Chương 352: Tại Sao Anh Ưu Tú Như Vậy?

Đều nói đại học thời kỳ này nghèo, nhưng ở phương diện nghèo này Mỹ viện kinh thành nói mình thứ hai, đoán chừng không ai không biết xấu hổ đi tranh thứ nhất.

Tháng năm này làm nghệ thuật, nhất là làm mỹ thuật đó thật sự là nghèo đến mức phải cầm quần.

Kể từ năm 1974 bắt đầu trùng tu Cố Cung, đại thể công trình hoàn công xong, việc quét sơn lên màu lại, khôi phục chi tiết còn lại, bộ phận liên quan cố ý ủy thác cho các cơ cấu giáo dục nghệ thuật như Mỹ viện.

Sinh viên khóa 1977 và tân sinh viên khóa 1978 vừa mới nhập học của Mỹ viện cộng lại hơn hai trăm người, phàm là có chút rảnh rỗi, sẽ được các giáo viên giáo sư dẫn tới các nơi bên trong Cố Cung hỗ trợ làm trợ thủ.

Sinh viên cũ năm ngoái dựa theo đồ án giáo viên đưa phụ trách lên màu, tân sinh viên vừa vào thì dưới sự dẫn dắt của giáo viên phụ trách pha chế màu sơn.

Mỗi ngày sáu hào ba xu tiền trợ cấp, khiến rất nhiều sinh viên mỹ thuật cầm đến mỹ mãn.

Trong lòng bọn họ chỉ tiếc không thể cả tháng đều ở lại chỗ này kiếm trợ cấp.

Gặp lúc tiến độ công trình tương đối gấp, các giáo sư Mỹ viện sẽ để sinh viên của mình tìm sinh viên các trường khác tới hỗ trợ.

Dựng cái giàn giáo, đưa thuốc màu, chuyển gạch ngói, làm chút việc tay chân gì đó.

Ví dụ như gần đây sắp đến quốc khánh, việc bảo trì một cung điện cần phải làm xong trước thời gian quy định, cho nên bạn học Trần Đại Lợi biệt danh là Nhị Hắc bị giáo sư mình ủy thác trọng trách.

Bạn học Trần Đại Lợi là người kinh thành, quen biết không ít "nghệ thuật gia thanh niên" bản địa.

Theo Trần Đại Lợi thấy, những nghệ thuật gia thanh niên nghèo túng này sẽ không từ chối phí lao động mỗi ngày cao tới sáu hào ba xu.

Cho nên khi cậu ta từ trong sáng tác tranh của mình hồi thần lại, khoảng cách thời gian giao người cho giáo sư mình chỉ còn lại ngắn ngủi vài giờ.

Mà xui xẻo là, những người bạn "nghệ thuật gia" của cậu ta đều nhảy tàu hỏa đi Tân Môn xem triển lãm tranh rồi…

Cũng may bạn học Trần Đại Lợi nửa đường gặp được một người bạn trước kia, dưới sự tiến cử của vị tài cao Yên Đại này, cậu ta mời được chín sinh viên đến từ Dân Đại.

"Dân Đại?"

Giáo sư mỹ thuật tóc đen trắng xen kẽ xõa tung như cỏ dại có chút ghét bỏ bĩu môi.

"Cũng được đi, dù sao cũng đáng tin cậy hơn những trường khoa học tự nhiên kia."

Đám người Trương Hoành Thành, Sở Miêu Hồng, Du Triệu Sinh hưng phấn chạy tới hỗ trợ quỷ dị liếc nhau một cái.

Thật đúng là chuỗi khinh bỉ kỳ quái…

Bọn họ đương nhiên không đoán được vị lão giáo sư này trong lòng thật ra còn rất vui vẻ.

Vốn dĩ tìm những nghệ thuật gia thanh niên đầu đường kia hỗ trợ, thủ tục ra vào Cố Cung tương đối phiền phức, nhưng đám sinh viên Dân Đại này lại không giống, bên quản lý chỉ nhìn thoáng qua thẻ sinh viên của đối phương, liền đồng ý đối phương tham gia hoạt động này.

Trương Hoành Thành sở dĩ hôm nay cho em gái nhà mình leo cây, dẫn vợ và một đám anh em phòng ngủ đi thẳng đến Cố Cung.

Là bởi vì Cố Cung có rất nhiều khu vực là không mở ra với bên ngoài, cho nên cơ hội hôm nay tương đối hiếm có.

Khu vực cần làm gấp hôm nay là Cảnh Phúc Cung và Càn Tây Sở.

Ở đời sau đều là nơi không mở ra với bên ngoài.

Trương Hoành Thành và Sở Miêu Hồng vừa làm việc mò cá, vừa lén đi dạo kiến trúc và cảnh sắc xung quanh.

Bảy người khác trong phòng ngủ cũng rất chăm chỉ, nhưng bọn họ càng chăm chỉ là sờ chỗ này nhìn chỗ kia.

"Haizz, các bạn học hãy trải nghiệm thật tốt sự hủ bại và mục nát của giai cấp thống trị phong kiến."

Du lão đại đặt mông ngồi lên một cái ghế quan mạo, bày ra tư thế chúng khanh bình thân.

Lập tức đổi lấy tiếng quát mắng của ông lão râu bạc cầm bàn chải trên giàn giáo nào đó.

"Ai cho cậu ngồi?"

"Nơi này là A Ca Sở, đâu ra Hoàng đế?"

"Muốn chơi thì đi Càn Thanh Cung!"

"Đều ngẩn ra đó làm gì? Giúp tôi đỡ giàn giáo một chút, lão đầu tử tôi muốn xuống, sau đó chuyển giàn giáo sang phòng phía tây cho tôi, tôi đây đang bận!"

Du lão đại nhe răng cười một tiếng vô hại.

"Lão gia tử ngài đừng lên lên xuống xuống, nhìn chân tay ngài bất tiện biết bao, vẫn là để mấy anh em chúng cháu giúp ngài giúp cho trót đi."

"Hả? Ồ hố…"

Lão gia tử bỗng nhiên cảm thấy giàn giáo dưới chân bay lên không, ông vội vàng gắt gao ôm lấy giàn giáo.

Du lão đại dẫn theo sáu anh em trong phòng ngủ, nâng toàn bộ giàn giáo lên, chạy như một cơn gió về phía phòng phía tây.

Trong đó bắt mắt nhất là lão thất Nhâm Tân Kiều.

Bởi vì anh em phòng ngủ nâng giàn giáo tương đối cao, cho nên lúc cậu ta tích cực tham gia công việc vận chuyển này, mũi chân suýt chút nữa không chạm đất…

Giàn giáo vững vàng được đặt ở chân tường phòng phía tây, lão gia tử kinh hồn chưa định bỗng nhiên nở nụ cười.

"Còn rất vui…"

Trương Hoành Thành và Sở Miêu Hồng vốn dĩ phụ trách là hỗ trợ pha sơn và phối màu, nhưng hai người mới làm mười mấy phút đã bị một vị giáo sư mỹ thuật dở khóc dở cười đuổi đi làm việc khác.

Cũng không phải việc trên tay hai vợ chồng bọn họ làm không tốt, mà là nơi có Sở Miêu Hồng ở, đám nhãi ranh trên giàn giáo luôn lơ đãng nhìn đông nhìn tây.

Hai vợ chồng và sơn mới trộn mười mấy phút, màu sắc bôi trên giàn giáo đã sai sót chồng chất.

Còn có vị sinh viên mỹ thuật (nam) tóc dài phiêu dật đưa bút vẽ của mình lên mặt sư huynh bên cạnh, vẽ trọn vẹn hơn một phút đồng hồ đều chưa hồi thần lại.

(Sư huynh: Tôi cũng chưa phản ứng lại…)

Cuối cùng Trương Hoành Thành và Sở Miêu Hồng được sắp xếp đi đưa cơm cho đội sửa chữa bên phía Cảnh Phúc Cung.

Làm công việc sửa chữa là bao cơm trưa.

Món ăn có hai loại.

Cải trắng nấu nồi lớn và đậu phụ kho tàu.

Việc sửa chữa bên phía Cảnh Phúc Cung đã tiếp cận hồi kết, sinh viên Mỹ viện trà trộn ở chỗ này thậm chí còn mang theo mấy cái giá vẽ.

Nhân lúc mọi người đang ăn cơm, Trương Hoành Thành và Sở Miêu Hồng đi dạo bốn phía trong Cảnh Phúc Cung, lại thưởng thức một chút tranh vẽ của những sinh viên Mỹ viện này.

Năm xưa lúc học đại học Trương Hoành Thành cũng từng vẽ truyện tranh, còn biết vài nét phác họa đơn giản.

Hắn nhất thời ngứa tay, tìm người mượn giấy bút, kéo vợ đi ra phía sau Cảnh Phúc Cung.

Sở Miêu Hồng cũng mặc cho hắn bài bố.

Ngồi trên hành lang cổ kính, một bộ dáng tiểu thư khuê các cổ đại, thướt tha ngồi ở đó, mím môi mỉm cười nhìn một cây trúc trong viện.

Gió mát thổi tới, vén lên tóc mai của nàng, như thơ như họa.

Nhưng trên giấy vẽ của mình, lại là một Sở Miêu Hồng phiên bản hoạt hình đầu to.

Cảm giác tương phản này thật sự là quá lớn, hắn sợ lát nữa vợ mình nhìn thấy…

"Anh đi tìm người mượn thêm một cây bút," Còn chưa đợi vợ mình đồng ý, Trương Hoành Thành chạy vèo một cái mất tăm…

"A a a a," Đứa bé cưỡi trên đỉnh đầu cha nó, tò mò nhìn chằm chằm màn hình máy tính trước mắt.

Béo nghiến răng nghiến lợi thao túng chuột tiến hành AI sinh đồ.

"Thời gian cha con tốt đẹp của ta, thế mà phải giúp cậu đi tán vợ mình, quá bắt nạt người!"

"Ảnh chụp vợ cậu ở chỗ tôi mới có một tấm ảnh thẻ, tách ra nếu sinh thành không giống cậu cũng đừng oán tôi!"

Cô nhóc nhà họ Hồ dường như rất tán thành cha mình lẩm bẩm một mình.

Cưỡi trên đầu Béo a ô ô múa may bàn tay nhỏ…

Khi Trương Hoành Thành thở hồng hộc chạy về hành lang, vừa vặn nhìn thấy ánh mắt muôn phần u oán của vợ mình.

Lúc Sở Miêu Hồng vươn bàn tay ngọc muốn hung hăng véo lỗ tai chồng mình, một bức tranh chì đã hoàn thành xuất hiện trước mặt nàng.

"Ồ, không phải chứ?"

Đôi mắt đẹp trừng tròn xoe, cái miệng nhỏ xinh đẹp khẽ nhếch, biểu cảm nhỏ kinh ngạc kia đừng nhắc tới bao nhiêu mê người.

Trên giấy vẽ gần như là bức tranh phác họa bút chì một so một đối với nàng chụp ra, khiến Sở Miêu Hồng lần nữa nhìn người đàn ông nhà mình với cặp mắt khác xưa.

Kỹ thuật vẽ có thể so với máy ảnh này, cũng quá khủng bố rồi!

Chỉ là Sở Miêu Hồng không chú ý tới người đàn ông nhà mình, nhân lúc nàng không chú ý lén lút ném mấy bức "tranh vẽ" dự phòng vào trong giỏ rác bên cạnh.

Béo một hơi gửi cho hắn bốn bức tranh phác họa AI góc độ khác nhau.

"Hả? Tại sao bức tranh này hình như bị gấp lại?"

"Thân yêu, đừng chú ý những chi tiết đó, bây giờ là thời gian thực hiện phần thưởng…"

Kiểu Pháp hôn sâu ing.

Hai người hồn nhiên không biết, ngay tại một căn phòng cách đó không xa, một trái tim đang thình thịch nhảy lên…

Khi Vu Thu Lệ lấy hết dũng khí đi ra khỏi phòng, trên hành lang đã không còn bóng dáng hai người kia.

Hiện nay Vu Thu Lệ đeo một cặp kính gọng đen, so với trước kia nhiều hơn một phần vẻ đẹp tri thức.

Cô ta lần đầu tiên tham gia thi đại học liền lên tuyến, cô ta thậm chí không màng người nhà phản đối lựa chọn tới Học viện Mỹ thuật.

Thật ra lúc hai người Trương Hoành Thành đến Cảnh Phúc Cung, cô ta liền một cái nhận ra Trương Hoành Thành.

Nhìn Sở Miêu Hồng như keo như sơn với Trương Hoành Thành, cùng với dung nhan không tì vết kia của Sở Miêu Hồng, Vu Thu Lệ bỗng nhiên cảm thấy bầu trời của mình biến thành màu xám.

Ba bức tranh nhăn nhúm bị Vu Thu Lệ ngẩn ngơ nhìn.

Kỹ thuật vẽ một so một giống như chụp ảnh này cũng chấn động Vu Thu Lệ, khiến trái tim vốn dĩ đã ảm đạm của cô ta lại một lần nữa trở nên tươi sống.

"Trương Hoành Thành, tại sao anh luôn ưu tú như vậy chứ?"

"Có lẽ anh đã triệt để quên mất con cá bị anh cứu lên bờ kia rồi đi?"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập