Những ngày sau đó, bầu không khí trong làng dần trở nên nặng nề hơn.
Ban đầu, mọi người vẫn còn cố gắng nương tựa vào nhau.
Ai bắt được con chuột, nhặt được nắm rau dại, đôi khi vẫn lặng lẽ bẻ ra vài phần nhỏ đưa sang nhà bên cạnh.
Không ai nói nhiều, chỉ gật đầu với nhau một cái, như một cách thầm hiểu rằng trong lúc khó khăn này, còn chia được cho nhau chút gì thì cứ chia.
Nhưng cái đói không phải chỉ đến một ngày.
Nó kéo dài.
Ngày này qua ngày khác.
Và dần dần… sự kiên nhẫn của con người cũng bị mài mòn theo.
Một buổi sáng, khi Dạ Thiên đang đi dọc bờ ruộng kiểm tra bẫy, một tiếng cãi vã bỗng vang lên giữa làng.
Giọng nói gắt gỏng phá vỡ sự yên tĩnh quen thuộc.
Cậu quay đầu nhìn lại.
Trước một căn nhà tranh, hai người đàn ông đang đứng đối diện nhau.
Một người cầm chiếc bẫy tre trong tay, người kia đứng chắn trước mặt ông ta.
Cả hai đều gầy gò, quần áo xộc xệch, đôi mắt hõm sâu vì thiếu ngủ và thiếu ăn.
“Chuột đó là bẫy của tôi!
” người thứ nhất nói, giọng khàn đặc.
“Ông đặt bẫy ngay bờ ruộng nhà tôi!
” người kia lập tức đáp lại.
“Chuột chạy vào ruộng tôi thì là của tôi chứ!
Giữa hai người, trên mặt đất khô, một con chuột đồng bé xíu nằm im.
Nhỏ đến mức nếu là trước đây, có lẽ chẳng ai thèm để ý.
Nhưng bây giờ…
cả hai người đàn ông đều nhìn chằm chằm vào nó, ánh mắt căng thẳng như đang nhìn một thứ quý giá.
Vài người trong làng đứng quanh đó.
Không ai nói gì.
Không ai bước vào can.
Bởi vì trong những ngày như thế này…
một con chuột cũng có thể trở thành lý do để người ta tranh giành.
Cuối cùng, một ông lão phải bước ra, nhặt con chuột lên, nói khẽ vài câu hòa giải.
Hai người đàn ông kia cũng không nói thêm, nhưng khi quay đi, ánh mắt họ vẫn đầy bực bội.
Dạ Thiên đứng nhìn từ xa.
Cậu không tiến lại.
Chỉ lặng lẽ quay đi, tiếp tục kiểm tra những chiếc bẫy của mình.
Không lâu sau đó, trong làng lại có chuyện.
Một buổi trưa, tiếng khóc của bà Tám vang lên từ căn nhà gần giếng.
“Có người lấy trộm khoai của tôi…”
Bà ngồi trước cửa nhà, hai tay ôm mặt.
“Chỉ có một nắm thôi… tôi để dành mấy ngày nay…”
Giọng bà run rẩy.
Mấy người hàng xóm đứng gần đó.
Không ai biết là ai đã lấy.
Nhưng từ hôm đó, ánh mắt của mọi người khi nhìn nhau bắt đầu khác đi.
Có người đào hố nhỏ sau nhà để giấu thức ăn.
Có người treo túi lương thực lên xà nhà rồi buộc thật chặt.
Trẻ con đi ngang sân nhà người khác cũng bị gọi lại hỏi vài câu.
Không ai muốn nghi ngờ hàng xóm của mình.
Nhưng cái đói khiến người ta không còn chắc chắn về điều gì nữa.
Dạ Thiên nhìn tất cả những chuyện đó.
Cậu không nói gì với ai.
Nhưng trong lòng dần hiểu ra một điều.
Nạn đói không chỉ giết người bằng cái bụng rỗng.
Nó còn gặm nhấm dần sự bình yên giữa con người với nhau.
Khi bụng đói…
người ta dễ sợ hãi.
Và khi sợ hãi…
người ta bắt đầu nhìn người bên cạnh bằng ánh mắt khác.
Vài ngày sau, một buổi sáng sớm, Dạ Thiên ra sau nhà kiểm tra mảnh đất nhỏ nơi cậu đã trồng khoai.
Sương vẫn còn phủ mỏng trên mặt đất.
Cậu cúi xuống nhìn những luống đất.
Ban đầu, cậu chỉ định nhìn qua như mọi ngày.
Nhưng rồi ánh mắt cậu chợt dừng lại.
Giữa lớp đất nâu khô…
một mầm xanh nhỏ xíu đang nhú lên.
Nhỏ đến mức nếu không cúi sát xuống, có lẽ sẽ không thấy.
Hai chiếc lá non mỏng manh run nhẹ trong gió sớm.
Dạ Thiên khựng lại.
Một lúc sau, cậu chậm rãi ngồi xổm xuống.
Cậu không chạm vào mầm cây.
Chỉ nhìn nó thật lâu.
Giữa những ngày đất đai khô cằn, giữa những câu chuyện về đói khát và cái chết…
một mầm xanh nhỏ bé ấy dường như mang theo điều gì đó rất khác.
Một nụ cười rất nhẹ hiện lên trên khuôn mặt gầy gò của cậu.
Khoai đã mọc.
Dù chỉ là một mầm nhỏ…
nhưng điều đó có nghĩa là đất vẫn còn sống.
Và khi đất còn sống…
hy vọng vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
Sáng hôm sau, Dạ Thiên lại ra đồng kiểm tra bẫy.
Con đường đất quen thuộc dẫn qua bờ ruộng vẫn vắng lặng như mọi ngày.
Gió sớm thổi qua cánh đồng, làm những bụi cỏ dại khẽ rung lên.
Khi đi đến một khoảng đất trống, cậu chợt thấy phía trước có người nằm trên đất.
Từ xa nhìn lại, trông giống như ai đó đang ngủ.
Dạ Thiên bước chậm lại.
“Chú…?
Cậu gọi khẽ.
Không có tiếng trả lời.
Cậu tiến lại gần hơn.
Người đàn ông nằm nghiêng bên bờ ruộng.
Quần áo rách nát.
Thân hình gầy gò.
Một bàn tay của ông vẫn còn nắm vài cọng cỏ dại.
Những cọng cỏ vừa bị nhổ lên, rễ còn dính chút đất.
Có lẽ ông đã nhổ chúng lên…
với hy vọng có thể ăn được thứ gì đó.
Nhưng có lẽ ông chưa kịp ăn.
Dạ Thiên đứng lại.
Cậu nhìn khuôn mặt người đàn ông.
Đôi mắt đã nhắm.
Cơ thể hoàn toàn bất động.
Gió thổi qua cánh đồng.
Những cọng cỏ dại trong tay ông khẽ lay động.
Dạ Thiên hiểu ra.
Người đàn ông đã chết.
Không có tiếng khóc.
Không có ai bên cạnh.
Chỉ có mảnh ruộng khô cằn… và vài cọng cỏ dại còn nằm trong tay ông.
Dạ Thiên đứng lặng rất lâu.
Rồi cậu khẽ cúi đầu.
Trong những ngày này…
cái chết dường như đến rất lặng lẽ.
———————-
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập