“Cha, lúc giận đừng hút thuốc, hại phổi.
Chu Du một cước đá bay Mâu Tiểu Lợi, tựa như nhìn một đống rác rưởi, không thèm liếc mắt lấy một cái, nhẹ nhàng vuốt lưng cho lão cha.
Chu lão cha thấy nhi tử trở về, ánh mắt lộ vẻ vui mừng:
“Du nhi, con đã về.
“Bụng đói không?
Lát nữa để nương con xuống bếp làm cơm.
Bên cạnh, Mâu Lão Yêu không cam lòng.
Lão đau lòng nhi tử, chỉ tay vào hai cha con nhà họ Chu mà nhảy dựng lên mắng chửi:
“Chu Du, ngươi dám đánh nhi tử ta?
Mâu Tiểu Lợi lúc này co quắp như con tôm luộc, ôm bụng lăn lộn trên đất, cảm giác ngũ tạng lục phủ như muốn vỡ ra, miệng không ngừng rên rỉ:
“Chết mất, đau chết ta rồi!
Chu Du lạnh lùng thốt:
“Hắn vừa rồi dám động thủ với cha ta, là tự chuốc lấy nhục.
Còn có lần sau, ta trực tiếp tiễn hắn đi gặp Diêm Vương.
“Lão bất tử, không ai mời mà ngươi lại tới, tìm đến cửa để bị đánh sao?
Ta thành toàn cho ngươi.
Mâu Lão Yêu tức đến đỏ mặt tía tai:
“Chu lão đầu, ngươi dạy dỗ nhi tử như vậy sao?
“Chẳng phải vừa rồi chính ngươi nói ta không biết dạy con đó sao?
Chu lão cha một câu khiến lão nghẹn họng.
“Các ngươi cứ đợi đấy!
Nhi tử ta mà có mệnh hệ gì, ta sẽ kiện các ngươi ra công đường!
Mâu Lão Yêu buông lại mấy câu hung ác, rồi vịn nhi tử xám xịt ra khỏi cửa.
Vừa ra khỏi cửa, bọn hắn không về nhà ngay mà đứng ngay cổng gào thét:
“Láng giềng lối xóm mau tới mà xem, nhi tử nhà họ Chu hành hung người khác kìa!
“Ta đã bảo mà, hài tử nhà tử tế sao có thể đắc tội với người của Dã Hồ Bang được chứ.
“Mọi người ra nhìn xem, sớm muộn gì cũng tới lúc nhà họ Chu phải trả giá!
Những âm thanh chói tai vang vọng khắp nơi, không ít người hiếu kỳ hé cửa ngó nghiêng xem náo nhiệt.
“Đừng ra ngoài, đều là hàng xóm cả.
Chu lão cha giữ chặt Chu Du, lòng lão đã nguội lạnh.
Hoạn nạn mới thấu chân tình, quãng thời gian qua lão đã nếm trải đủ thói đời nóng lạnh.
Đang muốn đóng cửa, giọng Mâu Lão Yêu đột nhiên cao vút lên:
“Chủ nợ tới rồi!
Nhà họ Chu đừng có đóng cửa trốn tránh.
Có nợ trả nợ, thành tín thủ gia?
Chu lão cha thở dài, hỏi Chu Du:
“Trên người còn bao nhiêu tiền?
“Chỉ còn lại 25 lăm lượng.
Phí báo danh 5 lượng, học phí tháng đầu tiên 20 lượng, trực tiếp tiêu tán một nửa.
Chu lão cha không truy hỏi tiền đi đâu, chỉ nói:
“Đi thôi, chủ nợ đã lên cửa rồi, đến mà xem xét .
Ngoài cửa, Mâu Lão Yêu mặt mày đắc ý.
Nếu không phải lão bốn bề bêu rêu rao tin tức, đám chủ nợ này cũng chẳng kéo đến ngay trong đêm như vậy.
Lão vốn tính toán nếu Chu Du biết điều, đến dập đầu tạ tội thì chuyện sẽ êm xuôi, sau này Chu lão cha làm lụng 10 năm 8 năm cũng trả hết nợ.
Nhưng nay Chu Du không đi, lại đắc tội bang phái, công việc mất trắng, cuộc sống lâm vào bế tắc.
Đám chủ nợ kia đương nhiên lo sợ tiền của mình đổ sông đổ biển, không thể thu hồi được, bèn cùng hẹn nhau đến nhà.
Đám người ong ong kéo đến, suýt chút nữa làm sập cả đại môn.
Đi đầu là một lão giả mặc trường sam, vốn là ký sổ ở thương hội, đồng nghiệp cũ của Chu lão cha.
Ông ta cho vay 10 lượng bạc, là khoản lớn nhất.
“Chu lão ca, xin lỗi.
Đêm hôm thế này còn tìm tới, thật sự thì là bạn già nhà ta lâm trọng bệnh, cần tiền gấp.
Lão già áo trường sam khá khách khí, không hề gay gắt.
Ôn tồn nói chuyện.
Nhưng những người khác thì khác, đám người kích động hơn hẳn, hận không thể ăn tươi nuốt sống gia đình Chu Du.
“Lợi tức không cần nữa, trả lại tiền vốn cho ta!
“Ta nói cho ngươi biết, ta có người quen ở nha môn, không trả tiền ta sẽ gọi bộ khoái tới bắt ngươi!
“Họ Chu kia, ngươi muốn chết thì chết một mình, đừng có kéo theo chúng ta!
Quần tình phẫn nộ, tiếng ồn ào như muốn chấn vỡ cửa sổ.
Hàng xóm láng giềng cũng vây quanh xem kịch, tiếng bàn tán xôn xao.
Giữa đám đông, giọng cha con Mâu Lão Yêu là chói tai nhất:
“Thằng ranh nhà họ Chu thật bất hiếu, cầm tiền không đi tạ tội, lại đi ăn chơi xa đọa, nặc mùi rượu trở về.
“Với tính khí của Đồ Lão Tam, ngày mai chắc chắn sẽ phóng hỏa đốt nhà bọn hắn.
“Không thể để bọn hắn ở đây được nữa, tránh liên lụy đến xóm giềng!
Chu lão cha nhìn những gương mặt quen thuộc của láng giềng nhưng bây giờ cảm thấy xa lạ vô cùng và đám chủ nợ đang phẫn nộ gào thét liên tục, lão chỉ cảm giác như trời sập đến nơi, mọi thứ diễn ra quá nhanh làm lão Chu kẻ sống nữa đời người không kịp thích ứng.
Nhưng lão không thể ngã xuống, lão là trụ cột của cái gia đình này.
Đột nhiên, một đôi bàn tay đỡ lấy lưng lão nói:
“Cha, yên tâm, có ta ở đây.
Chu Du lấy bạc trong ngực ra, giơ cao giữa không trung:
“Các vị, ta là Chu Du .
Tiền của các vị đều nằm ở đây, nhưng đã bị ta tiêu hết một nửa.
Lời này vừa thốt ra, đám đông lập tức xôn xao.
Điều đó nghĩa là một nửa số người ở đây sẽ không đòi lại được tiền.
Nhưng Chu Du nói tiếp:
“Tiền ta tiêu, nhưng không phải để ăn chơi trác táng.
“Ai mà tin chứ?
Cha con Mâu Lão Yêu khinh thường hừ lạnh, âm thanh đặt biệt vang dội.
“Ta dùng tiền mua một tấm mộc bài, thật sự chẳng rẻ chút nào, tốn ròng rã 25 lượng bạc.
Chu Du thản nhiên nói.
“Thật trùng hợp các vị đều ở đây, chi bằng xem giúp ta xem vụ làm ăn này là lời hay lỗ?
Mọi người đều nghĩ Chu Du điên rồi.
Thứ gỗ mục gì mà đáng giá 25 lượng bạc trắng?
Số tiền đó đủ cho một người ăn sung mặc sướng 10 năm trời.
Lão Ký sổ đại diện đám chủ nợ lên tiếng:
“Chu lão ca, còn lại 25 lượng, trả trước một nửa cũng được.
Nhân phẩm của ngươi chúng ta tin được, chỉ là nhi tử ngươi còn trẻ, đừng để nó gây thêm họa nữa.
Đúng lúc này, Chu Du nói với mẫu thân:
“Nương, đem tấm mộc bài này treo lên cửa.
Chu mẫu không biết chữ, cẩn thận dùng tay áo lau sạch bề mặt mộc bài rồi theo lời con trai treo lên đại môn.
“Lão già , trên đó viết chữ gì vậy?
Đa số dân nghèo ở đây đều mù chữ, chỉ có lão và vài người như Mâu Tiểu Lợi là nhận ra mặt chữ.
Lão nheo mắt nhìn, rồi run rẩy đọc từng chữ một:
“KIẾN HÙNG VÕ QUÁN MÔN SINH!
Lời vừa thốt ra, đám đông lập tức sôi trào.
Tiểu tử nhà họ Chu đã gia nhập võ quán, mà còn là Kiến Hùng võ quán danh tiếng lẫy lừng trong thành!
Kiến Hùng lão sư là bậc võ sư danh giá, khách quý của các đại gia tộc.
Chu Du có tài đức gì mà bái nhập môn hạ ngài ấy?
Mâu Lão Yêu không tin, thúc giục nhi tử nhìn cho kỹ.
Mâu Tiểu Lợi nhận ra mặt chữ, sắc mặt xanh lét, gật đầu xác nhận.
Hắn hiểu rõ, mộc bài của võ quán có thể làm giả, nhưng không ai dám giả, vì hậu quả còn kinh khủng hơn cả đắc tội bang phái.
Hơn nữa, cái giá 25 lượng hoàn toàn khớp với phí nhập môn và học phí của võ quán.
Phí báo danh 5 lượng , học một tháng 20 lượng.
Giá cả công khai rõ ràng minh bạch, nên không cần thiết phải nói dối.
Mâu Lão Yêu nghe xong, đầu óc lão quay cuồng, lảo đảo ngã quỵ xuống đất.
Xong rồi.
Lão vốn mong chờ thấy nhà họ Chu xuống dốc, nào ngờ người ta không những không đổ mà còn hóa rồng.
Chu du gia nhập võ quán , có Kiến Hùng lão sư che chở, Đồ Lão Tam của Dã Hồ Bang tính là cái thá gì?
Một khi học thành tài, các thương hội, dịch trạm sẽ tranh nhau mời gọi, lương tháng ít nhất cũng 10 lạng bạc cất bước.
Sự đố kỵ như độc xà gặm nhấm tâm can Mâu Lão Yêu, khiến lão hoa mắt chóng mặt.
Tại sao chuyện lại thành ra thế này?
Rõ ràng sự việc không nên xảy ra như thế, ta sai ở đâu ?
*** Lần đầu CV bằng cơm , ae thông cảm cho tui nha , nếu lỗi chổ nào xin repost để check và sửa nha ae, thanks ***
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập