Chương 236: Ve sầu thoát xác)

Minh đứng chết lặng, trân trân nhìn vào khoảng không nơi Firouz vừa tan biến.

Trong đầu hắn, những thước phim của bộ The Adventures of Sinbad tua đi tua lại, giật cục như một cuộn băng cũ bị nhai nát.

"Không.

không thể nào.

.."

– Minh lẩm bẩm, mồ hôi lạnh toát ra trên trán –

"Kịch bản đâu có đoạn này.

Đéo có đoạn này!

"Hắn luôn tự đắc rằng mình là kẻ nắm giữ định mệnh, kẻ biết trước mọi plot twist, mọi cú lật kèo.

Nhưng giờ đây, thực tại đang tát thẳng vào mặt hắn.

"DOUBAR!

"Tiếng gầm xé lòng của Sinbad kéo Minh giật ngược trở lại thực tại tàn khốc.

Doubar – người anh trai khổng lồ với bờ vai rộng – đang bàng hoàng nhìn xuống bàn tay mình.

Da thịt rám nắng khỏe mạnh đang chuyển sang màu xám ngoét.

Những khối cơ bắp cuồn cuộn, niềm tự hào của sức mạnh, giờ đây mờ nhạt dần như ảo ảnh trong sương.

"Sinbad.

em trai.

.."

– Doubar há miệng, giọng nói ồm ồm giờ đây run rẩy và méo mó.

"DOUBAR!

KHÔNG!

ĐỪNG MÀ!

"Sinbad lao tới, dang rộng vòng tay ôm lấy anh mình.

Nhưng đã quá muộn.

Cơ thể đồ sộ của Doubar vỡ tan thành hàng nghìn mảnh tro xám, cuốn theo cơn gió lạnh lẽo của màn đêm.

Vụt tắt.

Biến mất.

Sinbad ngã quỵ xuống nền đất lạnh, hai tay ôm lấy khoảng không trống rỗng.

Hắn gào lên một tiếng đau đớn, nắm đấm đập mạnh xuống đất liên hồi cho đến khi da tay rách toạc, máu tươi hòa lẫn với bụi đất.

Minh nghiến răng ken két.

Ánh mắt hắn chuyển từ hoảng loạn sang giận dữ.

Hắn gầm nhẹ một cái tên:

"Ciri.

"Cô gái witcher hiểu ý ngay lập tức.

Không cần một lời giải thích thừa thãi.

Bàn tay Ciri phác nhanh một dấu hiệu trong không khí – Igni.

Một luồng lửa bùng lên từ lòng bàn tay cô, xanh lè và nóng rực, phóng thẳng vào cái xác của Bilessco.

Xèo.

Mùi thịt cháy khét lẹt bốc lên nồng nặc.

Nhưng ngay giữa lúc đang duy trì luồng hỏa thuật, sắc mặt Ciri đột ngột biến đổi.

Da mặt cô tái bệch đi trông thấy.

Mồ hôi lạnh rịn ra trên thái dương, đôi môi mím chặt kìm nén.

Cô cảm nhận được nó.

Máu cô đang dần biến mất.

Cô đang bị tấn công.

Không một giây do dự, Ciri rút phắt từ túi hông ra một lọ thủy tinh chứa thứ chất lỏng màu đỏ sậm, đặc quánh.

Ngón cái bật nắp, cô ngửa cổ dốc cạn lọ thuốc vào họng trong một hơi.

Vị đắng ngắt và tanh nồng như máu tẩm độc xộc lên tận óc.

Black Blood – Hắc Huyết.

Thứ ma dược biến máu của Witcher thành chất độc chết người đối với bất kỳ loài sinh vật hút máu nào.

Bình thường, khi đi cùng Minh, Ciri không phải dùng đến thứ thuốc độc hại này.

Nhưng tình thế bây giờ là sống còn.

"GRRRRAAAAAHHHHH!

"Ngay khi giọt thuốc cuối cùng trôi xuống họng Ciri, một tiếng gầm đau đớn, rợn người vang lên từ khoảng không ngay sau lưng cô.

Không có hình dáng.

Không thấy bóng người.

Chỉ có âm thanh của sự thống khổ.

Âm thanh xa dần rồi biến mất vào bóng tối.

Sinbad giật mình, bật dậy rút thanh đao ra, xoay tròn một vòng cảnh giác, mắt long lên sòng sọc:

"Kẻ nào?

Ra đây mau!

"Hắn nhìn dáo dác xung quanh.

Chỉ có sự tĩnh mịch đáp lại.

Minh nhíu mày, liếc nhìn Ciri.

Mùi hương trên người cô đã thay đổi.

Không còn là ngọt ngào quen thuộc nữa, mà toát ra từ lỗ chân lông cô là mùi hăng hắc của độc dược, mùi của sự chết chóc.

Hắn lẩm bẩm, cố lấy lại vẻ bình tĩnh:

"Anh thấy em bớt hấp dẫn hơn rồi đấy.

"Ciri nhếch mép cười nhạt, không đáp lời.

Đôi mắt cô vẫn dán chặt vào cái xác đang cháy của Bilessco, tay vẫn giữ vững luồng lửa Igni.

Ngọn lửa xanh bùng lên dữ dội hơn, thiêu rụi lớp vỏ bọc giả tạo.

Mùi xác chết cháy nồng nặc khiến Maeve phải lùi lại, lấy tay che mũi, mặt xanh như tàu lá.

"Trời ơi.

cái mùi này.

buồn nôn quá.

"Dưới sức nóng của ngọn lửa ma thuật, da thịt Bilessco bong tróc, lộ ra xương sườn đen thui.

Và rồi, từ bên trong lồng ngực rỗng tuếch đó, một thứ gì đó.

nhớp nháp.

"Cái.

cái quái thai gì vậy?."

– Sinbad thốt lên kinh hãi.

Đó là một sinh vật hắc ám gớm ghiếc.

Nó có hình dáng như một khối thịt tròn ủng, nhầy nhụa.

Một con mắt khổng lồ chiếm gần hết cơ thể, đỏ ngầu như máu đông, đảo điên cuồng trong hốc mắt.

Xung quanh nó là vô số xúc tu nhỏ li ti, quắp chặt lấy xương sườn cái xác như rễ cây bám đất.

"Oẹ.

.."

– Maeve không chịu nổi, quay đi nôn khan.

Sinh vật ký sinh đó co giật theo bản năng khi tiếp xúc trực tiếp với ngọn lửa Igni.

Nó giãy giụa điên cuồng rồi từ từ hóa thành tro bụi.

Từng mảnh, từng mảnh nhỏ bay tan tác trong gió.

Sinbad thở hồng hộc, hạ đao xuống:

"Như vậy.

là con quái vật đã chết hẳn rồi chứ?"

Ciri không trả lời ngay.

Cô khép hờ đôi mắt, kích hoạt Witcher Senses.

Khi cô mở mắt ra, đồng tử đã giãn rộng thành một khe dọc, tròng mắt chuyển sang màu vàng hổ phách sáng rực trong đêm tối như mắt mèo.

Cô nhìn thấy nó.

Một vệt khói đen mỏng manh, mờ ảo như sương mù, kéo dài ra phía ngoài ngôi nhà và biến mất bên kia bức tường.

"Vẫn chưa."

– Ciri nói, giọng lạnh băng và nghiêm nghị –

"Bằng một cách nào đó, linh hồn nó đã trốn thoát."

"Cái gì?."

– Sinbad trố mắt –

"Trốn thoát?

Nhưng xác nó đã thành tro rồi mà!

"Ciri bước tới đống tro tàn vẫn còn âm ỉ cháy.

Giác quan Witcher nhạy bén giúp cô phát hiện ra một vật thể nhỏ nằm lọt thỏm giữa đám bụi than, phát ra ánh sáng xám lạnh lẽo.

Cô cúi xuống, nhặt nó lên.

Một chiếc chìa khóa.

Nhưng không phải loại chìa khóa kim loại thông thường.

Cán chìa khóa được tạc từ.

xương người.

Đầu cán là một hộp sọ tí hon được chạm khắc tinh xảo, hai hốc mắt trống rỗng như đang nhìn chằm chằm vào người cầm nó.

"Chìa khóa này.

.."

– Ciri nhíu mày.

Minh bước tới, nhìn vật trong tay Ciri, mắt hắn sáng lên mừng rỡ:

"Ghost Key.

.."

"Ghost Key?

Chìa khóa Ma?"

– Sinbad lặp lại, hoang mang.

Minh gật đầu, giọng trầm xuống giải thích:

"Đó cũng là một trong những bảo vật mà chúng tôi đang tìm kiếm.

Người sử dụng có thể dùng nó trở thành hồn ma và bỏ lại cái xác, di chuyển tự do dưới dạng phi vật chất, xuyên qua mọi chướng ngại.

"Hắn chỉ tay vào đống tro tàn:

"Con ma cà rồng – hay đúng hơn là thứ quái vật ký sinh kia – đã dùng Ghost Key để tẩu thoát ngay trước khi chúng ta đến và thiêu rụi cái vỏ bọc vật lý của nó.

Điều đó giải thích tại sao nó không phản ứng khi ta tiêm Thánh Huyết vào cơ thể nó.

"Sinbad cắn môi đến bật máu, nỗi lo sợ trào dâng:

"Nếu nó chạy thoát.

nó sẽ tiếp tục gieo rắc tai ương.

Và những người đã biến mất.

Kasandra, Firouz, anh trai Doubar của tôi.

họ sẽ chết hẳn sao?

"Minh xua tay, vẻ mặt đã lấy lại chút tự tin:

"Bình tĩnh đi.

Điểm yếu chí mạng của Ghost Key là thời gian hiệu lực ngắn.

Kẻ sử dụng bắt buộc phải tìm được một thân xác mới để trú ngụ trong thời gian giới hạn.

Nếu không, hắn sẽ bị tan biến vĩnh viễn.

"Sinbad thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm, ánh mắt lóe lên hy vọng:

"Vậy thì tốt quá!

Thân xác cũ của nó đã bị thiêu rụi rồi.

Nó không còn chỗ để về nữa!

"Nhưng nụ cười của Minh không hề vui vẻ.

Hắn nhếch mép cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo khiến sống lưng Sinbad lạnh toát:

"Đừng vội mừng, chàng thủy thủ ngây thơ.

"Sinbad nhíu mày:

"Ý ông là sao?"

"Nó cần một thân xác.

Bất kỳ thân xác nào."

– Minh gằn giọng –

"Có khả năng rất cao nó đã hoặc sẽ nhập vào một người sống gần đây.

và đang lẩn trốn ngay trước mũi chúng ta.

"Ciri quay sang Minh, cất tiếng hỏi, phá tan sự im lặng:

"Vậy anh đã có tính toán gì chưa?"

Minh nhướng mày, liếc nhìn Ciri một cái đầy ẩn ý.

Rồi hắn quét mắt nhìn Sinbad, nhìn Maeve, nhìn Rumina đang đứng ở góc tường.

Hắn nói chậm rãi, từng từ một:

"Đương nhiên là có.

"Hắn dừng lại một chút, tận hưởng sự căng thẳng đang leo thang.

"Nhưng để thực hiện, chúng ta cần phải chấp nhận một sự hy sinh.

"Sinbad nuốt nước bọt, hỏi giọng khàn đặc:

"Loại hy sinh nào?"

Minh nhìn thẳng vào mắt Sinbad, ánh mắt sắc lẹm như dao:

"Và quan trọng hơn cả, ta cần các ngươi tuân thủ mệnh lệnh của ta.

Tuyệt đối.

"Minh quay phắt lại, ra lệnh cộc lốc:

"Tập hợp toàn bộ dân làng.

Ngay lập tức.

Không được bỏ sót dù chỉ một đứa trẻ.

"Một giờ sau.

Quảng trường nhỏ của ngôi làng chật ních người.

Hơn hai trăm khuôn mặt lo âu, sợ hãi chen chúc nhau.

Họ mang theo tay nải, hành lý, tin vào lời hứa về một cuộc

"giải thoát"

khỏi kết giới ma quái mà Sinbad đã cam kết.

Minh đứng trên bục cao, ánh mắt sắc lạnh quét qua đám đông như một vị tướng đang kiểm kê quân số trước giờ tử địa.

Hắn gật đầu với Rumina:

"Bắt đầu.

"Rumina bước ra giữa quảng trường.

Cô hít sâu, đôi mắt xanh thẫm bừng sáng năng lượng ma thuật.

Hai tay cô giơ cao, giọng vang vọng:

"Bóng tối.

hãy mở ra!

Cho ta thấy những linh hồn đang bị giam cầm!

"Không gian trước mặt Rumina vặn xoắn lại.

Một lớp màng đen tuyền, mỏng như sương khói lan tỏa, xé toạc thực tại để lộ ra chiều không gian song song.

Bên trong cái lồng hắc ám đó, những bóng người mờ ảo hiện ra, lơ lửng vô định.

Doubar, Firouz, Kasandra.

và hàng chục dân làng mất tích khác.

Họ như những con rối bị cắt dây, trôi dạt trong hư vô.

"Đếm!"

– Minh ra lệnh lạnh tanh.

Một thủy thủ nhanh nhẹn chạy đi, mắt đảo liên tục.

Vài phút căng thẳng trôi qua.

"Báo cáo!

Hai trăm linh ba người sống ở đây.

Năm mươi tám bóng người trong không gian hắc ám.

Tổng cộng hai trăm sáu mươi mốt.

Khớp hoàn toàn với danh sách dân số!

"Minh nhếch mép, hài lòng:

"Tốt.

Con mồi đã nằm gọn trong rọ.

"Hắn quay sang Rumina và Maeve, giọng đanh lại:

"Các nàng, phá hủy kết giới.

Dùng toàn lực.

"Rumina và Maeve trao nhau cái nhìn lo ngại, nhưng mệnh lệnh đã được đưa ra.

Hai nữ phù thủy đứng đối diện nhau, năng lượng bùng phát.

Một luồng tím đen huyền bí của Rumina.

Một luồng xanh lục rực rỡ của Maeve.

Hai nguồn sức mạnh khổng lồ xoắn vào nhau, đâm sầm vào lớp kết giới vô hình đang bao bọc ngôi làng.

ẦM!

Không khí rung chuyển dữ dội.

Những gợn sóng xung kích lan tỏa như mặt hồ bị ném đá tảng.

Kết giới rung lên bần bật, rên rỉ dưới sức ép công phá.

Và rồi, cơn ác mộng bắt đầu.

Một người đàn ông đứng gần mép quảng trường bỗng ôm lấy ngực, mắt trợn ngược:

"Lạnh.

lạnh quá.

Cứu tôi.

"Chưa ai kịp phản ứng, da thịt ông ta chuyển sang màu xám ngoét như tro tàn.

Ánh sáng trong mắt vụt tắt.

Cơ thể ông ta mờ dần.

rồi tan biến vào không khí như chưa từng tồn tại.

"Lạy thánh Allah!

"Tiếng hét thất thanh xé toạc màn đêm.

Đám đông vỡ trận.

Một người khác.

Rồi người thứ ba.

Cả một nhóm người đứng cạnh nhau bỗng chốc hóa thành những bóng ma xám xịt rồi bốc hơi.

Như những ngọn nến bị một bàn tay vô hình bóp tắt, dân làng lần lượt biến mất.

Tốc độ ngày càng nhanh.

"KHÔNG!

DỪNG LẠI!

"Sinbad gào lên, lao về phía Rumina, thanh đao vung lên điên cuồng:

"Các nàng đang giết họ!

Dừng lại ngay lập tức!

"Nhưng Minh đã chắn ngang đường.

Hắn đứng sừng sững, gương mặt không chút cảm xúc.

"Đừng can thiệp."

"Tránh ra!"

– Sinbad quát, mắt đỏ ngầu nước mắt –

"Ngươi không thấy sao?

Đây là một cuộc tàn sát!"

"Không."

– Minh đáp, giọng lạnh băng, cứng rắn như thép –

"Con ma cà rồng đang buộc phải 'tiêu dùng' họ.

Nó đang đốt cháy sinh mệnh của họ để gia cố kết giới chống lại đòn tấn công của Rumina và Maeve.

Đây chính xác là điều ta muốn."

"NGƯƠI ĐIÊN RỒI!"

– Sinbad gầm lên, lao vào định đẩy ngã Minh.

Nhưng Minh không nhúc nhích.

Hắn chỉ tay về phía hai nữ phù thủy:

"Tiếp tục!

Không được dừng lại!"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập