Một tuần trôi qua.
Khi Ciri, với bộ dạng phủ đầy bụi đường, bước qua cánh cổng quen thuộc của tòa lâu đài bốn mươi công chúa, Minh đã đứng đợi sẵn ở sảnh chính.
Hắn nhìn cô, một nụ cười nhẹ nhõm và ấm áp nở trên môi:
"Chào mừng em trở về.
"Ciri mỉm cười, sự mệt mỏi hiện rõ trong đáy mắt nhưng thần thái vẫn vững vàng:
"Em về rồi đây.
"Hai người bước vào phòng khách rộng lớn, nơi ánh nến lung linh vẫn cháy sáng vĩnh cửu như ngày đầu tiên.
Minh rót cho Ciri một ly rượu nho từ chiếc bình pha lê tinh xảo, hương rượu thơm nồng giúp cô thư giãn đôi chút.
"Trong khi em đi, "
Minh bắt đầu, giọng trầm ổn,
"anh đã kiểm tra toàn bộ các cánh cửa còn lại.
"Ciri ngửng lên nhìn hắn, chờ đợi.
Minh lắc đầu nhẹ:
"Không có manh mối nào đáng kể.
Đó chỉ là những không gian giải trí xa hoa, những kho báu vật chất.
Nhưng tuyệt nhiên không có lời giải cho bí ẩn của nơi này.
"Ciri gật đầu.
Cô đặt ly rượu xuống, ánh mắt nhìn xa xăm qua khung cửa sổ rộng, hướng về phía chân trời mờ ảo nơi những đám mây trôi lững lờ.
Rồi cô bắt đầu nói, giọng trầm và đều đặn, như đang ghép lại những mảnh vỡ của một bức tranh cổ xưa:
"Em đã liên kết được toàn bộ câu chuyện rồi."
"Năm xưa, vua Vritraksha trị vì vương quốc này.
Cung điện của ngài chính là tòa lâu đài bằng đồng đỏ — nơi em vừa trở về."
"Vritraksha là một minh quân nhân từ.
Ông bố thí rộng rãi cho người nghèo và các đạo sĩ khổ hạnh.
Khi bận việc triều chính, bốn mươi nàng công chúa sẽ thay cha thực hiện công đức này.
"Minh im lặng lắng nghe, ánh mắt chăm chú.
Ciri tiếp tục:
"Những đạo sĩ khổ hạnh khác, sau khi chết, họ tái sinh làm những con công lộng lẫy — sống tự do sau cánh cửa dẫn đến vườn chim.
"Cô ngừng lại một chút, giọng chùng xuống:
"Nhưng bi kịch bắt đầu từ đạo sĩ lõa thể Zahir.
Trong một lần ông ngồi thiền định sâu bên bờ sông, cơ thể bất động đến mức những đứa trẻ chăn bò tưởng ông là một khúc gỗ khô.
Chúng vô tư chất cỏ khô lên người ông để dành mang về nhà."
"Khi bốn mươi nàng công chúa tắm xong và lên bờ, họ thấy đống cỏ khô đó.
Nghĩ rằng ai đó tốt bụng chuẩn bị sẵn, họ châm lửa đốt để sưởi ấm.
"Ciri nhắm mắt lại, rùng mình nhẹ như thể cảm nhận được sức nóng của ngọn lửa năm xưa:
"Đạo sĩ Zahir bị thiêu sống trong đống lửa ấy.
Ban đầu, đó chỉ là một tai nạn thảm khốc.
Nhưng khi phát hiện ra sự thật, nỗi sợ hãi đã lấn át lương tri.
Các công chúa sợ bị vua cha trách phạt, sợ danh dự bị ô uế.
"Giọng cô đanh lại:
".
Họ đã phạm phải tội ác tày trời:
ra lệnh thả bầy chó săn cắn chết và ăn thịt vị đạo sĩ đang thoi thóp để phi tang chứng cứ.
"Không gian trong phòng như chìm xuống.
"Vì nỗi oán hận đó, đạo sĩ Zahir tái sinh thành Thần Đèn đầy quyền năng và thù hận sau cánh cửa thứ nhất."
"Còn những đứa trẻ chăn bò.
Khi đống cỏ bị đốt mất, chúng trở về tay không và bị chủ nhân đánh đập tàn nhẫn vì làm mất tài sản.
Đêm đó, những đứa trẻ chết vì thương tích.
Chúng tái sinh làm đàn bò vô tri sau cánh cửa dẫn đến cánh đồng cỏ.
"Minh thở dài, lắc đầu ngao ngán:
"Một chuỗi bi kịch dây chuyền.
Từ một tai nạn vô tình, lan rộng thành vô số kiếp người bị hủy hoại.
"Ciri gật đầu đồng tình, rồi kết luận:
"Không lâu sau, cả bốn mươi nàng công chúa đều qua đời.
Họ tái sinh thành những mỹ nữ trong tòa lâu đài này — xinh đẹp, bất tử, nhưng bị nguyền rủa.
"Minh nhìn ra cửa sổ, ánh mắt suy tư sâu thẳm.
Một lúc sau, hắn lên tiếng, giọng nói mang âm hưởng của sự chiêm nghiệm:
"Anh hiểu rồi.
Do công đức bố thí to lớn năm xưa, vua Vritraksha đã tái sinh thành vị Thần Cây bảo hộ khu vườn.
Còn các nàng công chúa, nhờ phước báu từ việc bố thí thay cha, họ được hưởng tòa lâu đài kỳ diệu này cùng mọi sự xa hoa tột bậc.
"Ciri tiếp lời, giọng sắc lạnh:
"Nhưng vì tội ác tàn độc với đạo sĩ Zahir.
"Minh hoàn thành câu nói:
Họ phải trả giá.
Một sự cân bằng tàn nhẫn.
Mỗi bốn mươi ngày sống trong sung sướng tột cùng — nhờ phước đức cũ — họ phải chịu bốn mươi ngày đau đớn tột độ:
bị bầy chó địa ngục cắn xé, tái hiện lại cái chết của vị đạo sĩ kia."
"Đó là một vòng tuần hoàn vô tận giữa Phước Báu và Nghiệp Báo.
"Căn phòng chìm vào sự im lặng nặng nề.
Hai người ngồi đối diện nhau, thấu hiểu sự thật tàn khốc của thế giới này — nơi mỗi hành động đều để lại dấu ấn, nơi không có sự tha thứ tuyệt đối, chỉ có cán cân công lý lạnh lùng của luật nhân quả.
Ciri cuối cùng lên tiếng, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt:
"Vậy chúng ta phải làm gì?"
Minh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt rực lên sự kiên định:
"Phá vỡ vòng tuần hoàn này.
"===
Khi những nàng công chúa cuối cùng trở về đại sảnh, họ vẫn giữ được vẻ ngoài tươi tắn và kiều diễm như những đóa hoa vừa nở.
Nếu không tận mắt chứng kiến, chẳng ai dám tin rằng chỉ mới khắc trước thôi, thân xác ngọc ngà ấy đã bị lũ chó địa ngục cắn xé tàn bạo.
Minh đứng chờ ở trung tâm sảnh chính, bên cạnh là Ciri với vẻ mặt phức tạp.
Khi nhìn thấy Minh, ánh mắt của các nàng công chúa dao động dữ dội.
Đó là sự hoang mang pha lẫn sợ hãi tột độ — họ sợ hắn sẽ bỏ đi, và sợ rằng tòa lâu đài này sẽ lại chìm vào vòng lặp cô độc vĩnh cửu.
Minh mở lời với giọng nói mềm mại:
"Các nàng không cần sợ.
Tôi đã biết toàn bộ câu chuyện rồi.
"Đám đông giật mình như bị điện giật.
Một vài người lùi lại theo bản năng, số khác run rẩy bấu chặt lấy vạt áo.
Minh tiếp tục, ánh mắt lướt qua từng gương mặt:
"Tôi biết về đức vua Vritraksha, về cái chết của đạo sĩ Zahir, và cả bi kịch của những đứa trẻ chăn bò.
Tôi biết về tội lỗi năm xưa.
và cả cái giá khủng khiếp mà các nàng đang phải trả.
"Một nàng công chúa không chịu nổi áp lực, quỳ sụp xuống sàn, nước mắt lã chã rơi:
"Chúng em.
chúng em thật sự không cố ý.
Lúc đó chúng em quá sợ hãi.
"Như đê vỡ, những người khác cũng quỳ theo, tiếng khóc nức nở vang lên ai oán.
Minh giơ tay, ra hiệu cho họ bình tĩnh, rồi nhẹ nhàng nói:
"Đứng dậy đi.
Tôi không ở đây để phán xét hay buộc tội.
Tôi ở đây để giúp các nàng chấm dứt nó.
"Tiếng khóc dần lắng xuống.
Những đôi mắt đẫm lệ ngước lên nhìn Minh, thắp lên những tia hy vọng mong manh.
"Thật sao?"
Một người hỏi, giọng lạc đi vì xúc động.
"Chàng.
chàng thực sự có thể giúp chúng em thoát khỏi lời nguyền này ư?"
Minh gật đầu chắc chắn:
"Tôi sẽ làm tất cả những gì có thể.
"Lần này, nước mắt lại trào ra, nhưng là những giọt nước mắt của sự cứu rỗi.
Các nàng công chúa ôm chầm lấy nhau, vỡ òa như những đứa trẻ lạc lối vừa tìm thấy đường về nhà.
Minh kiên nhẫn đợi cho cảm xúc của họ lắng dịu, rồi nét mặt trở nên nghiêm túc:
"Nhưng trước hết, các nàng phải hiểu một quy tắc:
Có vay có trả.
Muốn cởi chuông thì phải tìm người buộc chuông.
"Không khí trong phòng lập tức trở nên căng thẳng.
"Các nàng cần phải đối diện và xin được sự tha thứ của Thần Đèn Zahir.
Đó là điều kiện tiên quyết.
"Ciri đứng bên cạnh, nhíu mày khó hiểu.
Bản năng Witcher của cô lên tiếng:
"Tại sao phải phiền phức thế?
Sao không tiêu diệt Zahir luôn?
Giết kẻ tạo ra lời nguyền thì lời nguyền sẽ biến mất, không phải sao?"
Minh quay sang Ciri, giải thích cặn kẽ:
"Thứ nhất, chúng ta không chắc Zahir là người trực tiếp tạo ra lời nguyền, hay đó là quy luật nhân quả của vũ trụ này vận hành.
Nếu giết ông ta mà lời nguyền vẫn còn, chúng ta sẽ mất manh mối duy nhất.
"Hắn chỉ tay về phía cánh cửa dẫn đến thế giới Thần Đèn:
"Thứ hai, em nhớ căn phòng đó chứ?
Bên trong có cả trăm cây đèn thần.
Tuyên chiến với Zahir lúc này chẳng khác nào tuyên chiến với cả một quân đoàn thần đèn đầy quyền năng.
Đó là tự sát.
"Ciri im lặng, gật đầu thừa nhận sự thật tàn khốc đó.
Sức mạnh của một thần đèn đã đáng sợ, huống hồ là cả trăm.
Minh tiếp tục phân tích:
"Nhưng việc cầu xin tha thứ là chuyện khác.
Đó là ân oán cá nhân giữa các nàng và Zahir.
Theo luật lệ của giới thần linh, các thần đèn khác thường sẽ không can thiệp vào chuyện tư thù.
"Ciri vẫn chưa hoàn toàn bị thuyết phục, cô khoanh tay trước ngực:
"Nhưng nếu lão ta không chịu tha thứ thì sao?
Lần trước chúng ta đã thấy sự phẫn nộ của hắn.
Hắn chỉ muốn thiêu rụi tất cả, không có vẻ gì là muốn nói chuyện đạo lý.
"Minh nhếch mép cười, một nụ cười ranh mãnh:
"Thì chúng ta dùng phương án B.
Tiên lễ, hậu binh.
"Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt lóe lên tia nguy hiểm:
"Nếu không thể thuyết phục bằng đạo lý.
.."
Minh nắm chặt tay,
thì chúng ta sẽ thuyết phục hắn bằng 'vật lý'.
Một lần nữa, Minh và Ciri bước vào lãnh địa của những thần đèn.
Với một tư thế chào hỏi bày tỏ lòng tôn kính hết sức có thể, Minh cất tiếng:
"Thần đèn Zahir, với tất cả lòng tôn trọng, tôi cầu xin được yết kiến ngài!
"Tiếng gió dừng lại, nhưng vẫn không có ai trả lời.
Minh lặp lại, lần này giọng to và kiên định hơn:
"Hỡi thần đèn Zahir tôn kính, tôi biết ngài đang lắng nghe, tôi cầu xin một sự gặp gỡ.
"Lần này, tất cả những âm thanh im bặt, nhưng vẫn không có động tĩnh nào.
Hắn tiến thêm vào bước, đến chỗ chiếc đèn của Zahir, cất cao giọng:
"Hỡi thần đèn Zahir, tôi không đến đây để khiêu khích.
Tôi chỉ muốn nói về những gì đã xảy ra năm xưa.
Về đạo sĩ Zahir, về vua Vritraksha, và về bốn mươi nàng công chúa.
"Lập tức, ngọn đèn bùng cháy dữ dội.
Một luồng khói đỏ thẫm phun ra từ miệng đèn, xoáy tròn và ngưng tụ thành hình dáng khổng lồ của Zahir.
Khuôn mặt thần đèn biến dạng vì phẫn nộ, đôi mắt bừng bừng lửa giận.
"CÁC NGƯƠI!"
Giọng Zahir như sấm rền, rung chuyển cả không gian.
"DÁM QUAY LẠI ĐÂY LẦN NỮA?
"Ngọn lửa dữ dội bao quanh thân thể khổng lồ của hắn, nhiệt độ trong phòng tăng vọt đến mức không khí như bị bóp méo.
Ciri lùi lại nửa bước, tay nắm chặt kiếm, nhưng Minh vẫn đứng yên, ánh mắt bình tĩnh.
Zahir hạ thấp khuôn mặt khổng lồ xuống sát họ, ngọn lửa phun ra từ miệng:
"Ta đã để mạng cho hai đứa các ngươi lần trước!
Và đây là cách các ngươi đền đáp ư?
Xâm nhập vào thánh địa của ta lần nữa?
"========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập