Chương 31: Tiểu Yêu Nguyệt

Tần Chiến cũng nhạy bén nhận ra sự thay đổi nhỏ trong hơi thở của Liễu Bạch.

Trong lòng hắn thầm tán thưởng sự dẻo dai và thiên phú chiến đấu của Liễu Bạch, nhưng cũng biết không thể tiếp tục như thế này mãi được.

Cả hai sau khi đối chưởng thêm một cú nữa liền tách ra.

Trên đài thi đấu và dưới khán đài nháy mắt rơi vào một khoảng lặng im.

Tất cả mọi người đều đã nhìn thấy kết quả.

Liễu Bạch hít sâu vài hơi, kìm nén khí huyết đang cuộn trào, thu nạp hỏa diễm quanh thân và thoát khỏi trạng thái Xích Lân Dược Động, sau đó chắp tay với Tần Chiến, chân thành nói:

“Tần thống lĩnh thực lực cao cường, Liễu Bạch xin tự nhận thua.

Đa tạ thống lĩnh đã chỉ điểm!

Hắn thua tâm phục khẩu phục.

Trận này hắn coi như đã dốc hết bài tẩy nhưng vẫn không phải là đối thủ.

Thực lực của Tần Chiến nếu đặt ở thế giới Đấu La thì ít nhất cũng đạt tới trình độ Hồn Thánh đỉnh phong!

Tần Chiến cười lớn, tiến tới vỗ mạnh vào vai Liễu Bạch:

"Điện hạ nói vậy là sai rồi!

Có thể dùng tu vi Đại Đấu Sư mà ép cho lão phu phải sử dụng tới gần tám thành thực lực, đúng là tuyệt thế thiên tài!

Đấu Linh thông thường e rằng đều không phải là đối thủ của điện hạ đâu!

"Liễu Bạch cười lắc đầu:

"Đợi đệ đột phá Đấu Linh, sẽ lại tới chỗ Tần thống lĩnh để giao lưu."

"Ha ha ha ha ha, tốt, ta sẽ đợi điện hạ quay lại!

"Phía trên, Gia lão cùng mọi người thấy trận chiến kết thúc cũng lần lượt đi xuống.

"Ha ha ha ha ha, tốc độ tiến bộ của Liễu tiểu hữu thực sự khiến người ta phải mướt mồ hôi hột đấy, qua vài năm nữa e rằng toàn bộ đế quốc Gia Mã này chẳng còn mấy người là đối thủ của đệ nữa đâu."

Gia Hình Thiên từ đằng xa đã mở lời.

Liễu Bạch quay người chắp tay:

"Gia lão, còn có Yêu Dạ tỷ, Tiểu Nguyệt."

"Tiểu Bạch tử, tốc độ tiến bộ của đệ cũng nhanh quá mức rồi đấy, bốn năm từ Đấu Giả nhất tinh thăng lên tới Đại Đấu Sư đỉnh phong, chẳng mấy chốc chắc là đột phá Đấu Linh rồi.

Thật không biết có phải đệ lén lút cắn thuốc hay không mà sao lại nhanh thế được."

Yêu Nguyệt chạy tới, vỗ mạnh hai phát vào cánh tay Liễu Bạch.

Liễu Bạch nhìn cái cô bé loli nhỏ nhắn trước mặt, bất lực nói:

"Tiểu Nguyệt, muội không thể không thêm chữ 'Tử' vào sau chữ 'Bạch' được sao?"

Yêu Nguyệt làm một vẻ mặt tinh nghịch:

"Không, muội cứ thích gọi là Tiểu Bạch tử đấy, Tiểu Bạch tử.

"Liễu Bạch cũng chỉ biết cười trừ:

"Thôi được rồi, muội thích gọi thế nào thì gọi.

"Yêu Nguyệt nhỏ hơn hắn hai tuổi, năm nay mới mười tuổi, chiều cao mới chỉ đến tầm thắt lưng hắn.

Người ở thế giới Đấu La sinh trưởng quá nhanh, cộng thêm việc Liễu Bạch vốn dĩ đã cao, mười hai tuổi đã vọt thẳng lên một mét tám.

Còn cao hơn cả Yêu Dạ.

Yêu Dạ cũng không thể tưởng tượng nổi đây lại là một thiếu niên mười hai tuổi.

Tất nhiên, đối ngoại thì Liễu Bạch khai tuổi là mười sáu, bởi vì Đại Đấu Sư đỉnh phong ở tuổi mười hai thì quá mức viển vông.

Để tránh những rắc rối không cần thiết, hoàng thất Gia Mã đã che giấu tuổi thật của Liễu Bạch, cũng chẳng có ai rảnh rỗi mà chạy tới đo tuổi xương của hắn làm gì.

Người thực sự biết tuổi thật của hắn chỉ có Gia Hình Thiên và Yêu Dạ mà thôi.

Gia Hình Thiên nhìn thực lực hiện tại của Liễu Bạch, trong lòng cảm thấy vô cùng an ủi.

Quyết định bốn năm trước của lão quả thực quá đúng đắn, thiên phú của Liễu Bạch còn vượt xa cả kỳ vọng của lão.

Bạn đã bao giờ thấy Đại Đấu Sư đỉnh phong mười hai tuổi chưa?

Không, nói không chừng là sắp đột phá Đấu Linh luôn rồi.

Lão chẳng hề nghĩ rằng cái nút thắt Đấu Linh có thể làm khó được Liễu Bạch bao lâu.

Cần biết rằng những năm qua Liễu Bạch ngoài việc dùng thuốc tắm thì gần như không hề uống một viên đan dược nào, hơn nữa hắn còn đang học luyện dược thuật.

Nếu như hắn có

"cắn thuốc"

thì e rằng bây giờ đã là Đấu Linh rồi!

Đấu Linh mười hai tuổi sao, thật đáng sợ!

Chỉ mới một năm trước, cái tên thiếu niên thiên tài nhà họ Tiêu từng làm chấn dộng toàn bộ đế quốc Gia Mã khi đạt Đấu Giả ở tuổi mười một, so với thiên phú của Liễu Bạch thì đúng là chẳng ra sao cả.

Tiêu Viêm mười một tuổi Đấu Giả, mười hai tuổi rớt xuống Tam đoạn Đấu chi khí, còn Liễu Bạch?

Mười hai tuổi đã là Đại Đấu Sư đỉnh phong.

Khoảng cách giữa hai người giống như trời với đất.

Gia Hình Thiên cũng chẳng còn mấy hứng thú với Tiêu Viêm nữa, huống hồ giờ đây hắn đã trở thành phế vật.

"Ha ha ha ha, Liễu tiểu hữu, đệ thấy muội muội Tiểu Nguyệt nhi của chúng ta có đáng yêu không, hay là ta đứng ra làm chủ, gả nó cho đệ nhé?"

Lại nữa rồi.

Liễu Bạch bất lực:

"Gia lão, Tiểu Nguyệt nhi còn nhỏ, chúng ta khoan hãy bàn tới chủ đề này được không?"

Những năm qua Gia Hình Thiên thỉnh thoảng lại đòi gả Yêu Dạ hoặc Yêu Nguyệt cho hắn, khiến hắn đau hết cả đầu.

Không phải là hắn ghét bỏ hai người, mà là mẹ nó hắn mới có mười hai tuổi!

Tuy nhìn cao ráo thật đấy, nhưng anh bạn à, tớ mới vừa có

"năng lực"

thôi mà.

Yêu Dạ cũng mỉm cười lắc đầu.

Nàng tiến tới dùng một chiếc khăn tay lau đi những vệt bụi bẩn trên mặt Liễu Bạch:

"Lau đi, trên mặt bẩn hết rồi kìa.

"Liễu Bạch nhận lấy khăn tay:

"Cảm ơn Yêu Dạ tỷ.

"Yêu Nguyệt bĩu môi:

"Hừ, Tiểu Bạch tử, đệ đúng là thích 'size lớn' mà, nói chuyện với tỷ tỷ có vẻ dịu dàng hơn hẳn khi nói với muội.

"Liễu Bạch đưa tay lên đầu cô bé xoa lấy xoa để:

"Ái chà ái chà, đừng có làm rối tóc muội chứ, ghét quá ò ᆺ ó"Gạt cái tay đang nghịch ngợm của Liễu Bạch ra, Liễu Bạch vươn vai một cái:

"À, mệt rồi mệt rồi, về nghỉ ngơi thôi.

"Yêu Nguyệt nhanh tay chộp lấy tay hắn:

"Không được, Tiểu Bạch tử, đệ đã hứa hôm nay sẽ hộ tống muội đi dạo phố ở đế đô rồi mà, dám lừa muội là muội cắn chết đệ đấy!"

Nói rồi cô bé làm bộ như muốn ngoạm một cái vào cánh tay Liễu Bạch.

"Ấy ấy ấy, đừng đừng đừng, đi mà đi mà, đúng là tổ tông, ta sợ muội rồi."

"Hừ."

Yêu Nguyệt lúc này mới dừng tay, định kéo thẳng Liễu Bạch đi luôn.

Liễu Bạch vội nói:

"Đợi ta đi thay bộ quần áo đã, bộ dạng này mà ra ngoài người ta lại tưởng là ăn mày mất.

"Liễu Bạch nhanh chóng đi thay một bộ quần áo mới, quay lại dáng vẻ của một vị quý công tử hào hoa.

Sau đó hắn mới bị Yêu Nguyệt kéo tới đế đô.

Cả hai len lỏi giữa những con phố sầm uất, Yêu Nguyệt bình thường phần lớn thời gian đều ở trong hoàng cung tu luyện, học các nghi lễ hoàng thất và nhiều thứ khác, bao gồm cả luyện dược thuật, thời gian được ra ngoài chơi bời rất ít.

Chỉ từ khi có Liễu Bạch tới thì cô bé mới thường xuyên kéo được hắn đi cùng.

"Oa, Tiểu Bạch tử, cái con gấu lớn này đáng yêu quá, gói lại gói lại."

"Rõ, thưa đại tiểu thư.

"Yêu Nguyệt nhìn trúng cái gì là Liễu Bạch sẽ tiến tới trả tiền rồi mang đi.

Mặc dù là hắn trả tiền, nhưng theo nghĩa đen thì vẫn là tiền của Yêu Nguyệt đưa.

Dù sao tiền của hắn cũng là lấy từ hoàng thất Gia Mã, mặc dù hắn cũng đã trở thành luyện dược sư, nhưng thuốc luyện ra đều để dùng hoặc đưa thẳng cho Gia Hình Thiên chứ chưa bao giờ mang bán.

Thế nên hắn cũng chẳng giàu có gì cho cam.

Tất nhiên hắn cũng chẳng hề thiếu tiền.

Cả hai đi dạo suốt một canh giờ, Yêu Nguyệt vẫn tràn đầy năng lượng nhưng Liễu Bạch thì cảm thấy mình sắp rã rời tới nơi rồi.

Hắn thà đi đánh nhau với Tần Chiến một trận nữa còn hơn là phải tiếp tục đi dạo như thế này.

Đúng là cực hình mà.

Cả hai đi tới một cửa hàng bán vũ khí, phía ngoài trưng bày đủ loại vũ khí rực rỡ sắc màu.

Yêu Nguyệt tiến lại gần:

"Tiểu Bạch tử, muội nhớ là đệ chưa bao giờ sử dụng vũ khí đúng không?"

Liễu Bạch gật đầu:

"Đấu kỹ ta tu luyện đều có thể thi triển bằng tay không, không cần dùng tới vũ khí.

"Yêu Nguyệt chăm chú nhìn một thanh trường kiếm vô cùng lộng lẫy:

"Tiểu Bạch tử, hay là muội mua cho đệ một thanh kiếm nhé?

Đệ không dùng thì cứ đeo bên người cho nó oai, trông sướng mắt lắm."

Nói rồi chẳng đợi Liễu Bạch gật đầu, cô bé đã mở miệng:

"Ông chủ, gói thanh kiếm này lại cho ta."

Câu nói của Yêu Nguyệt vừa dứt thì bỗng khựng lại, nàng quay đầu nhìn sang.

Là kẻ nào mà lại dám tranh đồ với nàng!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập