Minh và Linh bước ra khỏi cánh cổng Limbo, và ngay lập tức, không gian xung quanh thay đổi chóng mặt.
Ánh sáng mặt trời sa mạc chói chang ập thẳng vào mắt, mang theo cái nóng hầm hập và mùi hương nồng nàn đặc trưng:
sự pha trộn giữa nhựa thơm, gia vị cay nồng và bụi cát khô khốc.
Họ đang đứng giữa một khu chợ sầm uất đến kỳ lạ.
Dòng người tấp nập trong những bộ áo choàng dài, khăn quấn đầu đủ màu sắc, chen chúc nhau mua bán, mặc cả ồn ào.
Xung quanh là những tòa tháp mái vòm củ hành lộng lẫy vươn lên trời xanh, những dây đèn lồng ngũ sắc treo lủng lẳng nối giữa các mái nhà, và tiếng rao hàng bằng tiếng Ả Rập cổ vang vọng khắp không gian.
Đây chính xác là thế giới của
"Nghìn lẻ một đêm"
– một kinh thành cổ đại rực rỡ, huyền bí và đầy ma lực.
Minh dừng lại, đôi mắt lấp lánh sự hứng thú khi quét nhìn một lượt khung cảnh.
"Quào, trông như phim bom tấn Hollywood ấy nhỉ?"
Hắn hít sâu một hơi, để gió sa mạc quất vào mặt, rồi quay sang Linh, nhếch mép cười.
"Cát vàng, thảm bay.
cá là có cả thần đèn đâu đó quanh đây.
Thế giới trong mơ của thằng nhóc Mẫn đúng là đỉnh cao.
Không khí này.
sống động thật sự.
"Linh cũng không giấu nổi nụ cười, đôi mắt to tròn mở lớn hết cỡ nhìn những người dân bản địa lướt qua, trên tay họ là những giỏ đầy ắp trái cây lạ và vải lụa óng ả.
"Em không ngờ nó lại chi tiết đến thế này.
Cứ như lạc vào truyện cổ tích thật sự vậy, "
Linh thốt lên, nhưng rồi giọng cô chùng xuống lo lắng.
"Nhưng.
giờ phải làm gì tiếp theo đây anh?
Chúng ta cần tìm lũ Omega kia và lấy lại chìa khóa, nhưng thế giới này rộng lớn quá.
Mò kim đáy bể sao?"
Minh nhún vai, giọng bình thản nhưng đầy tự tin:
"Đây là sân chơi của nhóc Mẫn, kiểu gì chả có 'đường dây nóng' liên hệ với chủ nhà.
Thử xem sao.
"Hắn rút điện thoại từ túi quần ra, mở ứng dụng chat – khung trò chuyện với Mẫn.
Bất ngờ thay, avatar của cậu bé sáng đèn, báo hiệu trạng thái
"Online"
Minh nhướn mày, ngón tay cái lướt nhanh trên bàn phím:
"Mẫn, cháu đang ở đâu?
Có nghe chú không?"
Màn hình rung nhẹ.
Phản hồi đến ngay lập tức:
"Chú Minh ơi, cháu đây ạ!
Nhưng.
cháu không phải là Mẫn 'thật' đâu.
Cháu là tiềm thức, là cơ sở dữ liệu chứa tất cả thông tin về thế giới này.
"Minh và Linh chụm đầu vào màn hình, mắt mở to kinh ngạc.
Minh gõ tiếp:
"Giải thích rõ hơn đi.
Cháu – ý chú là cái tiềm thức này – có thể giúp chú tìm lũ Omega và chìa khóa không?"
Dòng chữ phản hồi hiện ra nhanh chóng:
"Dạ được ạ!
Ý thức của cháu đang đóng vai trò 'God view' – góc nhìn của Thượng đế – để kiểm soát toàn bộ cốt truyện của thế giới 'Nghìn lẻ một đêm'.
Tuy nhiên, cháu không trực tiếp điều khiển từng nhân vật như rối, mà thế giới này tự vận hành theo dòng chảy ký ức và những câu chuyện cháu từng đọc.
Nếu cháu xuất hiện dưới dạng một nhân vật cụ thể, cháu chỉ kiểm soát được những gì mắt nhân vật đó nhìn thấy thôi.
"Linh thì thầm:
"Ra là vậy.
Mẫn giống như một đạo diễn ngồi trên cao, còn thế giới này là một bộ phim đang tự chạy theo kịch bản có sẵn.
"Minh gật đầu đồng tình, rồi gõ câu hỏi tiếp theo:
"Thời gian ở đây tính thế nào?
Chúng ta có thể bị kẹt lâu không?"
"Thời gian trong giấc mơ và thực tại hoàn toàn khác biệt, chú ơi.
Thậm chí giữa các câu chuyện trong này cũng khác nhau.
Mười năm trong giấc mơ có thể chỉ bằng một giờ ngoài đời thực.
Một năm trong câu chuyện của chú có khi chỉ bằng cái chớp mắt của một câu chuyện khác.
"Minh nhíu mày, đi thẳng vào vấn đề chính:
"Các chìa khóa được giấu ở đâu?
Làm sao tìm?"
"Mỗi chìa khóa được cất giấu trong một câu chuyện riêng biệt.
Chú cần phải thâm nhập và tìm hiểu câu chuyện đó để tìm ra nó.
Mặc dù thế giới này rất rộng, nhưng 'dòng chảy giấc mơ' của cháu sẽ tự động dẫn dắt chú đến nơi cất giấu chìa khóa.
Chú cứ đi theo linh tính mách bảo.
"Linh lo lắng:
"Nghe mông lung và nguy hiểm quá.
Nếu chúng ta chết ở đây thì sao?"
Minh gõ lại câu hỏi đó vào máy.
Câu trả lời hiện lên lạnh lùng:
"Mặc dù là trong mơ, nhưng cái chết ở đây sẽ dẫn đến cái chết của ý thức ngoài đời thật.
Chú cẩn thận nhé.
"Không khí chùng xuống một chút.
Minh nhíu mày suy nghĩ, rồi như chợt nhớ ra điều gì quan trọng, hắn gõ thêm một câu:
"Câu cuối.
Nếu có cảnh nào 'máu me' hoặc 'người lớn' mà chú không muốn cho cháu nhìn thấy, thì phải làm sao?"
Phản hồi từ tiềm thức đến kèm theo một icon mặt cười:
"Dễ thôi ạ!
Chú chỉ cần thiết lập lệnh 'Cảnh người lớn' (Not Safe For Cháu)
là được.
Lúc đó màn hình của cháu sẽ tối đen, cháu sẽ không nhìn thấy gì hết.
"Minh tắt điện thoại, quay sang Linh với nụ cười ranh mãnh quen thuộc:
"Được rồi, nghe rõ cả rồi chứ?
Giờ thì đi săn thôi.
Thế giới này sẽ tự dẫn mình đến nơi cần đến – cứ xuôi theo dòng chảy mà đi.
"===
Minh và Linh lang thang trên những con phố rộn ràng của Baghdad khi hoàng hôn buông xuống.
Ánh chiều tà nhuộm vàng những mái vòm củ hành, dát lên những tháp cao chọc trời một lớp hào quang rực rỡ.
Dòng người qua lại tấp nập, nhưng chẳng mấy chốc, hai người phát hiện ra một hiện tượng kỳ lạ.
Những khu phố họ vừa đi qua sau lưng dần trở nên nhòe nhoẹt, như bị xóa nhòa bởi một lớp sương mù kỹ thuật số.
Màu sắc phai nhạt, âm thanh trở nên méo mó, xa xăm.
Ngược lại, ở hướng trước mặt, khung cảnh lại sắc nét đến từng chi tiết, sống động và rực rỡ hơn bao giờ hết.
Cảm giác như có một bàn tay vô hình đang xoay vòng lấy nét của một ống kính khổng lồ, ép họ phải đi theo một con đường độc đạo đã được lập trình sẵn.
Minh dừng bước, ngoái nhìn về phía sau – nơi thế giới đã biến thành một bức tranh sơn dầu bị nhòe nước – rồi quay sang Linh, giọng điềm tĩnh pha chút thích thú:
"Thấy không?
Thằng nhóc Mẫn đang 'dẫn đường' đấy.
Thế giới tự động giảm tải tài nguyên ở những chỗ không cần thiết và tập trung render chi tiết ở nơi cốt truyện sắp diễn ra.
Cứ nhắm thẳng chỗ nào 'nét căng' mà đi.
"Linh gật đầu hiểu ý, ánh mắt cô dán chặt vào những chi tiết đang dần hiện rõ phía trước.
Họ tiếp tục bước đi theo sự dẫn dắt của giấc mơ.
Trời tối hẳn khi họ dừng chân trước một tư gia lộng lẫy.
Đó là một dinh thự hai tầng bề thế với những hàng cột đá cẩm thạch chạm khắc tinh xảo, ban công gỗ mun rộng lớn và hàng chục chiếc đèn lồng lụa treo cao, tỏa ánh sáng ấm áp đầy mời gọi.
Tiếng cười đùa lanh lảnh, tiếng nhạc cụ dây rộn ràng vọng ra từ bên trong, vẽ nên viễn cảnh về một bữa tiệc linh đình.
Minh kéo Linh lùi vào một góc khuất trong bóng tối, im lặng quan sát.
Không lâu sau, ba bóng người xuất hiện từ đầu con hẻm.
Họ mặc áo choàng dài cũ kỹ, trùm kín đầu, dáng đi khom lưng như những kẻ khổ hạnh.
Họ bước chậm rãi đến trước cổng lớn rồi gõ nhẹ.
Minh nheo mắt.
Giác quan siêu nhạy bén của một Holy Vampire lập tức được kích hoạt, xuyên thấu qua lớp vải thô kệch.
Hắn khẽ nhếch mép khi phát hiện ra điểm bất thường:
Cả ba gã đàn ông này đều cạo trọc đầu, râu ria rậm rạp, và đặc biệt – tất cả đều bị hỏng mắt trái.
Hốc mắt trống rỗng, vùng da sẹo quanh đó lõm sâu, tạo nên một vẻ ngoài vừa đáng thương vừa quái dị.
"Ba gã ăn xin khổ hạnh.
và đều mù mắt trái, "
Minh thì thầm, giọng đầy vẻ hứng thú.
"Chuẩn bài rồi.
Chúng ta đang ở trong câu chuyện 'Ba người ăn mày một mắt'.
Vở kịch bắt đầu rồi đây.
"Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra.
Một người phụ nữ trẻ, nhan sắc kiều diễm trong bộ lụa thêu kim tuyến, bước ra.
Người đứng đầu nhóm ăn xin cúi chào, giọng khẽ khàng nhưng đĩnh đạc:
"Xin chào quý cô.
Chúng tôi là những lữ khách lạc đường, mong được phép trú ngụ qua đêm.
Chúng tôi không xin tiền bạc hay thức ăn, chỉ xin một góc nhỏ để ngả lưng.
"Người phụ nữ quét mắt nhìn ba người khách lạ.
Dù trang phục rách rưới, nhưng phong thái của họ lại toát lên vẻ lịch thiệp, không giống phường trộm cắp.
Cô gật đầu:
"Mời ba vị vào.
Đây là luật của nhà chúng tôi – không bao giờ từ chối khách lỡ đường.
"Ba người mù cúi đầu cảm tạ rồi bước vào trong.
Chỉ một lát sau, ba người đàn ông khác lại xuất hiện.
Trang phục của họ sang trọng hơn, trông giống những thương nhân giàu có từ phương xa (dù Minh ngờ rằng thân phận họ không đơn giản như vậy)
Họ cũng gõ cửa, và cũng được người phụ nữ đón tiếp nồng hậu.
Minh liếc sang Linh, nở nụ cười ranh mãnh quen thuộc:
"Đến lượt diễn viên chính rồi.
Làm theo anh.
"Linh hít sâu một hơi, gật đầu.
Hai người bước ra khỏi bóng tối, tiến đến cánh cổng và gõ cửa.
Lần này, người phụ nữ ấy lại đích thân mở cửa.
Cô mỉm cười tươi tắn, đôi mắt ánh lên vẻ tò mò nhưng đầy thiện ý.
Minh cúi chào theo lối quý tộc, giọng trầm ấm đầy sức thuyết phục:
"Xin chào tiểu thư.
Chúng tôi là lữ khách từ phương xa, chẳng may lỡ đường.
Không biết quý gia chủ có thể rộng lòng cho chúng tôi tá túc một đêm không?"
Linh cũng cúi đầu, nét mặt dịu dàng và chân thành khiến người đối diện không thể nghi ngờ.
Cô gái mở rộng cánh cửa, nụ cười rạng rỡ hơn:
"Tất nhiên rồi!
Quý vị đến thật đúng lúc.
Chúng tôi đang có tiệc, càng đông càng vui.
Mời vào, mời vào!
"Họ bước qua ngưỡng cửa vào sân trong.
Và ngay lập tức, một cảnh tượng đập vào mắt khiến cả Minh và Linh sững lại.
Giữa sân nhà, dưới ánh trăng bàng bạc lạnh lẽo, hai con chó đang bị trói chặt vào cột đá.
Thân thể chúng lấm tấm vết bầm tím, máu rỉ ra từ khóe miệng, mắt sưng húp không mở nổi.
Chúng trông tàn tạ như vừa trải qua một cuộc tra tấn dã man.
Nhưng điều kỳ lạ nhất là không khí xung quanh vẫn bình thản đến kỳ cục.
Không ai trong nhà tỏ vẻ sợ hãi hay lo lắng, như thể việc hành hạ này là một phần trang trí hiển nhiên của ngôi nhà.
Cô gái chủ nhà thấy ánh mắt sững sờ của Minh, bèn lên tiếng, giọng điệu nhẹ bẫng như không:
"Quý khách đừng bận tâm đến đám súc sinh đó.
Chúng tôi rất hân hạnh mời hai vị vào bàn tiệc.
Tuy nhiên.
"Cô dừng lại, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc lạnh và nghiêm túc:
".
có một điều kiện duy nhất.
Quý khách không được đặt câu hỏi về bất cứ chuyện gì mắt thấy tai nghe trong ngôi nhà này.
'Ai tò mò về chuyện không phải của mình, sẽ phải nghe những điều mình không muốn nghe.
' Hai vị đồng ý chứ?"
Minh và Linh trao nhau một cái nhìn nhanh.
Minh gật đầu dứt khoát:
"Chúng tôi đồng ý.
"========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập