vô thức lướt qua những đường cong cơ bắp săn chắc của Leone.

Lực đàn hồi ẩ dưới lớp da kia, lúc này cho dù hắn muốn chạy trốn cũng vô cùng khó khăn.

Ngay khi Dean đang âm thầm cân nhắc đủ loại tình huống xấu nhất, Leone bỗng nhiên cong môi cười.

Nụ cười gian xảo, mang theo chút lười biếng quen thuộc.

“Công tử, ” nàng nghiêng đầu, giọng nói mềm đi, “ta có chút đói.

Ngươi có thể mời ta một bữa ăn không?

Dean ngẩn người:

“Đói .

tiểu thư đói .

thì liên quan gì đến .

Hắn chưa nói hết câu liền cảm thấy một luồng áp lực mạnh mẽ đè chặt lên mình.

Dean khẽ nhíu mày.

Leone nhếch miệng:

“Chỉ là một bữa ăn nho nhỏ, ngươi là nam nhân cũng keo kiệt đến vậy sao?

Trong lòng Dean thoáng chút áp lực, hắn có cảm giác nếu hắn dám nói từ không, hắn sẽ ngay lập tức bị đè xuống nền đất.

Hắn cười gương:

“Tốt.

tốt thôi.

để tại hạ mời tiểu thư một bữa ăn.

IDean đương nhiên là có chủ ý khác, trong trí nhớ của hắn nữ nhân này hẳn là một cái sâu TƯỢU,

Chỉ cần đợi nàng ta say khướt bét nhè, hắn lập tức chuồn đi là xong.

Một bữa ăn thôi, hắn cũng không có gì lo lắng.

Cùng lúc đó, Leone cũng có suy tính của riêng mình.

Nàng đã ngửi thấy trên người đối phương mùi máu.

Không phải một, mà ít nhất là năm người khác nhau.

Mùi ấy đã được che giấu rất tốt, gần như bị lấn át hoàn toàn, nhưng.

vẫn không qua được khứu giác của nàng.

Nhưng nàng không thể đường đột bắt người về tra hỏi.

Giữa Đế đô, làm vậy quá mức phô trương.

Rượu vào lời ra, đấy là chủ ý của nàng, nàng cũng không tin đối phương có thể đối phó đưọ:

nàng ở khoản này.

Đọi hắn say mèm, nàng liền có thể moi được thông tin từ phía hắn, kể cả hắn có thực sự là Dean Evans hay không?

Nhưng Leone nghĩ nhiều rồi, Dean có thể tửu lượng không bằng nàng, nhưng hắn là có mánh.

Rượu đi vào cuống họng, Dean liền nhẹ nhàng hành công.

Hắn mặc dù không có cách vào hấp thu vận chuyển linh khí nhưng vẫn có thể làm cơ thể tỏa nhiệt nóng lên, rượu trực tiếp bay hơi.

Ngoài mặt, hắn uống không kém nàng, nhưng trong thực tế — hắn say chậm hơn rất nhiều.

Cuối cùng, Leone “rầm” một tiếng, cả người đổ sấp xuống mặt bàn, tóc vàng xõa tung, hơi rượu nồng nặc.

Dean nhìn bàn rượu trước mặt, khóe miệng khẽ giật.

Mười lít.

Một cái nữ nhân có thể uống nhiều đến vậy sao?

Dean khẽ cười nhạt, hắn có thể qua được ải này cũng là vì nữ nhân này đầu óc cũng có chút đơn giản.

Hắn đang định lặng lẽ đứng dậy rời đi thì cửa tửu điểm lại mở ra.

Ba thân ảnh trẻ tuổi bước vào.

Dean thoáng giật mình.

Hai người trong số đó hắn nhận ra — Sayo và Jeyasu.

Người còn lại là một thanh niên trẻ tuổi vô cùng anh tuấn tóc màu nâu nhạt, Dean nheo mắt, từ lúc đến thế giới này, đây là cái đầu tiên về nhan trị có thể so sánh với hắn.

Nhưng cái làm Dean thực sự chú ý chính là trên đầu của thiếu niên này xuất hiện khí tím phóng thẳng lên trời, hắn thầm kinh hãi:

“Tử khí đông lai, tỉnh khí lang yên, là Thiên linh mạch, không nghĩ đến thiếu niên này lại là mầm mống siêu cấp thiên tài.

Dean biết được chuyện này là vì ở tiền thế hắn cũng là một cái tư chất khủng bố, Địa linh mạch, sư tôn hắn từng nói qua, nếu không phải trái đất linh khí cạn kiệt, tư chất của hắn liền là Thiên linh mạch.

Dean khẽ nhìn lại thân xác hiện tại của mình, vô cùng chán nản, cỗ thân thể này cho dù không có ám bệnh, sợ rằng Tạp lĩnh mạch cũng không phải.

Nếu hắn có Thiên linh mạch như thiếu niên kia, liền có thể nắm chắc trong một tuần bước vào Tráng Cốt Cảnh.

Dean quay người định rời đi.

Đúng lúc đó, một gã hán tử hôi hám lảo đảo đi ngang qua.

Ánh mắt hắn lộ rõ tà niệm, cánh tay vươn ra, chộp thẳng về phía vòng eo Leone đang gục trên bàn.

Nhưng chưa kịp chạm tới.

“Rắc!

Một bàn tay khác đã nắm chặt cổ tay hắn.

Dean.

Hắn không thích lo chuyện bao đồng — nhưng cũng không thích nhìn phụ nữ bị s-àm sỡ.

Gã hán tử giật mình quay đầu, nghiến răng:

“Ngươi.

ngươi làm cái gì?

“Bỏ tay ra”

“Cút.

Dean lạnh giọng, xoay nhẹ cổ tay.

“Rắc!

Cánh tay gã lập tức trật khớp.

Hắn đau đón quy xuống, hét thảm:

le

Tiếng la hét lập tức thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.

“Ai là ai đến qruấy rối?

Nói rồi bên trong khách điểm liền đi ra một đám người cao lớn.

Thái độ rõ ràng có chút bất thiện.

Dean khẽ nheo mày, ngay lập tức nhận ra đám người này và gã dưới đất là đồng bọn.

Trong đám thậm chí còn có mấy người lực lượng đạt đến Luyện huyết trung kỳ.

Hắn nheo mắt, tình huống này hắn thực sự không lường tới, thầm trách bản thân không có chuyện gì làm, lo chuyện bao đồng làm gì?

Ngay lúc đang nghĩ cách nên giải quyết như thế nào, thanh niên trẻ tuổi tóc nâu kia lúc này liền đi đến bàn hắn.

Thiếu niên lạnh nhạt nói:

“Ta vừa rồi nhìn rất rõ.

“Là gã kia định s-.

àm s:

vị tiểu thư này, vị đại ca này chỉ là ra tay ngăn cản.

“Các ngươi hùng hổnhư vậy, là có ý gì?

Dean ngẩn người, không nghĩ đến thiếu niên trước mắt liền có lòng hào hiệp đến vậy, lại muốn đến giải vây cho hắn.

“Tiểu tử, không phải việc của ngươi, mau tránh ra!

” Trong đám có người nhíu mày quát lớn.

Thiếu niên tóc nâu cười nhạt, đương nhiên không có ý định lùi lại.

Cánh tay đặt lên chuôi kiếm.

Chỉ cần thêm một câu không hợp, hắn lập tức rút kiếm.

Ngay lúc không khí chuẩn bị giương cung bạt kiếm, có người trong đám bất giác nhìn thấy Leone ở trên bàn, hắn thoáng nghĩ đến chuyện gì đó, khuôn mặt trở nên sững sốt sợ hãi.

Hắn rất nhanh liền đi đến chỗ đại ca của mình nói nhỏ vào tai.

“Cái gì?

“Ngươi chắc chứ?

Gã đại ca tái mặt, ánh mắt hoảng loạn.

Hắn nhìn Leone thêm một lần nữa, rồi lập tức thay đổi thái độ, gượng cười:

“Ha.

ha ha .

Hiểu lầm tất cả hắn là hiểu lầm.

Nói rồi hắn liền xua tay bảo đàn em toàn bộ tản ra, tuyệt đối không được làm phiền đối phương.

Dean khẽ nhíu mày, đương nhiên có thể hiểu được căn nguyên trong đó.

Danh khí cô gái này sợ rằng không nhỏ a!

Thiếu niên tóc nâu quay sang Dean, nở nụ cười thân thiện:

“Mọi chuyện ổn rồi.

“Ta tên là Tatsumi.

“”

“Không biết đại ca gọi thế nào?

Dean trầm ngâm một chút, rồi đáp:

“Paul.

Tatsumi lại nhìn Leone đang say khướt, tò mò hỏi:

“Paul đại ca .

tiểu thư này là bạn gái của anh sao?

Dean nghe vậy khẽ lắc đầu:

“Không .

bèo nước gặp nhau thôi.

Nói rồi hắn liền đứng dậy, lấy ra trên người một cái đồng bạc đưa vào tay Tatsumi nhẹ giọng nói:

“Phiền cậu sắp xếp giúp cho nàng ta một gian phòng.

Nói rồi liền quay người bước đi ra khỏi tửu điểm.

Tatsumi nhìn theo có chút ngẩn người.

Lúc này, Sayo và Ieyasu mới khập khiễng đi tới.

S9ayo nhìn bóng lưng người kia thoáng.

chốc cau mày, không hiểu sao cảm giác có chút quen thuộc.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập