Hắn mặc một bộ thanh sam, thần sắc thản nhiên.
Phía sau hắn là Độc Cô Nhạn, Diệp Linh Linh, Ninh Vinh Vinh cùng ba tên
"người qua đường Giáp"
của học viện Hoàng Gia Thiên Đấu đang dàn hàng ngang.
Khí thế của mấy người đều vô cùng trầm ổn nội liễm, không hề phóng ra bao nhiêu, nhưng luồng áp bách như có như không kia lại khiến đám người chiến đội Võ Hồn Điện khẽ cau mày, đặc biệt là Liễu Bạch đang đứng ở vị trí dẫn đầu.
Hắn không hề phóng ra bất kỳ khí thế nào, chỉ lặng yên đứng đó.
Thế nhưng Hồ Liệt Na nhìn bóng hình kia, mồ hôi lạnh đã lấm tấm đầy trán.
Người này chỉ cần đứng ở đó, nhìn tư thế thôi cũng đủ biết hắn mạnh đến mức đáng sợ!
Lại nhìn ánh mắt của hắn, hoàn toàn không hề để bọn họ vào trong mắt, giống như một con kiến hôi đang bị cự long nhìn xuống vậy.
Danh tiếng như bóng với hình, chiến tích của Liễu Bạch bọn họ vẫn rất rõ ràng.
Diễm nghiến răng, thấp giọng mắng một câu:
“Mẹ kiếp, thế này thì đánh đấm cái gì nữa?
Trên cao đài tại khu quý khách, Bỉ Bỉ Đông tọa trấn ở vị trí chủ tọa, khoác trên mình bộ trường bào, đầu đội vương miện Giáo Hoàng, dung nhan tuyệt mỹ mà đầy uy nghiêm.
Bên cạnh bà ta là Cúc Đấu La, Quỷ Đấu La cùng một dàn Phong Hào Đấu La đang cung kính đứng đó.
“Người này, ta thế mà lại có chút nhìn không thấu!
Cúc Đấu La Nguyệt Quan nheo mắt lại, giọng nói mang theo mấy phần trịnh trọng.
Quỷ Đấu La Quỷ Mị không lên tiếng, nhưng đôi mắt kia cũng đang nhìn chằm chằm vào Liễu Bạch.
Bỉ Bỉ Đông trầm mặc một lát, ánh mắt bà ta dừng lại trên người Liễu Bạch, trong mắt thoáng hiện một tia phức tạp khó lòng nhận ra.
Trẻ trung như thế, mạnh mẽ như thế, lại còn.
Bà ta chợt nhớ tới một người khác, kẻ từng khiến tim bà rung động nhưng rồi lại khiến bà thất vọng tràn trề.
Thế nhưng người trước mắt này hoàn toàn không giống với kẻ đó, đó là một loại cảm giác tồn tại khiến người ta không thể nào phớt lờ.
Bà ta mở lời, giọng nói vang vọng khắp quảng trường:
“Vòng chung kết cuối cùng của giải Đại hội Hồn Sư Cao Cấp Toàn Đại Lục lần này, đội hai học viện Hoàng Gia Thiên Đấu đối đầu với chiến đội học viện Võ Hồn Điện.
“Hai bên chuẩn bị!
Bộ ba Hồ Liệt Na nhìn nhau, đồng loạt phóng ra Võ hồn, trong nháy mắt hào quang rực rỡ bùng nổ trên sân đấu.
Phía sau Hồ Liệt Na, huyễn ảnh một con hồ ly yêu dị hiện ra, năm vòng hồn hoàn xoay quanh cơ thể nàng:
hai vàng, hai tím, một đen!
Sau lưng Tà Nguyệt là huyễn ảnh một vầng trăng khuyết hiện lên, cũng là năm vòng hồn hoàn hai vàng hai tím một đen.
Còn phía sau Diễm thì lửa bùng lên hừng hực nháy mắt cũng là một Hồn Vương.
Bốn thành viên còn lại cũng lần lượt giải phóng hồn hoàn và Võ hồn, khí thế liên kết lại một chỗ trông cũng khá có uy phong!
Ba Hồn Vương, bốn Hồn Tông cao giai, đội hình như thế này nếu đối đầu với bất kỳ chiến đội nào khác thì học viện Võ Hồn Điện chắc chắn sẽ cầm chắc phần thắng.
Thế nhưng.
Phía sau Liễu Bạch, Độc Cô Nhạn khẽ cười một tiếng, hào quang màu tím bừng nở, huyễn ảnh một con Bích Lân Độc Giao khổng lồ uốn lượn phía sau nàng, sáu vòng hồn hoàn xoay tròn bay lên:
hai vàng, hai tím, hai đen!
Lục hoàn Hồn Đế!
Toàn trường kinh hãi, không ai ngờ tới Độc Cô Nhạn lại có thể đột phá tới cấp bậc Hồn Đế ngay trong kỳ đại tái này!
Hồn Đế trẻ tuổi nhất toàn đại lục, cũng là tuyển thủ đầu tiên trong lịch sử Đại hội Hồn Sư Cao Cấp sở hữu thực lực Hồn Đế tham gia thi đấu!
Độc Cô Bác đứng trên khán đài, cái mũi sắp vểnh lên tận trời rồi.
“Nhìn thấy chưa?
Đó chính là cháu gái ta, Hồn Đế đấy!
Trẻ như thế này, tương lai đột phá Phong Hào Đấu La là cái chắc, thậm chí là Siêu Cấp Đấu La hay Cực Hạn Đấu La cũng không phải là không có khả năng nha!
Ha ha ha ha!
Diệp Linh Linh và Ninh Vinh Vinh cũng đồng loạt giải phóng hồn hoàn.
Năm vòng hồn hoàn của Diệp Linh Linh hiện lên, cũng là một vị Hồn Vương.
Còn Ninh Vinh Vinh tuy chỉ sở hữu bốn vòng hồn hoàn tức cấp bậc Hồn Tông, nhưng tuổi của nàng lại là nhỏ nhất trong nhóm, ở lứa tuổi này mà đã là Hồn Tông hệ hỗ trợ thì tiền đồ đúng là không thể đong đếm nổi!
Ánh mắt mọi người lúc này đều đổ dồn về phía Liễu Bạch.
Trong kỳ đại tài lần này, hắn chưa từng giải phóng Võ hồn hay hồn hoàn lần nào, thông thường chỉ cần dựa vào khí thế hoặc những chiêu thể thuật đơn giản nhất là đã có thể đánh cho đối phương không còn chút sức lực chống cự.
Mọi người đều muốn tận mắt chứng kiến xem rốt cuộc Liễu Bạch đã đạt tới cảnh giới nào rồi!
Đã đến trận chung kết rồi, chẳng lẽ ngay cả hồn hoàn và Võ hồn cũng không giải phóng lấy một lần sao?
Liễu Bạch dĩ nhiên cũng không để bọn họ phải thất vọng.
Khí thế toàn thân chấn động, ngay khắc sau đó, từng vòng hồn hoàn từ dưới chân hắn bay lên:
Vàng – Tím – Đen – Đen – Đỏ – Đỏ – Đỏ!
Sắc đỏ thẫm như máu tươi đông lại, rìa vòng sáng thấp thoáng ánh kim mờ ảo.
Hồn hoàn vừa xuất hiện, nhiệt độ trên toàn bộ sân đấu dường như cũng tăng thêm vài độ!
Hồn hoàn mười vạn năm, những ba vòng hồn hoàn mười vạn năm!
Toàn trường im phăng phắc, tĩnh lặng đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy!
Hồ Liệt Na trừng lớn hai mắt, môi mỏng khẽ run rẩy nhưng không thốt ra được bất kỳ lời nào.
Tà Nguyệt và Diễm cũng chẳng khá khẩm hơn, cả hai đều đứng khựng tại chỗ, mồ hôi lạnh trên trán chảy xuống như mưa.
Không chỉ có bọn họ, mà cả vạn khán giả trên sân lúc này cũng chẳng ai phát ra nổi một tiếng động.
Họ chỉ biết ngây người nhìn bóng hình mặc thanh sam kia, nhìn ba vòng hồn hoàn đỏ thẫm mười vạn năm trên người hắn mà đầu óc trống rỗng hoàn toàn.
Hồn hoàn mười vạn năm vốn chỉ tồn tại trong truyền thuyết, ấy vậy mà một vị Hồn Thánh lại sở hữu tận ba vòng, đây rốt cuộc là khái niệm gì?
Đám Phong Hào Đấu La trên cao đài lúc này cũng kinh hãi khôn cùng, đồng tử co rút mãnh liệt.
Bỉ Bỉ Đông không nói lời nào, nhưng đốt ngón tay bà ta ghì chặt lên tay vịn ghế đến mức trắng bệch.
Thế mà toàn bộ đều là hồn hoàn mười vạn năm, hắn làm sao mà làm được?
Bà ta không khỏi quan sát Liễu Bạch kỹ càng hơn, bất chợt bà chú ý tới hỏa ấn nơi giữa trán của hắn!
Chẳng lẽ.
Hóa ra là vậy, thảo nào có thể giải thích được.
Giữa sân đấu, Liễu Bạch lặng im nhìn những bóng hình đang run rẩy ở phía đối diện, thần sắc thản nhiên.
Khí thế của hắn không hề cố ý áp chế mà chỉ phóng thích một cách tự nhiên.
Thế nhưng chỉ bấy nhiêu thôi đối với chiến đội Võ Hồn Điện mà nói đã là một áp lực khổng lồ không thể gánh vác nổi.
Bọn họ thậm chí việc đứng vững thôi cũng đã vô cùng khó khăn, nói gì đến chuyện chiến đấu?
Liễu Bạch mở lời, giọng nói bình thản truyền vào tai mỗi một người:
“Các ngươi còn muốn đánh nữa không?
Không có ai trả lời, Hồ Liệt Na há miệng muốn nói điều gì đó nhưng lại thấy cổ họng như bị nghẹn lại, không thốt ra nổi dù chỉ một chữ.
Nàng nhà theo bản năng ngẩng đầu nhìn về phía bóng người mặc áo đen trên cao đài.
Bỉ Bỉ Đông trầm mặc hai giây, hai giây ấy đối với đám người Võ Hồn Điện mà nói dài đằng đẵng hệt như hai thế kỷ.
Cuối cùng, một giọng nói lạnh lùng uy nghiêm từ trên cao truyền xuống:
“Trận đấu này.
Toàn thành nín thở.
“Chiến đội học viện Võ Hồn Điện, nhận thua!
Tĩnh lặng.
“Oanh!
Nhận thua, chiến đội học viện Võ Hồn Điện vậy mà nhận thua rồi.
Ngay tại đấu trường chung kết, đường đường là học viện Võ Hồn Điện lại chịu nhận thua, đây là lần đầu tiên trong lịch sử của Võ Hồn Điện!
Nhưng chẳng một ai chế nhạo bọn họ, bởi vì tất cả mọi người đều đã nhìn thấy bóng hình mặc thanh sam kia, nhìn thấy bảy vòng hồn hoàn quanh người hắn, đặc biệt là ba vòng hồn hoàn đỏ thẫm kia.
Đổi lại là bất kỳ ai đứng ở phía đối diện thì chắc chắn cũng sẽ chọn nhận thua mà thôi.
Không nhận thua chẳng lẽ lại đi nộp mạng sao?
Ngay cả Đường Hạo còn không phải là đối thủ của hắn!
Ngươi trông đợi gì vào đám Hồn Vương, Hồn Tông bình thường này chứ?
Hồ Liệt Na thở hắt ra một hơi dài, cả người dường như muốn quỵ xuống vì kiệt sức.
Nàng nhìn bóng hình mặc thanh sam ở phía đối diện, trong mắt thoáng hiện vẻ phức tạp.
Mạnh mẽ, quá mức mạnh mẽ, mạnh đến nỗi khiến người ta không sinh nổi dù chỉ một tia ý nghĩ muốn đuổi kịp.
Liễu Bạch thu hồi khí thế, bảy vòng hồn hoàn chậm rãi ẩn đi, hắn quay người lại nhìn mấy người ở phía sau.
Độc Cô Nhạn hì hì cười tiến tới:
“Liễu Bạch, ngươi đúng là quá soái rồi, ngươi nhìn bộ dạng của bọn họ kìa, ha ha ha ha.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập