Chương 31: Nghìn lẻ một đêm (Chơi ngu và cái giá phải trả)

Minh đứng im, nhìn Rumina cúi đầu trước mặt mình như một con cún ngoan ngoãn.

Bỗng nhiên, khi cảm giác hưng phấn điên cuồng vừa rồi tắt ngấm, để lại cho hắn là một khoảng trống rỗng trong tâm trí.

"Đù móa.

Tao vừa làm cái quái gì thế này?"

Hắn ngẩng đầu lên, đảo mắt láo liên nhìn quanh.

Doubar mồm há hốc, mắt trợn ngược như thể vừa thấy ma.

Maeve nhìn Rumina rồi nhìn hắn như nhìn một sinh vật ngoài hành tinh.

Còn Firouz thì gãi đầu sồn sột, mặt mũi ngu ngơ đần thối ra, chả hiểu mô tê gì.

Và Ciri.

Ciri vẫn đứng ở góc boong tàu.

Gió thổi tung mái tóc đen, nhưng đôi mắt của cô thì ghim chặt vào hắn.

Không giận dữ.

Không ghen tuông.

Chỉ là.

thất vọng.

Cái nhìn đó tát thẳng vào mặt hắn đau hơn cả bị đấm.

Nó như kiểu ánh mắt của phụ huynh nhìn thằng con vừa nghịch dại đốt nhà vậy.

"Thôi bỏ mẹ, tao chơi ngu thật rồi.

"Trong cái đầu đang nhảy số loạn xạ của Minh.

Hắn thở dài thườn thượt, nhắm tịt mắt lại.

Giờ bình tĩnh lại mới thấy, cái mớ bòng bong này gỡ kiểu gì đây?

Minh đâu phải thằng ngu.

Hắn biết thừa mình đang làm gì.

Hắn biết mình vừa đạp qua cái lằn ranh đạo đức mỏng manh nào đó.

Nhưng mà.

Tại sao lúc nãy tao lại sướng thế nhỉ?

Hắn tua lại ký ức trong đầu.

Áp lực.

Cái áp lực chó chết giữa việc sống và chết qua từng thế giới.

Mỗi cái map là một cái bẫy.

Sơ sẩy một tí là

"game over"

Và trên hết.

là cái áp lực phải làm

"vừa lòng"

vị Thần bí ẩn kia.

Lão ta (hay mụ ta?

chả nói năng gì sất.

Không hướng dẫn, không tutorial.

Cứ ném Minh vào map rồi ngồi xem như xem livestream.

Vui thì thưởng, buồn thì phạt.

Minh cứ phải tự mò mẫm như thằng mù.

"Rốt cuộc Ngài muốn cái gì?

Muốn xem phim hành động?

Muốn thấy máu me?

Hay muốn xem tấu hài cực mạnh?"

Minh đếch biết.

Nhưng hắn biết chắc một điều:

Nếu diễn không đạt, không làm vừa lòng

"khán giả"

, hắn sẽ chết.

Cái áp lực đó khiến hắn nhiều lúc hành xử như một thằng tâm thần.

Minh hé mắt, nhìn xuống bàn tay mình.

Đa nhân cách mẹ nó rồi.

Chuẩn con bà nó.

Đó chính là trạng thái của hắn bây giờ.

Một mặt, hắn cố gắng diễn trò, làm vừa lòng vị Thần.

Phải mạnh, phải

"gấu"

, phải không ngại tay nhúng chàm.

Những việc mà người thường cho là

"sai trái"

, hắn phải làm tuốt.

Nhưng mặt khác, hắn vẫn cố níu giữ chút lương tâm của một thanh niên thế kỷ 21.

"Tao không phải kẻ ác.

Tao chỉ.

làm những gì cần thiết để sinh tồn thôi mà.

"Khổ nỗi, cái ranh giới đó ngày càng mờ tịt.

Sức mạnh cho hắn niềm tin.

Cho hắn cơ sở để

"cù nhây"

, để bố láo với đối thủ.

Khi mày mạnh, mày có quyền đàm phán.

Có quyền dọa nạt.

Có quyền làm bố thiên hạ.

Nhưng đồng thời.

Sức mạnh cũng lôi cái phần

"con"

trong phần

"người"

của hắn ra ánh sáng.

Minh nhớ lại cảm giác lúc bóp nghẹt trái tim Rumina.

Cảm giác nắm trọn sinh mệnh của một con em phù thủy Yandere trong tay.

Cảm giác quyền lực tuyệt đối.

Và thú thật là.

hắn phê.

Tao thấy tội lỗi vãi.

Nhưng.

tao không cưỡng lại được cái cảm giác đó.

Hắn đã trở nên tàn nhẫn hơn.

Hắn biết thừa.

Giờ đây, đối mặt với kẻ thù, hắn không còn rén nữa.

Bạo lực với hắn giờ như cơm bữa.

Tra tấn?

Giết chóc?

Chuyện nhỏ.

Và quan trọng hơn.

Hắn đang mất dần cái gọi là

"sự đồng cảm"

Khi nhìn Rumina run rẩy dưới chân mình, hắn chả thấy thương xót gì sất.

Hắn chỉ thấy.

hiệu quả.

"Tao đâu có rảnh mà thả hổ về rừng để nó quay lại cắn tao?

Tao đã quá 'nhân từ' khi không xiên chết cô ả rồi còn gì.

Giờ biến ả thành slave, phục tùng tao.

Một mũi tên trúng hai đích, quá hời, đúng không?"

Nhưng mày có chắc không Minh?

Minh biết tỏng mình vừa làm gì.

Hắn đã khai thác điểm yếu của Rumina.

Dùng đau đớn và khoái cảm để hack não cô ta.

Biến cô ta thành một dạng Stockholm Syndrome phiên bản hardcore – hoàn toàn phụ thuộc vào kẻ hành hạ mình.

"Và thế là tao có một con nô lệ.

"Không chỉ nô lệ thể xác.

Mà là nô lệ tinh thần.

Minh vẫn luôn tự nhủ mình không phải kẻ ác.

Nhưng với kẻ thù, hắn chưa bao giờ chơi đẹp.

"Chúng muốn giết tao, thì tao giết lại.

Chúng muốn hại tao, thì tao biến chúng thành công cụ.

Luật rừng nó thế.

"Nhưng mà.

Ranh giới giữa

"sinh tồn"

"biến thái"

nó nằm ở đâu?

Minh chịu, đếch biết nữa.

Hắn nhớ lại chuyện trước đó.

Sau khi bị vị Thần bí ẩn đập cho ra bã như con gián.

Cảm giác bất lực, yếu đuối, nhục nhã, sợ hãi.

Minh ghét cái cảm giác đó kinh khủng.

Hắn ghét việc bị người khác nắm đầu, ghét việc bị vị Thần kia xoay như chong chóng.

Nên khi gặp Rumina.

Việc xả hết sức mạnh lên đầu Rumina khiến hắn lấy lại được cái

"tôi"

của mình.

Đó là sự bù đắp tâm lý.

Nếu trước mặt Thần, hắn là con kiến;

thì trước mặt Rumina, hắn là Chúa tể.

Hắn kiểm soát tất cả.

Đau đớn, khoái cảm, sự sống.

Và hắn.

bị

"phê"

Giống như nghiện adrenaline hay cắn thuốc lắc vậy.

Minh biết cái cảm giác này.

Khi adrenaline bơm lên não, dopamine tiết ra ồ ạt.

Cảm giác hưng phấn tột độ.

Cảm giác mình là bất khả chiến bại, là cái rốn của vũ trụ.

Và trong cơn

"ngáo"

quyền lực đó, hắn đã mất kiểm soát.

Cho đến khi đụng phải ánh mắt của Ciri.

Nhìn vào đôi mắt lạnh tanh đó, Minh mới như bị tạt gáo nước lạnh.

Tỉnh cả ngủ.

"Đù móa, tao lại chơi ngu rồi.

"Ciri không nói gì.

Nhưng cái nhìn của cô như muốn bảo:

"Anh.

biến chất rồi.

"Và Minh biết.

cô nàng nói đúng vãi chưởng.

Hắn thay đổi rồi.

Hắn không còn là thằng Minh

"ngây thơ"

ngày xưa nữa.

Nhưng.

Giờ quay xe còn kịp không?

Hay là lỡ trớn đi quá xa rồi?

Đếch biết.

===

Đêm.

Minh bước ra boong sau, tiếng ván gỗ rên rỉ kẽo kẹt dưới chân như tiếng cười khẩy của con tàu.

Mặt trăng lơ lửng trên đầu, cái ánh sáng vàng vọt, nhợt nhạt phủ lên mặt biển đen ngòm đang lăn tăn sóng.

Gió biển thốc vào mặt, lạnh, mặn chát, và tanh nồng mùi muối.

Hắn thấy Ciri đang ngồi một mình vắt vẻo trên lan can đuôi tàu.

Hai chân cô thõng xuống vực nước đen ngòm bên dưới, đung đưa theo nhịp sóng.

Mái tóc đen bay loạn xạ trong gió.

Ciri không quay lại, nhưng giọng cô đã vang lên, lạnh lẽo:

"Vẫn chưa ngủ à?"

Minh khựng lại, cách cô vài bước.

Hắn đằng hắng, giọng khàn đặc như vừa nuốt phải nắm cát:"

Anh nghĩ anhnợ em một lời xin lỗi.

"Ciri im lặng một lúc lâu, rồi mới chậm rãi quay đầu lại.

Ánh mắt cô bình thản đến mức đáng sợ.

Minh nuốt khan, lê bước tới rồi đặt mông ngồi xuống bên cạnh.

Hắn giữ một khoảng cách an toàn – đủ gần để nói chuyện, nhưng đủ xa để không ăn một cú chỏ nếu cô nàng nổi cáu.

Hai người cùng nhìn ra màn đêm vô tận trước mặt.

Minh rít một hơi dài, cố lấy lại bình tĩnh:

"Anh biết em không thích chuyện với Rumina.

"Ciri đáp gọn lỏn, giọng không chút dao động:

"Em đã nói rồi, em không phải mấy con bánh bèo hay ghen tuông vớ vẩn.

"Cô ngừng đung đưa chân, quay sang ghim chặt ánh mắt vào hắn.

"Nhưng lần này, anh chơi hơi lố rồi đấy.

"Ciri nói tiếp, từng chữ nhả ra rõ ràng, không nhanh không chậm:

"Em không ghét Rumina.

Em ghét cái cách anh biến người khác thành món đồ chơi để thỏa mãn cái tôi của mình.

Và em ghét hơn nữa khi thấy anh tự 'tẩy não' bản thân rằng đó là 'cách duy nhất'.

"Từng câu nói như mũi kim châm thẳng vào cái tôi của Minh.

Hắn cúi gằm mặt, tay bấu chặt vào lan can gỗ, các đốt ngón tay trắng bệch dưới ánh trăng.

"Anh đã nghĩ… phải dùng mọi thủ đoạn, kể cả bẩn thỉu nhất để nắm đầu kẻ thù.

"Hắn thở hắt ra, giọng nghe thảm hại:

"Nhưng anh quên mất nghĩ đến cảm giác của em.

"Ciri xoay hẳn người lại.

Lần này cô nhìn thẳng vào cái bản mặt Jafar khắc khổ, bộ râu quai nón sắc cạnh và đôi mắt đỏ lòm như máu của hắn.

Nhưng cô không né.

Ciri nhìn hắn như đang soi tâm hồn một thằng tội phạm.

"Anh nghĩ vấn đề chỉ nằm ở cảm xúc của em thôi sao?"

Giọng Ciri vẫn đều đều, nhưng bên dưới là sự sắc bén như lưỡi kiếm.

"Em đã giết vô số quái vật.

Nekker, Drowner, Griffin, Fiend.

nhiều không đếm xuể.

Nhưng anh biết gì không?"

Cô nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lẽo xoáy vào hắn.

"Không có quái vật nào kinh tởm hơn con người.

"Ciri nhả từng chữ, nặng trịch như búa tạ:

"Bọn quái vật giết người vì bản năng.

Còn con người?

Họ không cần chất đột biến.

Không cần ma thuật hay lời nguyền.

Chỉ cần ném cho họ chút quyền lực, họ sẽ tự biến mình thành quái vật.

Và làm những trò bệnh hoạn nhất mà đến cả loài Fiend cũng phải chào thua.

"Cô nhìn hắn, giọng dịu xuống một chút, nhưng lại thấm thía hơn gấp bội:

"Anh có bao giờ tự hỏi tại sao anh lại khoái cái cảm giác đó không?

Cái cảm giác đàn áp kẻ khác bằng bạo lực ấy?"

Minh câm nín.

Hắn không trả lời ngay được.

Câu hỏi đó cũng chính là thứ đang ong ong trong đầu hắn nãy giờ.

Cuối cùng, hắn thở dài thườn thượt, giọng lí nhí như thú nhận tội lỗi:

"Có.

Anh thấy.

một con thú trong người mình.

Nó sướng run lên khi chi phối kẻ khác.

Và sợ hãi sẽ mất những gì anh yêu quý.

"Hắn ngẩng lên, nhìn Ciri, ánh mắt lộ rõ vẻ tuyệt vọng của một kẻ đang chết đuối vớ được cọc:

"Anh sợ mình phế vật.

Anh sợ mình vô dụng.

Anh sợ nếu không đủ tàn nhẫn, không đủ mạnh, anh sẽ mất.

em.

"Ciri nhìn hắn trân trân.

Rồi cô lắc đầu, giọng đượm buồn:

"Nhưng anh đang mất em đấy, Minh ạ.

Không phải vì Rumina.

Mà vì anh đang nuôi béo con quái vật trong lòng mình.

"Cô dừng lại, mắt hơi long lanh một chút – chỉ một thoáng thôi, rồi lại trở về vẻ cứng rắn thường thấy.

"Em đủ thoáng để chấp nhận việc anh lang thang trong nhà thổ, hay bị kẹt với một ả phù thủy bốc lửa nào đó trong lâu đài cả tháng trời.

Em hiểu anh cần sống sót.

Em hiểu anh cần xả stress.

Em hiểu đôi khi anh phải làm những việc tay chân lấm bùn.

"Cô nhìn thẳng vào tâm can hắn, giọng trầm xuống:

"Nhưng vụ này.

anh không làm vì sinh tồn.

Anh làm vì anh sướng.

Vì nó vuốt ve cái bản ngã đen tối của anh.

"Minh cúi gằm mặt, hai tay bấu vào lan can muốn nát cả gỗ.

"Anh không muốn làm tổn thương em.

Anh chỉ… sợ nếu không mạnh, anh sẽ đếch bảo vệ được ai cả.

Kể cả em.

"Ciri cắt ngang, giọng sắc lẻm:

"Đừng có lôi em ra làm cái cớ.

Văn vở ít thôi.

"Cô nhìn hắn không chớp mắt, ánh nhìn như lột trần mọi sự ngụy biện.

"Em không cần một vị cứu tinh sẵn sàng bán linh hồn để 'bảo vệ' em.

Em không cần một thằng nghiện quyền lực rồi lấy tên em ra để biện minh cho mấy trò bệnh hoạn của mình.

"Giọng cô mềm lại, nhưng sức nặng thì không giảm đi chút nào:

"Em cần một người đàn ông biết điểm dừng.

Biết nhìn vào gương và thừa nhận khi mình sai, chứ không phải một kẻ tự lừa dối bản thân rằng 'tất cả là vì đại cục'.

"Minh ngẩng lên.

Trong mắt hắn, cái vẻ ngạo nghễ thường ngày đã vỡ vụn.

Không còn sự giận dữ.

Không còn phòng thủ.

Chỉ còn lại sự đầu hàng vô điều kiện.

Hắn thở hắt ra một hơi dài, giọng trầm và chân thành nhất có thể:

"Được rồi.

Anh hứa với em.

"Ciri nheo mắt, khoanh tay chờ đợi.

Minh nói chậm rãi, nhả từng chữ chắc nịch:

"Từ giờ, anh sẽ không tự quyết định mấy việc tày đình một mình nữa.

Mọi kế hoạch, mọi hành động… anh sẽ bàn với em trước.

"Hắn quay sang nhìn cô, ánh mắt nghiêm túc lạ thường:

"Không phải vì em là Witcher.

Không phải vì em mạnh.

Mà vì anh tôn trọng em.

Và vì.

anh không muốn mất em.

"Ciri nhìn hắn một lúc lâu, như đang cân đo đong đếm xem thằng cha này nói thật được bao nhiêu phần trăm.

Ánh mắt cô quét qua khuôn mặt Jafar già nua, gian xảo.

Minh ngồi im chịu trận.

Hắn để cô nhìn.

Để cô đọc vị.

Rồi hắn bồi thêm, giọng khàn đặc:

"Anh hứa danh dự.

Nếu anh nuốt lời, em cứ việc xách kiếm đi thẳng.

Anh sẽ không dám ho he nửa lời.

"Im lặng bao trùm vài giây.

Chỉ còn tiếng sóng vỗ ì oạp và tiếng gió rít qua cột buồm.

Rồi Ciri đưa tay lên.

Cô chạm nhẹ vào khuôn mặt Jafar – ngón tay thon dài nhưng đầy vết chai sạn do cầm kiếm, lướt qua bộ râu thô ráp, qua vết sẹo giả, rồi dừng lại ở đôi mắt đỏ quạch.

Cô khẽ thì thầm, giọng dịu dàng đến lạ lùng:

"Dưới cái lớp vỏ bọc gớm ghiếc này… em vẫn thấy anh.

"Ngón tay cô vuốt nhẹ đuôi mắt hắn.

"Không phải Jafar.

Không phải Holy Vampire hay cái danh xưng hão huyền nào đó.

Chỉ là anh – cái gã hay càu nhàu, hay trêu chọc em, và đôi khi…"Cô nhếch môi cười nhẹ, một nụ cười buồn bã nhưng bao dung:

"Rất sợ cô đơn.

"Minh khựng lại.

Mắt hắn mở to.

Trong khoảnh khắc đó, khuôn mặt Jafar dường như mờ đi, lộ ra gương mặt thật của hắn.

Ciri nhìn thấu tâm can hắn.

Cô mỉm cười – nụ cười hiếm hoi, không tinh nghịch, không mỉa mai.

Chỉ là sự chấp nhận.

Cô túm lấy cổ áo Minh kéo xuống, nghiêng mặt sát lại.

Minh không né.

Hắn để cô dẫn dắt.

Hai người trao nhau một nụ hôn.

Sâu.

Chậm rãi.

Không vội vã.

Không dục vọng.

Đó là nụ hôn của sự tha thứ, của một lời cam kết ngầm, và sự thừa nhận rằng cả hai đều có những góc tối trong lòng – nhưng họ chọn cách đối mặt cùng nhau thay vì trốn tránh.

Khi tách ra, Ciri thì thầm sát môi hắn, hơi thở ấm áp phả vào mặt:

"Đừng để em phải nhắc lại lời hứa này lần nữa.

"Minh gật đầu.

Hắn không nói gì, không cần nói.

Hắn từ từ vòng tay ôm lấy Ciri từ phía sau, cằm tựa lên vai cô, hít hà mùi hương quen thuộc.

Hai người cùng nhìn ra biển đêm mênh mông.

Trăng vẫn lơ lửng.

Sóng vẫn vỗ đều.

Gió vẫn thổi.

Nhưng lòng Minh đã nhẹ bẫng.

Hắn khép mắt lại, siết vòng tay chặt hơn một chút.

"May mà còn quay xe kịp."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập