Chương 15: 1001 Đêm (Aladdin Và Cây Đèn Thần)

Cánh cổng không gian khép lại sau lưng, để lại Minh và Ciri giữa một con hẻm nhỏ nồng nặc mùi rác thải và gia vị hỏng.

Bước ra khỏi hẻm, họ lập tức bị nuốt chửng bởi dòng chảy hỗn loạn của Agrabah.

Thành phố sa mạc này không lấp lánh như trong phim hoạt hình.

Nó bụi bặm, ồn ào và khắc nghiệt.

Tiếng rao hàng, tiếng lạc đà kêu và tiếng cãi vã hòa thành một bản hợp xướng inh ỏi.

Những tấm thảm dệt tay sặc sỡ, những rổ trái cây lạ mắt bày biện khắp nơi không che giấu được sự phân hóa giàu nghèo rõ rệt.

"Chúng ta cần định vị cốt truyện, "

Minh nói nhỏ, mắt quét qua đám đông.

"Nếu đúng theo ký ức của tôi, Aladdin lúc này vẫn chỉ là một 'con chuột cống' thành Baghdad.

à nhầm, Agrabah.

Một kẻ vô gia cư sống cùng mẹ.

"Việc tìm kiếm không quá khó khăn, nhất là khi Minh hào phóng vung ra vài đồng bạc lẻ – thứ kim loại quý giá trong mắt những kẻ nghèo khổ nơi đây.

Những lời chỉ dẫn đưa họ đến khu ổ chuột tồi tàn nhất thành phố.

Căn nhà của Aladdin nằm cuối một con hẻm cụt, tường vôi trắng đã bong tróc lòi cả gạch mộc, mái ngói nứt nẻ chực chờ sập xuống.

Minh gõ cửa.

Người mở cửa là một phụ nữ trung niên gầy guộc, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn khắc khổ.

Bà mặc bộ đồ vải thô màu nâu xám, đôi mắt trũng sâu ánh lên sự mệt mỏi triền miên.

"Xin lỗi đã làm phiền, "

Minh cúi đầu.

"Chúng tôi tìm Aladdin.

Đây có phải nhà cậu ấy không?"

Người phụ nữ – mẹ của Aladdin – lập tức co rúm lại, ánh mắt đầy cảnh giác:

"Nó.

nó lại gây chuyện gì sao?

Nó có nợ tiền các ngài không?"

"Không, không, "

Ciri vội bước lên trấn an, giọng cô dịu xuống.

"Chúng tôi chỉ muốn nói chuyện.

Một cơ hội làm ăn thôi.

"Người mẹ thở hắt ra, vai chùng xuống thất vọng.

"Cơ hội làm ăn?

Với nó ư?

Thằng bé đó.

nó không có ở nhà.

Lại lêu lổng ngoài chợ rồi.

Từ ngày cha nó mất, tôi bất lực với nó.

Nó không chịu làm ăn tử tế, chỉ biết trộm vặt và mơ mộng viển vông."

Bà đưa tay quệt nước mắt.

Minh và Ciri trao đổi ánh mắt.

*Giai đoạn đầu của cốt truyện.

* Aladdin chưa gặp Jafar, chưa có đèn thần.

"Cảm ơn bà, "

Minh gật đầu.

"Chúng tôi sẽ tự tìm cậu ấy.

"Họ vừa quay lưng thì một đứa bé đen nhẻm, mồ hôi nhễ nhại lao sầm vào con hẻm, vừa chạy vừa hét thất thanh:

"Bác ơi!

Bác ơi!

Anh Aladdin bị bắt rồi!

"Người mẹ lảo đảo, mặt cắt không còn giọt máu:

"Cái gì?

Bị bắt?

Tại sao?"

Đứa bé thở hồng hộc:

"Lính canh bắt anh ấy ở chợ!

Họ nói anh ấy trộm bánh mì của lão Kassim!

Họ đang lôi anh ấy ra quảng trường xử trảm.

à không, xử theo luật!"

"Trời ơi con tôi!"

Người mẹ khóc ré lên, ngã khuỵu xuống đất.

Minh đỡ lấy bà, giọng đanh lại:

"Bà ở yên đây.

Chúng tôi sẽ lo liệu.

"Không chần chừ, Minh và Ciri lao theo đứa bé ra phố chính.

Quảng trường trung tâm Agrabah đặc nghẹt người.

Dưới cái nắng thiêu đốt của sa mạc, không khí ngột ngạt mùi mồ hôi và sự phấn khích bệnh hoạn của đám đông hiếu kỳ.

Ở giữa quảng trường, một bục gỗ cao được dựng lên.

Bên cạnh thớt gỗ đẫm máu khô là một gã đao phủ khổng lồ, cơ bắp cuồn cuộn, tay lăm lăm thanh rìu sáng loáng.

Minh và Ciri len qua đám đông, cố gắng không gây chú ý.

Trên bục, Aladdin – một chàng trai trẻ khoảng hai mươi, tóc đen xoăn, quần áo rách rưới – đang bị hai tên lính ghì chặt xuống.

Mặt cậu bầm tím, ánh mắt dại đi vì sợ hãi.

Một gã quan tòa gầy gò với bộ râu dê dài bước lên, giọng nói lạnh lùng vang vọng:

"Aladdin, con của Abdul.

Ngươi bị bắt quả tang trộm cắp tài sản.

Theo luật Sharia nghiêm khắc của Agrabah, hình phạt cho kẻ trộm là loại bỏ bàn tay phạm tội.

Ngươi có gì trăn trối không?"

Aladdin run rẩy, nước mắt giàn giụa:

"Tôi.

tôi chỉ đói.

Mẹ tôi ốm.

Tôi xin lỗi!

Tôi sẽ trả lại mà!

Xin đừng!"

"Luật pháp không có chỗ cho sự thương hại, "

quan tòa phất tay lạnh lùng.

"Thi hành án!

"Minh nhíu mày, thì thầm với Ciri:

"Chuẩn bị đi.

Trong phim, Jafar hoặc ai đó sẽ cứu hắn.

Nhưng nếu không.

"Ciri đã đặt tay lên chuôi kiếm, mắt nheo lại.

Nhưng không có phép màu nào xảy ra.

Không có ông già bí ẩn nào xuất hiện can ngăn.

Không có con khỉ Abu nào gây náo loạn.

Hai tên lính thô bạo lôi cánh tay phải của Aladdin đặt lên thớt gỗ.

Chàng trai trẻ gào thét trong tuyệt vọng, vùng vẫy vô ích.

Đao phủ nâng cao thanh rìu.

Ánh mặt trời phản chiếu trên lưỡi thép lạnh lẽo.

"Chờ đã.

.."

Minh thì thầm, cảm giác bất an dâng lên.

PHẬP

Âm thanh lưỡi rìu chém qua thịt và xương vang lên khô khốc, rợn người.

Một tiếng hét xé toạc không gian, thảm thiết đến mức khiến đám đông lặng đi trong giây lát.

Máu tươi bắn tung tóe lên mặt sàn gỗ nóng rẫy.

Bàn tay phải của Aladdin rơi xuống, lăn lóc trên sàn.

Aladdin co giật dữ dội rồi ngất lịm đi vì đau đớn và sốc.

Minh đứng chết lặng.

Ciri tái mặt, tay siết chặt chuôi kiếm đến trắng bệch.

"Đây không phải phim hoạt hình.

.."

Ciri rít qua kẽ răng.

"Và nó khác với tất cả các kịch bản đã từng biết.

"Minh nghiến răng.

Hắn không ngờ nội dung đi lệch với cốt truyện, và không nghĩ đến cổ tích *Nghìn Lẻ Một Đêm* trong giấc mơ này tăm tối và đẫm máu hơn nhiều so với phiên bản Disney.

Ở đây, luật lệ thời trung cổ là tuyệt đối.

Hai tên lính đá cái xác bất tỉnh của Aladdin xuống nền cát bụi bặm như một bao rác, ném bàn tay bị chặt xuống cạnh đó rồi quay lưng bỏ đi.

Đám đông bắt đầu giải tán, bàn tán xôn xao, để lại chàng trai trẻ nằm đó, máu vẫn tuôn xối xả nhuộm đỏ cát vàng.

"Hành động thôi, "

Minh ra lệnh.

Ciri lập tức lao tới, tung áo choàng che khuất tầm nhìn của những người còn nán lại.

Minh quỳ xuống bên cạnh Aladdin, nhanh tay nhặt lấy bàn tay bị chặt – vẫn còn ấm nóng.

Hắn xốc Aladdin lên vai, ra hiệu cho Ciri mở đường, rồi cả hai nhanh chóng biến mất vào những con hẻm nhỏ, đưa chàng trai về nhà.

Tại căn nhà tồi tàn, tiếng khóc của người mẹ như xé lòng khi thấy con trai mình được mang về trong tình trạng đó.

"Bình tĩnh!"

Minh hô nhẹ, nhưng đủ uy lực để trấn áp sự hoảng loạn của bà.

Hắn đặt Aladdin lên chiếc chõng tre cũ kỹ.

"Tôi cứu được cậu ta.

Bà ra ngoài canh cửa cùng cô ấy.

Đừng để ai vào.

"Ciri gật đầu, đẩy nhẹ người mẹ ra ngoài và khép cửa lại.

Trong phòng chỉ còn Minh và Aladdin đang hôn mê.

Máu từ cổ tay cụt vẫn rỉ ra thấm đẫm tấm vải băng tạm.

Minh hít sâu, gỡ bỏ băng vải.

Vết thương nham nhở lộ ra, xương trắng hếu.

Hắn đặt bàn tay bị chặt vào đúng vị trí khớp nối, căn chỉnh từng thớ cơ, từng mạch máu.

Minh giơ ngón tay trỏ lên, móng tay dài ra, sắc nhọn như dao cạo.

Hắn tự rạch một đường nhỏ trên đầu ngón tay mình, rồi đâm mạnh móng tay đó xuyên qua phần tiếp giáp giữa cổ tay và bàn tay Aladdin.

"Holy Heal!

"Những sợi tơ máu từ tay Minh lan sang, kích thích tế bào của Aladdin tái tạo với tốc độ điên cuồng.

Thịt liền thịt, xương liền xương.

Những mạch máu đứt gãy tự tìm đến nhau và nối lại như những con rắn nhỏ.

Chỉ trong vài phút, ánh sáng tắt lịm.

Cổ tay Aladdin hoàn toàn lành lặn, không để lại dù chỉ một vết sẹo nhỏ.

Nếu không có vệt máu khô xung quanh, không ai tin rằng bàn tay này vừa lìa khỏi cơ thể.

Aladdin rên rỉ, mi mắt rung động rồi từ từ mở ra.

Cậu nhìn trần nhà nứt nẻ, rồi hoảng hốt nhìn xuống tay phải của mình.

Cậu cử động các ngón tay.

Nắm vào.

Duỗi ra.

Xoay cổ tay.

Mọi thứ hoàn hảo.

"Cái.

cái gì thế này?"

Aladdin lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu khi ký ức về lưỡi rìu ùa về.

"Tay tôi.

rõ ràng là.

"Cậu ngước nhìn Minh – người đàn ông lạ mặt đang lau vết máu trên tay mình.

"Phép màu đấy, nhóc con, "

Minh mỉm cười, nụ cười đầy ẩn ý.

"Cậu vẫn còn nguyên vẹn.

Nhưng cái giá của phép màu này là cậu nợ tôi một mạng.

Và giờ, chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc về câu chuyện của cậu.

"Minh kéo chiếc ghế gỗ cọt kẹt lại gần, ngồi đối diện với Aladdin.

Ciri khoanh tay đứng dựa lưng vào vách tường đất nung, đôi mắt màu lục bảo quan sát chàng trai trẻ với vẻ sắc sảo của một thợ săn.

"Tên cậu là Aladdin, đúng không?"

Minh mở lời, giọng trầm nhưng ánh mắt như muốn nhìn thấu tâm can đối phương.

"Đ-đúng.

.."

Aladdin lắp bắp, người vẫn còn run rẩy vì dư chấn.

Cậu liên tục nhìn xuống bàn tay phải vừa được nối lại, co duỗi các ngón tay như thể sợ nó sẽ biến mất.

"Các ngài là ai?

Tại sao lại cứu một kẻ như tôi?

Và.

cái phép thuật đó.

.."

"Những câu hỏi đó để sau, "

Minh cắt ngang, giọng đanh lại.

"Bây giờ tôi cần cậu trả lời thật lòng.

Cậu có biết một tên phù thủy tên là Jafar không?"

Aladdin nhíu mày, vẻ mặt ngơ ngác hoàn toàn chân thật:

"Phù thủy Jafar?

Không.

tôi chưa từng nghe đến cái tên đó gắn với danh xưng phù thủy.

"Minh và Ciri trao nhau cái nhìn cảnh giác.

"Vậy ai đang cai trị Agrabah?"

Ciri lên tiếng, giọng lạnh lùng.

"Là Đức Vua Jafar, "

Aladdin trả lời ngay lập tức, giọng điệu chuyển sang vẻ kính sợ.

"Ngài ấy vừa lên ngôi được vài tháng sau khi Sultan già băng hà.

Vua Jafar đã cưới công chúa Badroulbadour và danh chính ngôn thuận thừa kế ngai vàng.

"Không khí trong căn phòng nhỏ dường như đông cứng lại.

Minh nheo mắt:

"Cậu nói.

Vua Jafar?

Và hắn đã cưới công chúa?"

"Vâng, cả thành phố đều biết chuyện đó, "

Aladdin gật đầu.

"Ngài ấy là một vị vua nghiêm khắc.

Luật pháp dưới thời ngài ấy.

ừm, như các ngài thấy đấy, rất tàn bạo."

"Cậu có từng gặp công chúa Badroulbadour không?"

Ciri hỏi dồn.

"Dù chỉ một lần?

Trên phố chợ?

Hay cậu từng lẻn vào cung điện?"

Aladdin nhìn Ciri như thể cô vừa nói điều gì điên rồ nhất trần đời:

"Tiểu thư đùa gì vậy?

Tôi là một thằng chuột cống, một kẻ ăn mày dưới đáy xã hội.

Công chúa sống trong cung điện vàng son, được canh gác cẩn mật.

Làm sao tôi có thể gặp bà ấy?

Mà giờ bà ấy đã là Hoàng hậu rồi.

"Minh đứng bật dậy, sải bước qua lại trong không gian chật hẹp.

Những dữ kiện trong đầu hắn đang va đập vào nhau dữ dội.

"Nghe này Aladdin, "

Minh quay phắt lại, cúi thấp người xuống ngang tầm mắt chàng trai.

"Cậu có biết về một cây đèn dầu cũ kỹ không?

Một Cây Đèn Thần?

Một hang động hình đầu hổ giữa sa mạc đầy kho báu?"

Aladdin càng lúc càng hoang mang, cậu lùi người lại sát vách tường:

"Đèn thần?

Hang động kho báu?

Ngài đang nói chuyện cổ tích sao?

Mẹ tôi hay kể chuyện đó ru tôi ngủ hồi bé, nhưng.

đó chỉ là chuyện bịa.

Làm gì có thật."

"Cậu chắc chứ?"

Ciri bước tới, cái bóng của cô đổ dài lên người Aladdin.

"Hãy cố nhớ lại xem.

Có khoảng trống nào trong ký ức của cậu không?

Một đoạn thời gian mà cậu cảm thấy mơ hồ?"

Aladdin ôm đầu, cố gắng lục lọi trí nhớ theo lời họ, nhưng rồi lắc đầu tuyệt vọng:

"Không!

Tôi thề!

Cuộc đời tôi ngày nào cũng giống ngày nào.

Sáng dậy đói meo, ra chợ kiếm ăn, bị rượt đuổi, rồi về nhà ngủ.

Tôi là một kẻ thất bại, sinh ra nghèo hèn và sẽ chết đi nghèo hèn.

Chẳng có kho báu hay phép màu nào trong đời tôi cả!

"Giọng cậu vỡ ra, đầy tủi nhục và cam chịu.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập