Chương 5: 1001 Đêm (Lâu Đài Và 40 Mỹ Nữ)

Minh đã trải qua bảy ngày tiếp theo tựa như một giấc mộng dài, lặp lại y hệt ngày đầu tiên.

Sáng nào hắn cũng thức dậy trong hương hoa hồng ngào ngạt, với những món điểm tâm tinh tế bày biện trên khay bạc sáng loáng.

Ban ngày thì thả hồn theo tiếng nhạc, xem múa,

"chém gió"

về những vùng đất xa xôi.

Chiều tối là lúc của tiệc tùng, rượu ngon, thịt béo.

Còn khi đêm về thì.

ba chấm, bốn chấm, n chấm.

Minh sống như một ông vua, một hoàng đế, hay đúng hơn là.

một gã ngốc mải chơi quên đường về.

Nhưng cuộc vui nào rồi cũng tàn.

Vào buổi chiều định mệnh của ngày thứ tám, cánh cửa lớn của lâu đài bất ngờ mở toang.

Đón chào một vị khách không mời mà đến.

Đó là Linh.

Cô bước vào, mái tóc dài buông xõa hơi rối vì gió, y phục bám đầy bụi đường trường, khuôn mặt lạnh lùng như tảng băng trôi ngàn năm.

Đôi mắt sắc sảo quét một vòng quanh đại sảnh, rồi dừng lại, ghim chặt vào Minh.

Lúc đó, Minh đang nằm dài thườn thượt trên ghế nhung, miệng há to chờ một mỹ nữ tóc đen mớm cho từng quả nho mọng nước, trong khi một mỹ nữ khác đang tận tình xoa bóp vai.

Thấy Linh, Minh giật bắn người như chạm phải điện cao thế.

Quả nho chưa kịp trôi xuống họng đã văng ra ngoài, lăn lóc trên sàn nhà.

"Ờ.

Ơ.

Linh!

Linh đến rồi à!

"Hắn hất tay cô gái đang định đút tiếp quả nho thứ hai, cười hì hì rồi lồm cồm bò dậy, chạy ra cửa với dáng vẻ của một đứa trẻ bị mẹ bắt quả tang đang ăn vụng kẹo.

Miệng hắn lắp bắp giới thiệu với dàn hậu cung:

"Này này, giới thiệu với các em, đây là bạn của anh!

Bạn thân!

Bạn nối khố từ nhỏ!

Ừ.

bạn bè trong sáng lắm!

"Giọng hắn run như cầy sấy, tay chân múa may loạn xạ chẳng đâu vào đâu.

Linh liếc nhìn hắn – một cái nhìn thâm trầm, sâu hun hút và đầy ẩn ý – nhưng tuyệt nhiên không nói một lời.

Khi các mỹ nữ xúm lại ân cần hỏi han:

"Chào cô, đường xá xa xôi chắc cô đã vất vả rồi, xin mời cô vào nghỉ ngơi!

"Linh khẽ gật đầu, mỉm cười đáp lại, giọng nhẹ nhàng đến lạ:

"Cảm ơn các cô, phiền mọi người quá.

"Một nụ cười lịch sự, chuẩn mực, xã giao, nhưng hoàn toàn vắng bóng cảm xúc.

Sau đó, Linh cũng được các mỹ nữ hầu hạ tắm rửa, thay bỏ bộ đồ đi săn bụi bặm để khoác lên mình bộ váy lụa trắng thêu hoa sen bạc thanh thoát, rồi được mời dự một bữa tiệc thịnh soạn.

Trong khi đó, Minh ngồi trên ghế mà như ngồi trên bàn chông.

Hắn thấp thỏm không yên.

Các món sơn hào hải vị bỗng trở nên vô vị như nhai rơm – thịt nướng thì khô khốc, rượu ngon thì đắng nghét.

Cô mỹ nữ tóc vàng mặc váy đỏ bên cạnh cứ liên tục dựa dẫm, nũng nịu càng khiến hắn chột dạ, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.

Sao em cứ ngồi sát rạt thế hả?

Ra xa một tí đi!

Bà cô tổ kia đang nhìn đấy!

Minh lén liếc nhìn Linh.

Cô ngồi ở phía đối diện, ăn uống điềm tĩnh, phong thái thanh lịch hệt như một quý cô thượng lưu chính hiệu.

Thi thoảng, Linh lại ném cho hắn một ánh nhìn đầy thâm ý – những cái nhìn lướt qua, lạnh lùng, khó đoán – nhưng vẫn kiên quyết không mở miệng nói với hắn câu nào.

Sau bữa tối, các mỹ nữ tò mò xin Linh kể chuyện.

Linh gật đầu.

Và thế là cô bắt đầu kể cho bốn mươi nàng công chúa trong lồng kính nghe về những chuyến phiêu lưu thực sự của một Witcher.

Cô kể về Geralt xứ Rivia, về những cuộc săn quái vật đẫm máu trong vùng đầm lầy Velen u ám.

Về Ciri, cô bé tóc bạc mang trong mình dòng máu cổ xưa có thể xé toạc không gian.

Về hành trình xuyên qua các thế giới – từ nơi gươm giáo và ma thuật ngự trị, đến những thành phố hoang tàn đầy rẫy xác sống, và cả thế giới kỳ lạ này.

Giọng cô trầm ấm, từ tốn nhưng đầy sức hút ma mị.

Các mỹ nữ nghe đến đâu mê mẩn đến đó, mắt tròn mắt dẹt.

Còn Minh thì ngồi co ro như con tôm luộc.

Tay chân thừa thãi không biết nhét vào đâu cho đỡ ngượng.

Câu chuyện của cô càng hay, hắn càng thấy mình giống một gã hề.

Đêm hôm đó, một mỹ nữ tóc nâu e lệ tiến lại hỏi Linh:

"Cô có muốn em bồi bạn qua đêm không?"

Linh mỉm cười, gật đầu nhẹ:

"Được chứ, cảm ơn chị.

"Nụ cười ấy nhẹ nhàng, dễ chịu, chẳng có chút gì là ghen tuông hay khó chịu.

Trong khi đó, đầu óc Minh nhảy số liên tục, CPU nóng rực vì quá tải:

Cái quái gì thế?

Sao cô nàng lại đồng ý?

Sao lại bình thản thế?

Cô ta không nổi giận à?

Hay là.

cô ta đang ủ mưu tính kế gì khủng khiếp hơn?

Hay là.

cô ấy đếch thèm quan tâm đến mình nữa?

Đêm đó, Minh mất ngủ trắng mắt.

Nằm trên giường lụa êm ái, gối đầu bằng lông thiên nga mềm mại, bên cạnh là một mỹ nữ tóc vàng nóng bỏng đang ngủ say sưa, Minh chong mắt nhìn trần nhà dát vàng.

Hắn bắt đầu đếm cừu.

Một con cừu.

Hai con cừu.

Ba con cừu.

Bốn mươi con cừu.

Vẫn không tài nào ngủ được.

Con bà nó.

===

Phải nói rằng Minh là một thanh niên độc thân điển hình của thời đại.

Adrenaline của hắn lúc nào cũng cao chót vót – săn quái, đánh nhau, phiêu lưu mạo hiểm, hay ngắm gái xinh – tất cả đều khiến tim hắn đập nhanh hơn.

Nhưng hắn cũng không phải loại

"thấy gái là mất kiểm soát nửa người dưới"

như mấy gã sắc tình.

Hắn thuộc tuýp:

"Cho không lấy thì uổng.

"Đối với Linh, thực ra nếu chưa nói tới chuyện tình yêu to tát gì thì cũng chỉ mới dừng ở mức.

bị cuốn hút một chút đỉnh thôi.

Kiểu như thanh niên thấy gái đẹp, hợp gu, cool ngầu, có cơ hội thì tán tỉnh một tí, xem sao.

Tình cảm có phát triển hay không là chuyện sau đó, không ai biết trước được.

Và cũng như rất nhiều thanh niên thời nay, trong đầu hắn, một mối quan hệ ràng buộc và chuyện

"vui vẻ một tí"

ở các quán massage, hay trong trường hợp này là lâu đài bốn mươi mỹ nữ, hoàn toàn không mâu thuẫn nhau.

Vì sao ư?

Vì một bên là đầu tư tình cảm – cần thời gian, tâm trí, sự chăm sóc.

Còn bên kia chỉ là chơi qua đường – giải trí, thỏa mãn sinh lý, rồi quên đi.

Hai đường ray khác nhau, chạy song song, không giao nhau.

Huống chi, lúc này hắn còn đang độc thân mà!

Chưa cam kết gì với ai!

Chưa yêu chính thức!

Chưa tỏ tình!

Chưa nắm tay!

Chưa hôn môi!

Thậm chí chưa rõ Linh có thích mình hay không!

Vậy thì việc được bốn mươi mỹ nữ hầu hạ, chiều chuộng, sao phải thấy có lỗi?

Logic đúng không?

Đúng chứ!

Nhưng

Hãy tưởng tượng bạn là một thanh niên đang cố gắng tán tỉnh một cô gái – cô gái xinh đẹp, mạnh mẽ, hợp gu, và hơi khó tính.

Bạn vừa gửi tin nhắn ngọt ngào, vừa tìm cơ hội hẹn hò.

Mọi thứ đang phát triển êm đẹp.

Rồi một ngày, cô nàng bất ngờ xuất hiện trong quán bia ôm mà bạn đang

"giải sầu"

cùng mấy cô tiếp viên mặc váy ngắn.

Bạn sẽ thấp thỏm như thế nào?

Tim đập thình thịch.

Mồ hôi toát ra.

Miệng lắp bắp không nói được câu nào trọn vẹn.

Đầu óc quay cuồng tìm lời bào chữa –

"Anh chỉ uống bia thôi em!

Anh không làm gì đâu!

Mấy cô này là.

là bạn!

Bạn trong sáng!

"Và giờ, không chỉ thế.

Cô nàng không hề nổi giận, không chửi bới, không quay xe bỏ đi.

Mà ngồi xuống.

Và ôm luôn một cô đào khác trong quán.

Còn nhìn bạn với ánh mắt thản nhiên, mỉm cười nhẹ, như thể đang nói:

"Thế à?

Chuyện bình thường mà.

"Lúc đó bạn sẽ cảm thấy gì?

Hoang mang?

Bối rối?

Choáng váng?

Hay tệ hơn – cảm giác như bị bỏ rơi giữa sa mạc, cô đơn tuyệt vọng, trong khi người con gái bạn đang muốn chinh phục lại tuyệt nhiên không quan tâm đến bạn?

Minh đang cảm thấy chính xác như vậy.

Và hắn không thể ngủ được.

Còn Linh thì sao?

Dù sau khi sử dụng thân phận của Linh, với ký ức của Linh, nhưng trong thâm tâm cô, vẫn tự nhận mình là Ciri – một Witcher chính hiệu.

Và là một Witcher thì sao?

Witcher sống phóng khoáng, tự do, không bị ràng buộc bởi những chuẩn mực đạo đức hà khắc của xã hội thường dân.

Họ săn quái vật, uống rượu mạnh, và.

"chay mặn đều dùng"

Ciri từng trải qua những tháng năm chạy trốn trong băng Rats – một nhóm cướp hoang dã, bạo lực, không luật lệ.

Nơi đó, cô đã yêu Mistle – một cô gái tóc đỏ điên rồ, nguy hiểm, nhưng cũng là người duy nhất chăm sóc cô trong thời kỳ tăm tối nhất.

Và ở thế giới này, Mistle chính là Linh – người bạn đồng hành, người tình cũ, và là mảnh ghép quan trọng trong ký ức.

Cô không phải gái dễ dãi, nhưng cũng không phải hạng e dè.

Cô biết mình muốn gì, và không ngại đi lấy nó.

Cho nên việc qua đêm với những mỹ nữ trong xứ Nghìn Lẻ Một Đêm – sao lại phải là chuyện ghê gớm?

Đó chỉ là thư giãn sau những ngày tháng căng thẳng, là hưởng thú một chút trong hành trình dài đằng đẵng qua các thế giới.

Không tình cảm.

Không cam kết.

Không nghĩa vụ.

Cũng giống như Minh đang làm với bốn mươi mỹ nữ kia thôi.

Nếu hắn làm được, thì sao cô lại không?

Logic đúng không?

Đúng chứ.

Nhưng cô cũng muốn xem phản ứng của Minh sẽ ra sao.

Liệu hắn có cảm thấy khó chịu?

Ghen tỵ?

Hay là thản nhiên như đang tưởng?

Minh:

*éo!

Anh *éo muốn chúng ta trở thành đồng chí!

===

Sáng hôm sau

Minh gặp Linh ở hành lang lâu đài.

Ánh nắng buổi sáng xuyên qua những ô cửa sổ cao, rọi xuống nền đá hoa cương trắng bóng.

Hắn cười hì hì, vẻ mặt hơi ngượng ngịu như đứa trẻ vừa bị bắt quả tang làm trò tinh nghịch.

"Khỏe không?"

Minh hỏi, giọng cố gắng tỏ ra bình thường.

Linh nhìn hắn với ánh mắt thản nhiên, không tức giận, cũng không mỉa mai.

Chỉ là.

thản nhiên.

"Anh có thể đi thẳng vào vấn đề.

"Minh gãi gãi đầu, rồi gật gật.

Hai người tìm một góc yên tĩnh để ngồi xuống.

"Đây được xem là câu chuyện an toàn đấy, "

Minh mở đầu.

"Không có cảnh đánh đấm gì cả, chủ yếu là tìm hiểu và điều tra.

Về thời gian, như nhóc Mẫn nói lúc đầu, không phải chuyện gì gấp gáp.

"Linh gật nhẹ, nhưng ánh mắt cô vẫn sắc bén.

"Những ngày qua anh đã điều tra gì rồi?"

"Ặc!"

Minh cười hì hì.

"Hì hì!

"Linh không cười theo.

Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, nghiêm túc:

"Tôi không ngại chuyện anh ăn chơi hưởng thụ.

Tuy nhiên, tôi không hy vọng làm việc với người làm ảnh hưởng đến việc chung.

"Minh thoáng ngượng, nhưng rồi gật đầu nghiêm túc.

"Anh hiểu.

Anh hứa.

"Linh quan sát hắn thêm vài giây, rồi mới thả lỏng vai.

"Được.

Vậy thì chúng ta bắt đầu làm việc đàng hoàng đi.

"========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập