Tiếng bước chân của họ nện xuống nền đá lạnh lẽo, hòa lẫn với tiếng thở dốc đứt quãng và tiếng rên rỉ của những cấu trúc đang oằn mình chịu đựng sức nặng của sự hủy diệt.
Lâu đài Stygga không chỉ đang rung chuyển;
nó đang chết dần, giống như những con người đang mắc kẹt trong bụng nó.
Ciri dìu Angouleme, cánh tay cô gái tóc vàng quàng qua vai cô nặng trĩu.
Mỗi bước đi là một cực hình.
Máu từ vết thương ở đùi Angouleme không còn rỉ ra nữa, nó tuôn trào, thấm đẫm ống quần, nhuộm đỏ cả vạt áo của Ciri, để lại một vệt dài đỏ thẫm ngoằn ngoèo trên sàn nhà đầy bụi phấn.
"Cố lên, Angouleme, "
Ciri hổn hển, giọng cô vỡ vụn vì kiệt sức và sợ hãi.
"Chúng ta sắp thoát rồi.
Chỉ cần qua khỏi hành lang này.
.."
"Dì.
dì Milva.
Angouleme lầm bầm, đôi mắt lờ đờ bắt đầu mất tiêu cự.
Cô vấp ngã, kéo theo cả Ciri xuống sàn.
"Không!
Đứng dậy đi!
Chúng ta không thể dừng lại ở đây!"
Ciri hét lên, cố gắng xốc nách người bạn đồng hành dậy.
Cô xé toạc tay áo mình, cố gắng băng bó vết thương toang hoác trên đùi Angouleme, nhưng máu quá trơn, và vải thì quá mỏng manh trước lưỡi hái của tử thần.
Angouleme ho sù sụ, bọt máu hồng trào ra mép môi.
Cô gái tóc vàng, người từng là một đứa trẻ đường phố, một tên trộm cắp vặt, một kẻ sống bám vào lề xã hội, giờ đây nhìn Ciri với ánh mắt trong trẻo lạ thường.
"Tôi là Angouleme, "
cô thều thào, bàn tay lạnh ngắt nắm lấy cổ tay Ciri.
"Tôi đã không tin.
tôi đã không tin rằng chúng tôi sẽ tìm thấy cô.
Nhưng tôi đã đi theo Geralt.
bởi vì không thể không đi theo ông ấy được.
Cô có biết không?"
"Tôi biết, "
Ciri nức nở, nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn.
"Geralt là như vậy.
Ông ấy khiến người ta muốn tin tưởng.
Cố lên, Angouleme.
Khi ra khỏi đây, tôi sẽ xin cha.
xin Emhyr phong tước cho cô.
Cô sẽ là nữ bá tước.
Cô sẽ có đất đai, gia nhân.
"Angouleme mỉm cười, một nụ cười yếu ớt nhưng mang đậm vẻ bất cần đời thường thấy.
"Nữ bá tước.
nghe sang đấy.
Cô ho mạnh hơn, lồng ngực co thắt dữ dội.
"Nhưng mà.
nghĩ kỹ lại rồi.
Làm quý tộc chán lắm.
Phải đi đứng nhẹ nhàng, ăn nói nhỏ nhẹ.
Tôi biết một cái nhà thổ ở Toussaint là một ý kiến hay hơn mà.
Mở một cái.
làm bà chủ.
tha hồ uống rượu vang.
"Ánh sáng trong mắt Angouleme vụt tắt như ngọn nến trước gió.
Nụ cười vẫn còn đọng lại trên môi, nhưng lồng ngực cô đã ngừng phập phồng.
"Angouleme?"
Ciri gọi, lay nhẹ vai cô gái.
"Angouleme!
"Không có tiếng trả lời.
Chỉ có tiếng ầm ầm của đá lở từ xa vọng lại.
Ciri vẫn ôm chặt lấy cái xác, không muốn buông tay.
Cô mất một lúc lâu, rất lâu, để bộ não chấp nhận sự thật rằng cô đang ôm một người chết.
Một người bạn nữa đã ra đi.
Milva.
Và giờ là Angouleme.
Tất cả vì cô.
Một tiếng vỗ tay chậm rãi, khô khốc vang lên từ phía bóng tối cuối hành lang, xé toạc khoảnh khắc bi thương.
Ciri ngẩng phắt đầu lên.
Đôi mắt xanh lục bảo rực lửa căm hờn.
Leo Bonhart bước ra từ màn bụi mù mịt.
Hắn trông tơi tả hơn lúc nãy, trên áo giáp có vết chém sâu, nhưng nụ cười trên môi hắn thì vẫn tàn độc và ngạo nghễ như mọi khi.
"Cảm động thật, "
hắn nói, giọng khàn đặc.
"Tình bạn.
Sự hy sinh.
Những thứ rác rưởi ủy mị."
"Cahir đâu?"
Ciri hỏi, giọng cô lạnh lùng, sắc bén như dao cạo.
Cô đứng dậy, rút thanh Zireael ra.
"Anh ấy đâu?"
Bonhart nhún vai, một cử chỉ coi thường đến tột độ.
Hắn đưa tay lên quệt vệt máu trên má.
"Thằng nhóc người Nilfgaard đó hả?
Nó chết rồi, "
hắn nói dửng dưng như đang nói về việc đập chết một con ruồi.
"Nó cố gắng lắm, ta công nhận.
Nhưng nó chậm quá.
Và quá yếu đuối.
Ta đã mổ bụng nó ra.
Nó chết mà vẫn còn gọi tên mi đấy, chuột nhắt ạ.
"Thế giới của Ciri sụp đổ lần thứ hai trong vòng vài phút.
Cahir.
Người hiệp sĩ đen trong ác mộng, người đã trở thành vị cứu tinh của cô.
Anh đã chết.
"Ngươi nói dối!"
Ciri hét lên, lao vào hắn.
"Đến đây nào, cưng, "
Bonhart cười gằn, rút thanh kiếm dài của mình ra.
Cuộc chiến nổ ra ngay lập tức.
Ciri không còn giữ được sự bình tĩnh của một witcher.
Cô tấn công điên cuồng, trút toàn bộ nỗi đau và sự tuyệt vọng vào từng đường kiếm.
Tốc độ của cô nhanh đến mức mắt thường khó mà theo kịp, bóng cô nhấp nháy, thoắt ẩn thoắt hiện nhờ khả năng dịch chuyển ngắn hạn.
Nhưng Bonhart là một con quái vật già đời.
Hắn không có phép thuật, không có đột biến gen, nhưng hắn có kinh nghiệm của hàng ngàn cuộc chém giết.
Hắn đọc được chuyển động của Ciri.
Hắn đỡ đòn, gạt kiếm, và phản công.
Xoẹt
Lưỡi kiếm của Bonhart xé toạc vai áo Ciri.
Một vết cắt sâu hoắm.
Máu tươi bắn ra, nóng hổi.
Ciri lùi lại, thở dốc, tay trái ôm lấy vai phải.
Cơn đau buốt óc giúp cô tỉnh táo lại đôi chút.
Sự giận dữ mù quáng sẽ giết chết cô.
Cô cần phải lạnh lùng.
Cô là một witcher.
"Đúng rồi, "
Bonhart liếm môi.
"Máu.
Ta muốn thấy nhiều máu hơn nữa.
"Hắn dồn cô lùi dần, lùi dần về phía một khu vực đã bị sập một phần.
Sàn nhà ở đây đã biến mất, để lộ ra vực sâu hun hút bên dưới – tầng hầm của lâu đài.
Chỉ còn lại những thanh xà gỗ khổng lồ bắt ngang qua khoảng không, nối liền hai đầu hành lang gãy nát.
Ciri nhảy lên một thanh xà.
Gỗ kêu cọt kẹt dưới chân cô.
Bên dưới là bóng tối sâu thẳm.
Bonhart không ngần ngại nhảy theo.
Hắn di chuyển trên thanh xà hẹp với sự thăng bằng đáng kinh ngạc của một con mèo già.
"Hết đường chạy rồi, "
hắn rít lên, vung kiếm chém một đòn bổ thượng xuống.
Ciri nghiêng người né tránh, thanh Zireael gạt mạnh vào thân kiếm của đối thủ tạo nên những tia lửa sáng rực trong bóng tối.
Cô xoay người, định dùng đà để phản công, nhưng Bonhart đã tung một cú đá vào bụng cô.
Ciri loạng choạng, suýt rơi xuống vực.
Cô bám chặt lấy một cột gỗ dựng đứng, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng.
Bonhart cười lớn, giơ cao thanh kiếm.
Hắn đang tận hưởng khoảnh khắc này.
Khoảnh khắc con mồi hoàn toàn bất lực.
"Kết thúc rồi, Ciri, "
hắn nói.
"Ta sẽ lột da mi và.
"Vút
Một âm thanh sắc lẹm xé gió vang lên, nhanh hơn cả suy nghĩ.
Bonhart khựng lại.
Hắn nhìn xuống ngực mình.
Một mũi tên lông đen đang cắm ngập ở đó, xuyên qua lớp giáp da, xuyên qua phổi.
Hắn ho ra một ngụm máu lớn, đôi mắt mở to đầy ngỡ ngàng.
Hắn quay đầu nhìn về hướng mũi tên bay tới.
Trên ban công đổ nát phía xa, một bóng người mảnh khảnh đang đứng đó.
Linh
Cô gái trẻ đứng đó, lạnh lùng như một bức tượng băng, đôi mắt đen láy không gợn sóng cảm xúc.
Cô đã đợi khoảnh khắc này.
Cô đã kiên nhẫn ẩn mình trong bóng tối, bỏ qua mọi ham muốn lao ra tham chiến sớm, chỉ để đợi giây phút tên quái vật sơ hở nhất.
Bonhart lảo đảo.
Sức mạnh rời bỏ đôi chân hắn.
Hắn ngã ngửa ra sau, rơi khỏi thanh xà.
Cơ thể hắn đập mạnh xuống sàn đá của tầng dưới, cách đó khoảng năm mét.
Bụi bay mù mịt.
Ciri nhìn xuống, tim đập thình thịch.
Hắn đã chết chưa?
Cô và Linh cùng lúc tìm đường leo xuống.
Bonhart vẫn chưa chết.
Hắn nằm trên đống gạch vụn, máu trào ra từ miệng và ngực, nhuộm đỏ cả bộ râu xám ngoét.
Hắn cố gắng chống tay ngồi dậy, nhưng cơ thể không còn nghe theo lý trí nữa.
Hắn nhìn thấy Ciri và Linh đang bước tới.
Hắn nhìn thấy thanh kiếm trên tay Ciri và cây nỏ trên tay Linh.
Hắn cười, một nụ cười méo mó, đầy máu me.
"Mi đã thắng, nữ witcher, "
hắn khò khè, từng hơi thở là một sự đau đớn tột cùng.
"Thật đáng tiếc là lại không ở trong đấu trường.
sẽ ngoạn mục phải biết.
"Ciri định bước tới kết liễu hắn, nhưng Linh đã giơ tay ngăn lại.
Cô gái cung thủ bước lên trước, rút một mũi tên khác từ ống tên sau lưng.
Động tác của cô chậm rãi, dứt khoát, không một chút do dự.
"Hắn nói nhiều quá, "
Linh nói lạnh tanh.
Cô giương nỏ, chĩa thẳng vào mặt Bonhart ở cự ly gần.
Bonhart nhìn vào đầu mũi tên thép lạnh lẽo.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, trong con mắt còn lại của hắn không có sự sợ hãi, chỉ có sự ngạc nhiên tột độ vì cái chết đến từ một kẻ vô danh.
Phập
Mũi tên găm xuyên qua hốc mắt lành lặn của Leo Bonhart, ghim chặt đầu hắn xuống sàn đá.
Tên thợ săn tiền thưởng, nỗi kinh hoàng của các witcher, kẻ giết người tàn bạo nhất lục địa, giật lên một cái rồi nằm im bất động.
Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng.
Ciri buông thõng thanh kiếm, đôi vai run rẩy.
Cô quay sang nhìn Linh.
Linh cũng hạ cung xuống.
Vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt cô tan biến, thay vào đó là sự lo lắng tột độ.
Cô lao tới, ôm chầm lấy Ciri.
"Em không sao chứ?"
Linh hỏi, giọng run run, tay cô sờ lên vết thương trên vai Ciri.
Ciri gục đầu vào vai Linh, hít hà mùi hương quen thuộc – mùi của thảo mộc, của rừng rậm, và của sự an toàn.
"Em tưởng.
em tưởng chị không đến, "
Ciri nức nở.
"Chị luôn ở đây, "
Linh thì thầm, siết chặt vòng tay.
"Luôn ở phía sau em.
"Họ tách ra một chút, nhìn sâu vào mắt nhau.
Giữa đống đổ nát, giữa mùi máu và cái chết, họ tìm thấy sự sống trong ánh mắt của đối phương.
Ciri nhón chân, và họ trao cho nhau một nụ hôn.
Nồng cháy, gấp gáp, pha lẫn vị mặn của nước mắt và vị sắt của máu.
Đó là nụ hôn của những kẻ sống sót, nụ hôn khẳng định sự tồn tại giữa hư vô.
Khi họ buông nhau ra, Ciri nhìn xác Bonhart, rồi nhìn Linh với vẻ thắc mắc.
"Em tưởng là sẽ kết thúc hắn trong một trận chiến tay đôi, "
Ciri nói, giọng vẫn còn chút tiếc nuối của một chiến binh được đào tạo bài bản.
"Để trả thù cho Cahir.
cho những người khác.
"Linh lắc đầu, đưa tay lau vệt máu trên má Ciri.
"Em quên chị đã dạy rồi ư?
Nếu có thể ám sát thì ám sát, trên chiến trường không phải là chỗ cho tinh thần hiệp sĩ.
Hơn nữa, "
cô liếc nhìn cái xác gớm ghiếc của Bonhart,
"hắn không xứng để chúng ta tôn trọng.
Hắn là một con chó điên, và chó điên thì cần bị bắn bỏ, không phải để đấu kiếm.
"Ciri gật đầu.
Cô hiểu.
Cô bước tới bên xác Bonhart, cúi xuống.
Bàn tay cô không còn run rẩy nữa.
Cô giật mạnh sợi dây chuyền trên cổ hắn.
Ba chiếc mề đay rơi vào tay cô.
Đầu Sói.
Đầu Mèo.
Đầu Đại Bàng.
Cô nắm chặt chúng trong tay, cảm nhận sức nặng của những linh hồn đã khuất.
Cô đeo chúng vào thắt lưng của mình.
"Đi thôi, "
Ciri nói, giọng đanh lại.
"Vẫn còn Geralt và Yennefer.
Và Vilgefortz.
"Họ chạy về phía đại sảnh, nơi những tiếng nổ ma thuật vẫn đang làm rung chuyển cả tòa lâu đài.
Khi họ đến nơi, cảnh tượng trước mắt thật kinh hoàng.
Đại sảnh lộng lẫy giờ chỉ còn là một đống hoang tàn.
Cột đá gãy đổ, sàn nhà nứt toác.
Geralt và Yennefer đang bị dồn vào chân tường.
Vilgefortz, bao quanh bởi một hào quang năng lượng rực rỡ, đang tấn công họ bằng những đòn phép thuật tàn khốc.
Nhưng đột nhiên, một bóng đen khổng lồ lao xuống từ trần nhà.
Regis
Vị ma cà rồng cao cấp đã trút bỏ lốt người.
Trong hình dạng thật, ông là một con dơi khổng lồ với sải cánh che rợp cả một góc phòng, hàm răng sắc nhọn và đôi mắt đỏ rực.
"Cẩn thận, Regis!"
Geralt hét lên.
Regis không dừng lại.
Ông lao thẳng vào Vilgefortz, móng vuốt sắc như dao cạo xé toạc lớp khiên ma thuật của tên pháp sư.
"Cẩn thận ư?
Tôi sao?
Đó đâu phải là lý do tôi đến đây!"
Regis gầm lên, giọng nói vang vọng như sấm rền.
Ông biết rõ rủi ro.
Ông biết đối đầu trực diện với Vilgefortz là tự sát.
Nhưng ông làm vậy để Yennefer có cơ hội thoát khỏi bùa chú trói buộc đang bóp nghẹt cô.
Vilgefortz bị bất ngờ, lùi lại vài bước.
Nhưng hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Hắn giơ cả hai tay lên, miệng niệm một câu thần chú cổ xưa bằng ngôn ngữ cấm kỵ.
"Lũ sâu bọ!"
Vilgefortz gào lên.
Hai bàn tay hắn bùng cháy.
Không phải lửa thường.
Đó là ngọn lửa trắng lóa, nóng hơn cả tâm mặt trời.
Hắn tóm lấy Regis.
Regis thét lên đau đớn.
Ngọn lửa ma thuật nung chảy da thịt ông, biến xương cốt ông tan chảy ngay lập tức.
"KHÔNG!
!."
Geralt gào lên tuyệt vọng.
Trong tích tắc, Regis – người bạn thông thái, người thầy thuốc tận tụy, con ma cà rồng đã cai nghiện máu – bị nung chảy thành một khối vật chất vô định hình, rồi rơi xuống từ trên không, hòa vào cột đá phía sau như một vệt thủy tinh nóng chảy.
"Ông ấy là một biểu tượng của nhân tính, "
Geralt thì thầm, bàng hoàng tột độ.
Đúng lúc đó, Ciri và Linh lao vào sảnh.
Họ chứng kiến trọn vẹn cái chết của Regis.
"AAAAAAHHHHHH!
Ciri hét lên.
Tiếng hét của cô không phải là âm thanh bình thường.
Nó mang theo sức mạnh của Dòng máu Cổ xưa (Elder Blood)
Không gian xung quanh cô vặn xoắn, nứt vỡ.
Năng lượng hỗn mang tuôn trào từ cơ thể cô như một cơn bão.
Vilgefortz quay phắt lại.
Hắn cảm nhận được sức mạnh đó.
Đó là thứ hắn khao khát.
Nhưng lúc này, nó quá nguy hiểm.
"Con ranh con!"
Hắn vung tay.
Một luồng năng lượng đen ngòm, đặc quánh như hắc ín bắn ra từ tay hắn.
Nó không phải là lửa, không phải là sét.
Nó là một lời nguyền cổ xưa:
Nguyền rủa Xuất Hồn.
Ciri đang trong trạng thái bùng nổ năng lượng nên không kịp phòng thủ.
Luồng ma thuật lao thẳng vào cô.
Linh, đứng ngay bên cạnh, theo phản xạ lao ra muốn đỡ cho Ciri.
BÙM
Luồng ma thuật đập trúng cả hai người.
Ciri bị hất văng ngược lại, đập vào Linh.
Cả hai bay qua nửa căn phòng, đập mạnh vào bức tường đá và trượt xuống.
Họ nằm bất động.
Không máu chảy.
Không vết thương hở.
Nhưng đôi mắt họ mở to, vô hồn, nhìn trân trân lên trần nhà.
"CIRI!
Geralt và Yennefer cùng hét lên.
Cơn thịnh nộ của Geralt bùng nổ.
Anh không còn là một witcher điềm tĩnh nữa.
Anh là một con thú bị thương, một người cha mất con.
Anh lao vào Vilgefortz với tốc độ không tưởng, thanh Sihil vẽ nên những đường kiếm tử thần.
Vilgefortz cười khinh bỉ.
Hắn dùng ma thuật đánh bật Geralt ra xa, đập anh vào cột đá.
"Ở Thanedd, ta chỉ cần đập cho ngươi một trận là đủ thỏa mãn rồi, coi như là một bài học, "
Vilgefortz nói, giọng hắn vang vọng, đầy vẻ tự mãn.
Hắn triệu hồi cây gậy sắt dài hai mét của mình – vũ khí đã từng đập gãy chân Geralt năm xưa.
"Nhưng ta có thể thấy là ngươi vẫn chưa tiếp thu được gì hết, lần này ta sẽ làm tới bến và không để lại cái xương nào lành lặn trong người ngươi.
Sẽ chẳng ai có thể chắp vá ngươi lại được nữa.
"Hắn giải trừ khiên phép, quyết định kết liễu Geralt bằng kỹ năng cận chiến, để chứng minh sự vượt trội tuyệt đối của mình.
Geralt lồm cồm bò dậy.
Máu chảy ròng ròng từ trán, làm mờ một bên mắt.
Xương sườn anh đau nhói.
Nhưng anh không cảm thấy đau.
Anh chỉ thấy mục tiêu.
Vilgefortz lao tới, cây gậy sắt vung lên với sức mạnh ngàn cân.
Geralt né đòn.
Anh lăn người, chém vào chân hắn.
Nhưng Vilgefortz quá nhanh.
Hắn dùng gậy đỡ đòn, rồi quay ngược đầu gậy đập vào hông Geralt.
Geralt ngã xuống, nhưng anh kịp thời tung một nắm bụi kim cương vào mặt Vilgefortz.
Tên pháp sư lùi lại, dụi mắt.
Con mắt mới được tái tạo của hắn vẫn chưa hoàn thiện, nó nhạy cảm và chưa có khả năng định hướng tốt.
Geralt nắm lấy cơ hội mong manh này.
Anh thò tay vào túi, rút ra chiếc mề đay ma thuật mà Fringilla Vigo đã đưa cho anh ở Toussaint.
Anh kích hoạt nó.
Hình ảnh của Geralt bỗng nhiên nhòe đi, nhân lên thành ba, bốn cái bóng mờ ảo bao quanh vị trí thực.
Vilgefortz, với con mắt bị thương và tầm nhìn bị nhiễu loạn, vung gậy vào cái bóng bên trái.
"Sai rồi, "
Geralt gầm lên.
Anh lao tới từ bên phải.
Thanh Sihil lóe sáng.
Một nhát chém ngang bụng.
Vilgefortz rú lên, ôm lấy bụng mình.
Ruột gan hắn chực trào ra.
Hắn cố gắng niệm chú, nhưng cơn đau và sự bất ngờ đã làm hắn mất tập trung.
Geralt không dừng lại.
Anh xoay người, tung nhát kiếm thứ hai.
Một đường chém chéo từ xương đòn xuống hông, cắt đứt cơ bắp và xương cốt.
Vilgefortz ngã quỵ xuống, cây gậy sắt rơi leng keng trên sàn đá.
Hắn nhìn Geralt với ánh mắt không thể tin nổi.
Hắn, kẻ mạnh nhất, kẻ sắp trở thành thần thánh, lại bị đánh bại bởi một gã đột biến tầm thường.
Geralt bước tới, túm lấy tóc Vilgefortz, kéo đầu hắn ngửa ra sau.
Không một lời nói.
Không một sự do dự.
Thanh kiếm bạc vung lên.
Đầu của Vilgefortz lăn lông lốc trên sàn nhà, đôi mắt vẫn mở trừng trừng nhìn vào hư vô.
Sự im lặng bao trùm đại sảnh.
Chỉ còn tiếng thở dốc nặng nhọc của Geralt.
Anh buông kiếm, ngã khuỵu xuống.
Cơ thể anh rã rời.
Yennefer lết tới bên anh.
Cô trông thật thảm hại.
Xương sườn gãy, một bên mặt bầm tím, váy áo rách nát.
Nhưng cô vẫn sống.
"Geralt.
cô thì thầm.
"Kết thúc rồi, "
Geralt nói, giọng khàn đặc.
"Hắn chết rồi.
"Họ nhìn nhau, chia sẻ nỗi đau thể xác và sự nhẹ nhõm ngắn ngủi.
Nhưng rồi, cả hai cùng quay đầu nhìn về phía góc phòng, nơi Ciri và Linh đang nằm.
Geralt cố gắng đứng dậy, nhưng chân anh khuỵu xuống.
"Để em giúp, "
Yennefer nói, đưa vai ra đỡ anh.
"Để anh dìu thì còn nói được, "
Geralt đáp lại, một câu nói đùa yếu ớt gợi nhớ về những ngày tháng cũ, nhưng trong hoàn cảnh này, nó nghe thật bi ai.
Họ dìu nhau bước tới chỗ hai cô gái.
Ciri và Linh nằm đó, tay vẫn nắm chặt tay nhau.
Họ trông như đang ngủ.
Nhưng lồng ngực họ không phập phồng.
Yennefer quỳ xuống, bàn tay run rẩy đặt lên trán Ciri.
Cô lầm rầm niệm chú chẩn đoán.
Những luồng sáng tím yếu ớt tỏa ra từ tay cô, bao trùm lấy đầu Ciri.
Khuôn mặt Yennefer tái mét dần.
Cô chuyển sang kiểm tra Linh.
Kết quả tương tự.
"Yen?"
Geralt hỏi, giọng anh run lên vì sợ hãi.
"Họ sao rồi?
Chỉ là bất tỉnh thôi đúng không?
Hay là choáng?"
Yennefer buông tay xuống, nước mắt lăn dài trên má cô, hòa lẫn với bụi bẩn và máu.
Cô ngước nhìn Geralt, đôi mắt tím chứa đựng sự tuyệt vọng cùng cực.
"Không, Geralt, "
cô nấc lên.
"Là nguyền rủa Xuất Hồn.
Vilgefortz.
hắn đã đánh văng linh hồn của họ ra khỏi thể xác."
"Vậy thì gọi lại!
Em là phù thủy mà!
Gọi họ lại đi!"
Geralt gào lên, nắm lấy vai Yennefer lắc mạnh.
"Em không thể!"
Yennefer khóc nức nở.
"Linh hồn họ đã bị đẩy đi quá xa.
vào cõi vô định.
Em không cảm thấy họ.
Em chỉ thấy.
bóng tối.
Chỉ còn lại cái xác rỗng thôi, Geralt.
Chúng ta.
chúng ta đã đến quá muộn.
"Geralt buông thõng tay.
Anh nhìn Ciri.
Đứa con của định mệnh.
Đứa con gái mà anh đã đi cùng trời cuối đất để tìm kiếm.
Đứa trẻ mà anh đã hy sinh tất cả bạn bè để cứu.
Cô nằm đó, xinh đẹp, bình yên, nhưng trống rỗng.
Geralt gục đầu xuống ngực, một tiếng gầm đau đớn, hoang dại xé toạc cổ họng anh, vang vọng khắp tòa lâu đài Stygga hoang tàn.
Đó không phải là tiếng khóc của một con người.
Đó là tiếng hú của một con sói cô độc đã mất đi tất cả những gì quan trọng nhất của bầy đàn.
Chiến thắng.
Nhưng cái giá phải trả là quá đắt.
Quá đắt.
ARC The Witcher – kết thúc.
Đôi lời cảm xúc:
Ta biết mọi người không thích nhân vật thứ hai, nó làm loãng mạch truyện chính.
Nên ta cho
"chết"
Thế nào?
Phần cuối map này, cao trào quá, quả thật bản thân ta là tác giả mà cũng thấy cao trào, hì hì, nên không thể không
"xử"
được.
Hì hì, khoan vội ném đá.
Bất ngờ còn ở đằng sau nha.
Hơn 100 chương rồi, thương cảm cho nỗ lực của tác giả Việt đi.
Cầu bình luận, cầu đề cử.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập