(Trả nợ chương thứ hai)
"Dù sao cái chỗ Trịnh Gia Dục này chúng tôi cũng không cần nữa!"
Đây là cuộc họp đàm phán mới nhất.
Trương Hoành Thành cười nhạt nói.
"Thung lũng sông đang yên đang lành, bị các anh sống sờ sờ đào thành đất trắng, chỉ riêng việc dọn dẹp đống cát và đá cuội đào ra kia cũng không biết phải tốn bao nhiêu công sức."
Lãnh đạo thành phố không nói gì.
Tâm mệt.
Đều mừng hụt cả rồi!
Nhưng quả thực là huyện D bên này chơi không đẹp trước, huyện H bên này muốn ném nồi (đổ vỏ) cũng không có tật xấu gì, dù sao các anh ngay cả đoạn "thung lũng sông" của huyện H cũng đào thành đất trắng rồi.
Mấy người huyện D trong lòng cũng khổ, bọn họ vì chuyện này mà lãng phí không ít nhân công, còn bị người bên dưới chê cười.
Nếu thật sự lại tiếp nhận cái Trịnh Gia Dục rách nát kia, đem mỏ sắt Tiểu Vân Sơn nhường ra, từng người một cũng đừng làm lãnh đạo nữa, trực tiếp xấu hổ chết cho xong!
"Lần trước uống rượu ở huyện phủ các anh mùi vị cũng thực không tệ, nhãn hiệu gì vậy?"
Trương Hoành Thành thấy cục diện có chút xấu hổ, biểu cảm liền trở nên hàm hậu, dường như chừa cho đối phương một bậc thang.
Lão Trần, Chủ nhiệm văn phòng huyện D cười cười.
"Đó là rượu địa phương do xưởng rượu mười mấy năm trong huyện chúng tôi sản xuất, Trương Huyện trưởng đã thích, vậy lúc về xách thêm hai chai là được."
Thấy không khí căng thẳng hai bên có chút hòa hoãn, lãnh đạo thành phố cũng rốt cuộc mở miệng.
"Rượu này của huyện các anh tôi cũng từng nghe qua, nghe nói phương thuốc còn là từ thời Tiền Thanh nhỉ? Lát nữa a, tôi cũng phải uống thêm mấy ly."
Toàn trường duy chỉ có sắc mặt Cảnh Đồng Bằng vẫn căng thẳng, hắn cứng nhắc đột ngột nói một câu trong tiếng cười hòa hoãn.
"Xưởng rượu này của huyện các anh, tôi nghe nói sắp phải cải chế rồi nhỉ?"
"Mọi người anh cả đừng nói anh hai, nhà ai mà không thiếu lương thực, cũng không nhìn xem tình cảnh hiện tại, còn ủ cái rượu gì?"
Lập tức cả trường xấu hổ đến cực điểm.
Lời này của lão Cảnh là lời nói thật, xưởng rượu trong huyện người ta quả thực vì nguyên nhân nguyên liệu mà đã không làm tiếp được nữa, nhưng phong cảnh cũng không phải để anh sát phạt như vậy.
Trương Hoành Thành ngoài mặt có chút hoảng, nhưng trong lòng lại vui vẻ vô cùng.
Biết ngay trường hợp hôm nay, mang theo lão Cảnh tính tình thẳng thắn tới là chuẩn không sai!
Mọi người đều nhìn Trương Hoành Thành vội vàng giảng hòa.
"Lão Cảnh đây là đang nói đùa đấy, trước đó tôi còn nói qua, cái xưởng này nếu ở huyện H chúng ta, tôi e là nằm mơ cũng sẽ cười tỉnh, đúng không, lão Cảnh?"
Lão Cảnh lắc đầu, cũng không biết là đồng ý hay phản đối, cuối cùng không nói gì.
"Không có gì," Một vị lãnh đạo thành phố nãy giờ không lên tiếng thở dài một hơi, tiếp nhận câu chuyện, "Đồng chí lão Cảnh nói cũng đúng, hiện nay chính vì vấn đề này, không chỉ xưởng rượu các huyện đối mặt với vấn đề lớn, xưởng rượu trong thành phố chúng tôi cũng phải cải chế, e là không lâu nữa sẽ biến thành xưởng thực phẩm rồi."
Tiếp đó ông ta lại cười chỉ chỉ mấy người huyện D đang có chút xấu hổ.
"Cho nên a, rượu này hôm nay tôi phải uống cho tốt, qua một thời gian nữa e là không uống được đâu."
Đã mọi người đều nhắc đến rượu, mà rượu lại là phương thuốc tốt nhất để hóa giải cục diện xấu hổ, thế là lão Trần Chủ nhiệm văn phòng huyện D lập tức đề nghị mở tiệc sớm.
Ở xã hội Long Quốc này, rất nhiều chuyện ước chừng trên hội nghị đàm phán không xong, nhưng đến trên bàn rượu xác suất đàm phán thành công ít nhất có thể tăng lên gấp đôi.
Lãnh đạo thành phố và lãnh đạo hai bên huyện ngồi một bàn, nhân viên tháp tùng lại là một bàn khác.
Lão Trần lúc sắp xếp chỗ ngồi cho nhân viên tháp tùng bỗng nhiên mắt sáng lên.
A, kia không phải là bảo bối của huyện H —— Tiểu Đồ sao?!
Tiểu Đồ cảm thấy các đồng chí huyện D vẫn luôn rất nhiệt tình, cho nên cậu ta mơ mơ màng màng lại bị chuốc say.
Trên bàn rượu mấy người lão Hoàng muốn chuốc Trương Hoành Thành nhưng mục đích không đạt được, bởi vì một mình lão Cảnh bao tất.
Ở trên dưới huyện H, ngoại trừ lão Hồ đầu của đội khoan giếng, thì không có một ai nguyện ý ngồi cùng bàn uống rượu với Cảnh Đồng Bằng.
Lão Cảnh tự xưng là tửu phỉ (tướng cướp rượu), cũng không phải là hư danh.
Hoàng Huyện trưởng bên này đang trò chuyện với một vị lãnh đạo thành phố nào đó, bỗng nhiên nhận ra Phó chủ nhiệm văn phòng đang tiếp rượu ở bàn bên kia lén lút ghé vào tai lão Trần thì thầm vài câu.
Cặp mắt lão Trần trong nháy mắt trở nên sáng hơn cả bóng đèn trong phòng.
—— Hây, có chuyện tốt a!
Rất nhanh, Hoàng Huyện trưởng và lão Trần hiểu ý nhau đã chắp đầu ở hành lang.
"Tình huống gì?"
"Là tin tốt!"
Lão Trần có chút phấn chấn xoa xoa tay.
"Tin tức huyện H bên kia mấy ngày nữa sẽ có thương nhân Hồng Kông đến là thật!"
Hoàng Huyện trưởng sửng sốt một chút, lập tức thất vọng lắc đầu.
"Thôi đi, tôi đã nghe ngóng rồi, những người đó là quan hệ cũ của Trương Hoành Thành, không cướp được đâu."
"Không phải chuyện này, mà là cái cậu Tiểu Đồ kia uống nhiều rồi lại nói thêm một chuyện."
"Gì?"
Thần tình lão Trần có chút kích động.
"Hai khách hàng kia của Trương Hoành Thành có một người hiện tại đang treo lơ lửng chưa chốt."
"Vị khách thương này nhờ Trương Hoành Thành giúp đỡ thu thập một số thiết bị ủ rượu cũ kỹ, nói là chuẩn bị làm cái xưởng gia vị gì đó ở Bằng Thành, chỉ cần Trương Hoành Thành giúp gã, gã mới chịu để hạng mục đầu tư của mình rơi xuống đất."
Hoàng Huyện trưởng đang phát sầu vì lối ra cho xưởng rượu trong huyện lập tức nắm lấy tay lão Trần.
"Thật hay giả!?"
"Cái cậu Tiểu Đồ kia gần đây phụ trách chỉnh lý tài liệu cho Trương Hoành Thành, lời nói sau khi say của loại người này bảo đảm là thật!"
Lão Hoàng xoay vài vòng tại chỗ, bỗng nhiên cười.
"Thảo nào tên này lại chủ động nhắc tới chuyện xưởng rượu, nếu không phải hắn phản ứng nhanh, vừa rồi lão Cảnh e là đã nói ra rồi!"
"Nếu thật là như vậy, thì ông đây phải tính toán kỹ lưỡng với lãnh đạo thành phố."
"Thiết bị xưởng rượu cũ kỹ chúng ta có, ông đây một phân tiền cũng không cần của hắn, nhưng cái Trịnh Gia Dục này Trương Hoành Thành hắn nhất định phải nhận lấy, đem mỏ sắt nghèo Tiểu Vân Sơn đổi cho huyện D chúng ta!"
Lão Trần rõ ràng nghĩ được nhiều hơn, gã nhắc nhở một câu.
"Nhưng các huyện khác cũng có xưởng rượu muốn cải chế, trong thành phố cũng có."
Hoàng Huyện trưởng cười như con hồ ly già.
"Cho nên tôi mới muốn nói chuyện với lãnh đạo thành phố, thành phố còn một món nợ ân tình chưa trả cho chúng ta đâu…"…
Cảnh Đồng Bằng ngẩn ra.
Sao sau một bữa rượu, hướng gió trên hội nghị bỗng nhiên thay đổi.
Mấy vị lãnh đạo thành phố chỉ thiếu nước công khai thiên vị giúp đỡ đám người huyện D.
"Tôi thấy đề nghị này có thể thực hiện," Lãnh đạo thành phố cười híp mắt, "Trương Huyện trưởng không phải thích xưởng rượu của huyện D sao? Vậy thì trực tiếp lấy đi, lại tặng thêm cả cái Trịnh Gia Dục, các anh đem Tiểu Vân Sơn cho huyện D, vẹn cả đôi đường a."
Cảnh Đồng Bằng cảm thấy lãnh đạo e là uống cao rồi, nhưng điều khiến hắn cạn lời nhất là —— Trương Huyện trưởng bên cạnh lại lộ ra dáng vẻ ý động.
Tình huống gì?!
Cái xưởng rượu rách nát sắp đóng cửa thì lấy về làm gì?
Nhìn Trương Hoành Thành bộ dạng rất rối rắm, Hoàng Huyện trưởng cười thoải mái.
Hạng mục vốn Hồng Kông a, bất cứ ai cũng biết nên lựa chọn thế nào.
Tiểu Vân Sơn, lão ta lấy định rồi!
Sở dĩ lãnh đạo thành phố giúp đỡ Hoàng Huyện trưởng nói chuyện, ngoại trừ muốn trả nợ ân tình cho huyện D ra, đương nhiên cũng là vì suy nghĩ cho Trương Hoành Thành —— Có thiết bị cũ của huyện D cậu mới dễ thực hiện hạng mục vốn Hồng Kông không phải sao?
So với hạng mục vốn Hồng Kông, Tiểu Vân Sơn tính là cái gì?
Trương Hoành Thành do dự hết thời gian hút ba điếu thuốc, cuối cùng vẫn gật đầu.
Cả nhà cùng vui, duy chỉ có mặt lão Cảnh là xanh mét.
Lãnh đạo thành phố nắm tay Trương Hoành Thành an ủi nửa ngày, cuối cùng nghẹn ra được hai câu.
"Đúng rồi, trong thành phố cũng có thiết bị xưởng rượu muốn xử lý, Hoành Thành a, cậu xem xét chút?"
"Ha ha ha ha, nếu có thể đổi cho người ta là tốt nhất, chuyện hồi khoản không vội, coi như huyện H các anh nợ thành phố, dù sao cậu Trương Hoành Thành đương gia, thành phố chúng tôi cũng không sợ cậu không trả nổi."
Hoàng Huyện trưởng bên kia bỗng nhiên nhớ ra cái gì, quay đầu rất thận trọng dặn dò lão Trần.
"Lão Trần, ông lén điều tra xem, xem văn phòng huyện chúng ta có ai uống rượu xong không giữ được mồm miệng không, nếu có, thừa dịp còn sớm điều đi…"
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập