Minh và Ciri lặng lẽ quay trở lại phòng hoàng hậu.
Lần này, Badroulbadour đã chờ sẵn, không còn khóc nữa mà thay vào đó là một vẻ mặt lo lắng.
"Các người trở lại sớm hơn tôi nghĩ, "
cô nói.
"Có chuyện gì không ổn?"
"Jafar cẩn thận hơn chúng tôi tưởng, "
Minh thừa nhận.
"Hắn sử dụng những lính gác do thần đèn tạo ra, không thể lừa bằng cải trang thông thường.
Chúng tôi cần.
"Hắn dừng lại, ánh mắt dừng ở bàn tay của hoàng hậu.
Ciri cũng chú ý.
Đôi mắt Witcher của cô lóe lên, giác quan sắc bén hơn người thường kích hoạt.
Cô nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên ngón tay áo của Badroulbadour – một chiếc nhẫn bạc có đính một viên hồng ngọc, và.
"Chiếc nhẫn đó, "
Ciri nói, giọng căng thẳng.
"Nó có rung động ma thuật.
Rất mạnh.
"Badroulbadour giật mình, hạ thấp bàn tay xuống như muốn che giấu:
"Chiếc nhẫn này.
Jafar tặng tôi khi biết tôi có thai.
Hắn nói đó là để bảo vệ tôi và đứa bé.
"Minh bước lại gần, mắt sáng lên:
"Cho chúng tôi xem.
"Công chúa ngập ngừng một chút, rồi đưa tay ra.
Ciri cầm lấy bàn tay cô, quan sát kỹ chiếc nhẫn.
Một chiếc nhẫn bạc đính hồng ngọc, với những chữ khắc phức tạp quanh thân, khi Ciri chạm vào, hắn có thể cảm nhận được sức mạnh cổ xưa phát ra từ bên trong.
Minh nhớ lại câu chuyện gốc.
Trong
"Aladdin và Cây Đèn Thần"
có hai vật thần kỳ:
cây đèn thần với thần đèn quyền năng vô địch, và chiếc nhẫn với thần nhẫn yếu hơn nhưng vẫn có phép thuật.
"Thần nhẫn, "
Minh thở ra.
"Đây là thần nhẫn từ truyện gốc."
"Thần nhẫn?"
Badroulbadour nhìn chiếc nhẫn trên tay mình với vẻ ngạc nhiên.
"Tôi đeo nó suốt nhưng chưa bao giờ biết.
.."
"Trong câu chuyện ban đầu, "
Minh giải thích,
"khi Jafar – lúc đó giả dạng thành người chú – gửi Aladdin xuống hang động, ông ta đã cho cậu ấy một chiếc nhẫn để bảo vệ.
Đó chính là chiếc nhẫn thần.
Sau này, chính thần nhẫn đã cứu Aladdin khỏi hang động khi Jafar phong ấn cậu ấy bên trong."
"Nhưng tại sao Jafar lại tặng nó cho tôi?"
Công chúa hỏi, bối rối.
"Nếu nó có sức mạnh.
"Có lẽ hắn muốn kiểm soát hoặc giám sát ngài, "
Ciri nói.
"Hoặc có thể hắn nghĩ rằng thần nhẫn quá yếu so với thần đèn nên không đáng lo ngại.
Jafar kiêu ngạo – đó là điểm yếu của hắn.
"Minh gật đầu, suy nghĩ nhanh chóng:
"Thần nhẫn yếu hơn thần đèn, nhưng vẫn có khả năng thực hiện điều ước.
Và quan trọng hơn, Jafar không kiểm soát nó."
"Vậy chúng ta có thể sử dụng thần nhẫn để.
Ciri dừng lại, hiểu ra ý định của Minh.
"Để cải trang thành hoàng hậu Badroulbadour, "
Minh nói, quay sang công chúa.
"Nếu ngài cho phép, chúng tôi có thể sử dụng thần nhẫn để biến đổi thành hình dạng của ngài – không phải ảo ảnh hay phép thuật thông thường, mà là biến đổi thực sự.
Như vậy, những lính gác của thần đèn sẽ không phát hiện ra.
"Badroulbadour nhìn chiếc nhẫn trên tay, rồi nhìn Minh và Ciri.
Trong mắt cô, hy vọng lẫn lo lắng đan xen.
"Nếu các người thất bại, "
cô nói khẽ,
"Jafar sẽ biết.
Hắn sẽ giết chết các người.
Và có lẽ cả tôi nữa."
"Chúng tôi sẽ không thất bại, "
Ciri nói, giọng quyết đoán.
"Chúng tôi đã đối mặt với những kẻ nguy hiểm hơn Jafar.
"Minh không nói gì, chỉ đưa tay ra với ánh mắt nghiêm túc.
Sau một khoảnh khắc im lặng, hoàng hậu Badroulbadour tháo chiếc nhẫn ra và đặt lên lòng bàn tay hắn.
"Làm ơn, "
cô thì thầm, nước mắt lại tuôn ra.
"Cứu Aladdin.
Cứu chúng tôi khỏi tương lai dưới bóng đen của Jafar.
"Minh nắm chặt chiếc nhẫn, cảm nhận sức nóng lan tỏa từ kim loại lạnh lẽo.
Hắn gật đầu.
"Tôi hứa.
"Ciri đứng lên, tay đặt lên chuôi kiếm:
"Vậy làm thế nào để triệu hồi thần nhẫn?"
Minh nhìn chiếc nhẫn, nhớ lại chi tiết trong truyện:
"Chà xát nhẫn, giống như đèn thần.
"Hắn đặt nhẫn lên lòng bàn tay, dùng ngón tay cái chà nhẹ lên bề mặt bạc.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Không có gì xảy ra.
Rồi đột nhiên, khói đỏ bốc lên từ chiếc nhẫn, xoáy tròn trong không khí, dày đặc và nặng nề hơn khói thường.
Căn phòng rung chuyển nhẹ.
Hoàng hậu Badroulbadour lùi lại, mắt mở to kinh ngạc.
Từ khói đỏ, một hình dạng hiện ra – không to lớn và hoành tráng như thần đèn trong truyện kể, mà nhỏ hơn, tinh tế hơn.
Một bóng người cao vừa phải, da đỏ thẫm, mắt vàng như hổ phách, mặc áo choàng đen giản dị.
Không có vẻ oai vệ của thần đèn, nhưng sức mạnh vẫn tỏa ra từ hắn.
"Ai đã triệu hồi ta?"
Giọng thần nhẫn trầm thấp, không hào hứng như thần đèn mà thay vào đó là một sự mệt mỏi vô tận.
"Tôi, "
Minh nói.
"Ta cần sự giúp đỡ của ngươi.
"Thần nhẫn nhìn Minh, rồi nhìn Ciri, rồi hoàng hậu Badroulbadour.
Trong đôi mắt vàng, có vẻ nhận ra gì đó.
"Nhưng ngươi cầm nhẫn của ta.
Vậy thì ngươi là chủ nhân tạm thời.
Ta sẽ thực hiện điều ước của ngươi – nhưng ta không mạnh như người anh em thần đèn của ta.
"Minh gật đầu:
"Ta muốn ngươi biến ta thành hình dạng giống hệt hoàng hậu Badroulbadour – không chỉ ngoại hình mà cả giọng nói, mùi hương, thậm chí linh hồn nếu cần.
Sự biến đổi phải hoàn hảo đến mức ngay cả những sinh vật ma thuật của thần đèn cũng không thể phát hiện.
"Thần nhẫn nhìn Minh với ánh mắt đầy tiếc nuối, rồi lắc đầu chậm rãi.
"Ta xin lỗi, chủ nhân, "
giọng thần nhẫn trầm xuống, mang theo sự thất vọng chân thực.
"Điều ước của ngươi vượt quá khả năng của ta.
"Minh cau mày:
"Ngươi là một vị thần.
Làm sao việc biến hình lại không thể?"
"Ta không phải thần đèn, "
thần nhẫn giải thích, giọng điềm đạm nhưng có chút đắng cay.
"Sức mạnh của ta bị giới hạn bởi bản chất của chiếc nhẫn này.
Ta có thể tạo ra vật chất đơn giản, hoặc bảo vệ chủ nhân khỏi nguy hiểm tức thời.
Nhưng biến hình – đặc biệt là biến hình hoàn hảo đến mức đánh lừa cả ma thuật của thần đèn – đó là phạm vi của anh em ta, không phải ta.
"Ciri thở dài, đặt tay lên vai Minh:
"Vậy là ngõ cụt.
"Nhưng thần nhẫn chưa nói hết.
Hắn nhắm mắt lại, và đôi mắt vàng khi mở ra lần nữa đã thay đổi – chúng phát sáng với một thứ ánh sáng khác, như thể nhìn xuyên qua thời gian và không gian.
"Tuy nhiên, "
thần nhẫn nói, giọng có chút xa xăm,
"ta có khả năng tiên tri hạn chế.
Ta có thể thấy những tia sáng của số phận, những con đường dẫn đến điều các ngươi cần.
"Minh và Ciri trao nhau một cái nhìn.
Hoàng hậu Badroulbadour bước lại gần, hy vọng lại bừng lên trong mắt.
"Ngươi thấy gì?"
Minh hỏi.
Thần nhẫn im lặng một lúc, như thể đang lắng nghe một giọng nói chỉ mình hắn nghe thấy.
Rồi hắn mở mắt, nhìn thẳng vào Minh:
"Hành trình của các ngươi chưa kết thúc ở đây.
Phía nam, cách đây hai ngàn dặm, có một thành phố cổ kính – nơi giao thoa giữa sa mạc và sông nước, nơi những câu chuyện cũ hội tụ.
Người ta gọi nó là Madinat al-Salam, thành phố bình an."
"Baghdad, "
Ciri thì thầm, nhận ra.
Thần nhẫn gật đầu:
"Tại đó, hãy tìm gia đình mang tên Alibaba.
Họ là những người bình thường, nhưng số phận đã chạm vào họ, và qua họ, các ngươi sẽ tìm được thứ cần tìm.
"Minh nhíu mày:
"Alibaba?
Ta biết cái tên đó.
"Ciri hỏi:
"Và gia đình Alibaba có cách giúp chúng tôi biến hình?"
Thần nhẫn lắc đầu:
"Ta không thể thấy rõ điều đó.
Tầm nhìn của ta bị giới hạn – ta chỉ thấy con đường, không thấy đích đến.
Nhưng ta biết chắc một điều:
nếu các ngươi muốn có khả năng đánh lừa thần đèn và tiếp cận Jafar, câu trả lời nằm ở Baghdad, với gia đình Alibaba."
"Nếu chủ nhân muốn, "
thần nhẫn nói,
"ta có thể đưa ngươi đến Baghdad trong nháy mắt.
Không gian không phải rào cản với ma thuật của ta – đó là một trong số ít điều ta còn làm được.
"Minh im lặng, suy nghĩ.
Đó sẽ là cách nhanh nhất, tiết kiệm thời gian và công sức.
Nhưng.
"Không, "
hắn lắc đầu.
"Nếu ta mang nhẫn đi, hoàng hậu Badroulbadour sẽ không còn nó.
Jafar tặng nhẫn này cho cô ấy – nếu một ngày nào đó hắn yêu cầu xem nó mà không thấy, cô ấy sẽ gặp nguy hiểm.
"Hoàng hậu Badroulbadour vội vàng lên tiếng, giọng run rẩy nhưng quyết đoán:
"Tôi có thể giả bệnh.
Jafar chỉ quan tâm đến đứa con của hắn trong bụng tôi thôi – hắn sẽ không để ý tôi có đeo nhẫn hay không, miễn là thai nhi vẫn khỏe mạnh.
"Minh nhìn công chúa – người phụ nữ mang thai, đã trải qua quá nhiều nỗi đau, giờ còn sẵn sàng đánh cược mạng sống mình.
Nhưng hắn lại lắc đầu.
"Không cần thiết, "
Minh nói nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.
"Hai ngàn dặm không phải chuyện lớn đối với một Holy Vampire như tôi.
"Ciri quay sang nhìn Minh, trong mắt có chút ngạc nhiên nhưng cũng hiểu ra.
"Không đáng để hoàng hậu phải mạo hiểm, "
Minh tiếp tục.
"Jafar nghi ngờ, việc tra xét y tế quá kỹ, hay đơn giản chỉ là một câu hỏi ngẫu nhiên về chiếc nhẫn – bất cứ điều gì cũng có thể vạch trần sự giả dối.
Tôi không cho phép điều đó xảy ra.
"Hắn quay sang thần nhẫn:
"Ngươi hãy ở lại với chủ nhân thực sự của ngươi – hoàng hậu Badroulbadour.
Nếu có nguy hiểm, hãy bảo vệ cô ấy và đứa bé.
"Thần nhẫn gật đầu, có vẻ tôn trọng quyết định này:
"Như ngài mong muốn.
"Khói đỏ bắt đầu tan dần, thần nhẫn từ từ biến mất trở về trong chiếc nhẫn.
Minh đặt nhẫn lại vào tay hoàng hậu Badroulbadour, nắm chặt bàn tay mềm mại của cô.
"Hãy giữ nó cẩn thận, "
hắn nói.
"Và đừng từ bỏ hy vọng.
Chúng tôi sẽ trở về.
"Nước mắt lại rơi trên má Badroulbadour, nhưng lần này không phải nước mắt tuyệt vọng nữa – đó là nước mắt của hy vọng, của lòng biết ơn.
"Cảm ơn các người, "
cô thì thầm.
"Xin các vị thần bảo vệ các người.
"Minh và Ciri từ giã công chúa, lặng lẽ rời khỏi phòng.
Họ di chuyển qua hành lang tối, qua những góc khuất, cho đến khi họ ra khỏi hoàng cung mà không một ai phát hiện.
Bầu trời đêm phía bên ngoài trải rộng với vô số vì sao lấp lánh.
Gió sa mạc lạnh lẽo thổi qua, mang theo mùi cát và hương thảo mộc khô.
Minh dừng lại, quay sang Ciri.
Trong ánh trăng, gương mặt hắn có vẻ nghiêm túc nhưng cũng có một nụ cười mỏng manh.
Hắn cúi chào Ciri, một cái chào lịch thiệp như những quý tộc xưa:
"Người đẹp đã sẵn sàng chưa?"
Ciri mỉm cười, đôi mắt xanh lấp lánh tinh nghịch:
"OK"Minh bước tới và khẽ bế Ciri lên theo tư thế ôm công chúa – một tay đỡ sau lưng, một tay khoác dưới đầu gối.
Ciri giật mình nhẹ, rồi cười khẽ, tay vòng qua cổ hắn.
"Anh nghiêm túc đấy?"
Cô hỏi, giọng pha chút hoài nghi và thích thú.
"Rất nghiêm túc, "
Minh đáp, mắt đỏ bắt đầu phát sáng trong bóng tối.
Trong người hắn, dòng máu Holy Vampire bắt đầu sôi sục – không phải cháy bừng dữ dội như lúc chiến đấu, mà là một ngọn lửa ổn định, mạnh mẽ.
"Giữ chặt, "
Minh thì thầm.
Rồi hắn bật ra.
Một cơn gió mạnh thổi qua, và nơi Minh và Ciri đứng giờ chỉ còn lại bụi cát cuốn lên theo gió.
Họ đã biến mất.
Trên con đường sa mạc dẫn về phía nam, dưới ánh trăng, chỉ còn lại một vệt mờ ảo – dấu vết của một sinh vật di chuyển nhanh đến mức mắt thường khó thể bắt kịp.
Trong vòng tay Minh, Ciri không nói gì, chỉ ôm chặt cổ hắn, cảm nhận gió sa mạc quật mạnh vào mặt, nghe tiếng cát rít lên dưới chân hắn như tiếng sóng vỗ.
Thế giới trở thành một dải mờ ảo – những cồn cát, những tảng đá, những bụi cây gai khô, tất cả trôi qua như trong một giấc mơ nhanh chóng.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập