Chương 12: Thiên tài đầu tư mắc chứng siêu trí nhớ và mất ngủ (12)

“Căn 1403, cô Tô, chuyển phát nhanh của cô đến rồi.

Trương Toàn của chuyển phát nhanh Phiên Cà gõ cửa, hành động mang theo sự oán hận rõ rệt.

Đơn hàng 1403 này là đơn cuối cùng của buổi sáng nay, cũng là đơn nặng nhất.

Cô Tô này một lần mà đã mua tới một trăm ký hạt mèo!

Kéo xe đẩy lên tận lầu 14, Trương Toàn mệt đứt hơi.

“Rốt cuộc là nuôi bao nhiêu con mèo vậy?

Ăn khỏe thế?

Trương Toàn lẩm bẩm, nhìn vết hằn đỏ trên lòng bàn tay, vẻ mặt càng khó chịu.

Đúng lúc này trong nhà có động tĩnh.

Anh chàng giao hàng nghe thấy giọng nói hay nhất đời mình:

“Của tôi sao?

Cảm ơn.

Anh ta chưa từng nghe qua giọng nói nào như vậy, giọng nói dường như được bọc trong lớp đường ngọt ngào nhất thế gian, ngọt đến mức khiến người ta khó lòng tin nổi.

Khuôn mặt của Tô Uyển từ từ lộ ra từ sau cánh cửa.

Nhìn rõ diện mạo của cô, anh chàng giao hàng lập tức sững sờ!

Trên đời sao lại có người đẹp đến vậy?

Tô Uyển có làn da rất trắng, trắng đến mức ửng lên một sắc hồng phơn phớt.

Mặt mũi tinh tế nhỏ nhắn như một búp bê sứ do đích thân ông trời mài giũa, từng đường nét đều được chạm khắc vừa vặn.

Nổi bật nhất là đôi mắt của Tô Uyển.

Ánh mắt của cô quá sạch sẽ, trong trẻo, chỉ cần một cái liếc nhìn đã khiến Trương Toàn cảm thấy tim mình lỗi nhịp.

“Nhiều.

hạt mèo thế này sao?

Nhìn rõ món hàng là gì, Tô Uyển nói với vẻ đáng thương:

“Nhiều quá.

không bê nổi!

Vận chuyển món hàng một trăm ký lên tầng 14.

Cho dù có thang máy thì với trọng lượng này cũng bị anh ta mắng cả buổi sáng.

Nhưng bây giờ chỉ nghe một câu nói của cô gái xinh đẹp khiến Trương Toàn bỗng nảy sinh cảm giác chính nghĩa.

Anh ta cẩn thận lên tiếng:

“Cái này.

có hơi nặng.

Nếu cô thấy yên tâm tôi có thể giúp cô khiêng.

vào trong.

Mặc dù vết đỏ trên lòng bàn tay vẫn chưa tan nhưng cũng không thể để một cô gái nhỏ khiêng được đúng không?

Tô Uyển do dự một chút:

“Liệu có phiền lắm không?

Trương Toàn lập tức ưỡn ngực:

“Không phiền!

Nên làm mà, làm khách hàng hài lòng là nguyên tắc làm việc số một của chúng tôi.

Nói năng đĩnh đạc, đầy chính khí.

Sau đó Trương Toàn như được tiêm máu gà, hừng hực khí thế giúp Tô Uyển đặt hạt mèo vào phòng khách.

Công việc kết thúc Tô Uyển đưa cho anh ta một chai nước khoáng.

“Chuyện nhỏ thôi.

Tiểu tiên nữ tặng mình một chai nước, lập tức khiến tay chân hết mỏi.

Trương Toàn lúc này sướng đến mức lơ lửng:

“Nói đi cũng phải nói lại, cô Tô à, nhiều hạt mèo thế này mà mèo nhà cô.

hình như tôi không thấy đâu cả?

Lúc bê hạt mèo Trương Toàn đã phát hiện ra nhà Tô Uyển không hề nghe thấy tiếng mèo kêu.

Mị ma nói dối một cách dễ dàng:

“Mèo nhỏ mấy hôm nay mới triệt sản, tâm trạng không tốt không muốn gặp người lạ cho lắm.

Anh Trương, vất vả cho anh quá.

Tô Uyển mỉm cười chào tạm biệt anh thợ.

“Meo meo!

Cửa vừa đóng mèo điện tử lập tức nhe răng múa vuốt:

“Tôi có bị triệt sản đâu!

Tô Uyển:

“Thì đúng vậy, mi cũng có chức năng đó đâu.

Mèo điện tử:

Cảm thấy càng sỉ nhục hệ thống hơn rồi đó.

“Tôi cứ tưởng sẽ là Sở Hi đích thân mang hạt mèo đến.

Nói đến chính sự, hệ thống có chút cảm thán:

“Vừa rồi tôi còn đặc biệt nhìn ra ngoài một cái, phát hiện Sở Hi thực sự không đi theo.

Tô Uyển nói:

“Mi định để bá tổng vác một trăm ký hạt mèo đến đây sao?

Có chút không được thể diện cho lắm.

Trương Toàn hừng hực khí thế bước ra khỏi tòa chung cư, cả người như vừa ăn tiên đan, bước đi nhẹ tênh.

“Ồ?

Trương Toàn, gặp chuyện gì tốt mà vui thế này?

Đồng nghiệp giao hàng bên cạnh tiện miệng hỏi một câu.

Không ngờ cảm xúc của Trương Toàn lại đột nhiên phấn khích.

“Đẹp quá đi mất!

Tôi vừa nhìn thấy một đại mỹ nhân, còn đẹp hơn cả minh tinh nữa!

Một vẻ đẹp gây kinh ngạc ngay từ cái nhìn đầu tiên, trong đầu Trương Toàn bây giờ vẫn đang hồi tưởng lại:

“Anh không biết đâu, lúc mỹ nhân cười lên đẹp đặc biệt luôn, giống như là.

Trương Toàn không nghĩ ra từ để diễn tả, đại khái đưa ra một mô tả:

“Tóm lại là khi cô ấy cười anh cũng muốn cười theo.

Mắt không thể rời đi chỗ khác được luôn.

Người đồng nghiệp cảm thấy Trương Toàn đang chém gió:

“Dẹp đi, chẳng qua là anh chưa gặp nhiều phụ nữ thôi.

Chẳng phải đều hai mắt một mũi sao, còn có thể đẹp đến mức nào chứ?

Trương Toàn sốt sắng muốn chứng minh, khẳng định chắc nịch:

“Thực sự rất đẹp!

Đời này tôi chưa từng gặp ai đẹp hơn cô ấy, cô ấy còn tặng tôi một chai nước nữa!

Trương Toàn không hề biết rằng lúc anh đang nói chuyện, chiếc xe thương mại bên lề đường lặng lẽ hạ xuống nửa cửa sổ.

“Sở tổng, có phải gửi nhầm không ạ.

Anh chàng giao hàng này sao lại nói cô Tô.

rất đẹp?

Trợ lý Lý Tường Văn đi theo bá tổng nhà mình vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Streamer mà Sở tổng quan tâm dạo gần đây hát cũng được, tính tình cũng ổn, chỉ có điều duy nhất là nặng một trăm mười lăm ký.

Đã một trăm mười lăm ký rồi thì có thể đẹp đến mức nào chứ?

“Sở tổng, có cần tôi đi xác minh lại không?

Có lẽ anh chàng giao hàng nhầm lẫn rồi.

Sở Hi lại nói:

“Cô ấy nói cô ấy đang giảm cân.

Lý Tường Văn ngỡ ngàng, giảm cân cũng không nhanh được như thế chứ?

Heo mập mà còn có thể biến thành thiên tiên sao?

Câu này làm trợ lý không dám nói ra, lén nhìn tổng tài nhà mình một cái, Lý Tường Văn chú ý đến hành động ngón tay út của sếp mình đang khẽ gõ lên tay vịn ghế.

Mỗi khi gặp dự án tốt Sở tổng đều có hành động nhỏ như vậy.

Điều này đại diện cho việc Sở tổng rất để tâm đến cô Tô này.

Lý Tường Văn thử hỏi:

“Sở tổng, đã biết địa chỉ của cô Tô rồi.

hay là chúng ta hẹn gặp cô Tô một chút?

Là nhà đầu tư tinh tường nhất giới, tài năng trẻ giỏi giải quyết vấn đề nhất, vậy mà lúc này lại không thể trả lời ngay câu hỏi của trợ lý.

Muốn hẹn.

Nghe mô tả của anh chàng giao hàng, thậm chí là nôn nóng muốn nhìn thấy cô ấy ngay lập tức.

Chỉ là.

quá đường đột rồi.

Lần gặp đầu tiên anh không muốn để lại ấn tượng vô lễ như vậy.

Thế nên mới giống như con chuột trong cống rãnh, rõ ràng là muốn phát điên rồi mà vẫn cần phải ẩn nấp trong bóng tối.

Sự chờ đợi trở thành một nỗi giày vò, Sở Hi tạm thời không lên tiếng.

Một lúc sau Lý Tường Văn lại nghĩ ra một ý kiến khác:

“Sở tổng, hay là tổ chức chút hoạt động đi?

Không phải cô Tô nuôi mèo sao?

Chúng ta liên hệ với bên quản lý tòa nhà tặng cho các chủ hộ trong khu chung cư gói khám sức khỏe miễn phí cho mèo.

Nếu cô Tô sẵn lòng tham gia chắc chắn sẽ xuống lầu chứ?

Một ý tưởng vòng vo để gặp người trong mộng.

Sở đại tổng tài cao quý suy nghĩ một lát, khẽ gật đầu một cái gần như không thể nhận ra.

“Gửi các cư dân yêu quý, bệnh viện thú cưng Nhân Hằng dành tặng phúc lợi cho toàn thể cư dân đây!

“Ngay bây giờ hãy xuống văn phòng quản lý tòa nhà để đăng ký, ba mươi suất khám sức khỏe miễn phí cho thú cưng, ưu tiên người đến trước nhé ❥(^_-)

Tô Uyển nhìn thấy tin nhắn này khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười.

Hệ thống mèo:

“Ơ?

Chúng ta cũng tham gia sao?

Không cần thiết đâu, tôi cũng chẳng phải mèo thật.

Có lấy suất cũng chẳng để làm gì.

Tô Uyển:

“Người đưa hạt mèo vừa mới rời đi, quản lý tòa nhà đã có phúc lợi khám sức khỏe miễn phí.

Mi thấy sao?

Nó thấy sao à?

Mèo điện tử bừng tỉnh đại ngộ:

“Thế chắc chắn là có bệnh viện tâm đen muốn kiếm tiền rồi!

Một câu trả lời không mấy thông minh.

Mị ma xinh đẹp dùng đầu ngón tay khẽ chạm vào mũi mèo, âm cuối kéo dài, mang theo ý cười:

“Mimi, mi có hơi ngốc đó!

Ngoài Sở Hi ra, thì còn ai có thể làm cho miếng bánh từ trên trời rơi xuống chứ?

Đây chính là thư mời của Thần Tài mà.

Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương:

https:

//www.

facebook.

com/share/g/1HVDT3aj Ka/?

mibextid=ww XIfr

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập