Liễu Bạch mỉm cười gật đầu:
"Đúng thế, còn về phía nhà trường thì chúng ta không cần lo lắng.
Với thiên phú của chúng ta, không phải là học viện sắp xếp đồng đội cho chúng ta, mà là chúng ta tự mình lựa chọn đồng đội.
"Hai nàng nghĩ kỹ lại cũng thấy đúng.
Chẳng có gì sai cả.
Chỉ có Ninh Vinh Vinh là vẫn còn ngơ ngác, tự tin đến thế sao?
Học viện đều phải thuận theo bọn họ?
Bọn họ có thực lực gì chứ?
Thực tế thì cái tên Liễu Bạch ở Thiên Đấu Thành vẫn rất nổi tiếng, các đại thế lực lớn ít nhiều đều đã nghe qua đại danh của hắn.
Bảy tuổi cấp 16 gia nhập Học viện Hoàng gia Thiên Đấu, tám tuổi đạt tới Đại Hồn Sư, cùng năm đó đánh bại Ngọc Thiên Hằng của Lam Điện Bá Vương Long Tông, từ đó về sau nhất lộ vô địch.
Giai đoạn Đại Hồn Sư đã có thể giao phong với Hồn Tông, sau khi đột phá Hồn Tôn thì toàn bộ Học viện Hoàng gia Thiên Đấu không tìm ra được một đối thủ nào, hơn nữa, cho dù là Hồn Tông đối mặt với hắn cũng bị đánh bại chỉ trong một chiêu!
Điều quan trọng nhất là, Liễu Bạch từ đầu đến cuối đều không sử dụng Hồn kỹ, chỉ đơn thuần dựa vào Hồn kỹ tự sáng tạo mà tạo dựng nên danh hiệu vô địch.
Còn hiện giờ.
đã không còn ai biết được hiện giờ hắn rốt cuộc mạnh đến mức nào, bởi vì đã chẳng còn ai có đủ dũng khí để tới thách đấu hắn nữa.
Có người suy đoán hiện giờ hắn hẳn là đã đột phá cấp 40.
Nhưng chưa có ai tận mắt nhìn thấy Hồn Hoàn của hắn.
Bởi vì sự mạnh mẽ của hắn mà đôi khi người ta thường vô thức bỏ qua tuổi tác của hắn, nhưng khi bọn họ hồi tưởng lại mới giật mình tỉnh ngộ:
Liễu Bạch năm nay cũng mới chỉ mười hai tuổi thôi.
Không chỉ Liễu Bạch, thực lực của Độc Cô Nhạn và Diệp Linh Linh —— những người thường xuyên ở bên cạnh Liễu Bạch —— cũng dần trở thành một ẩn số.
Trước đây Độc Cô Nhạn chỉ mới ra tay có hai lần, nhưng lúc đó nàng thế mà đã đột phá cấp 40, trở thành một Hồn Tông xứng với danh hiệu.
Khỏi phải nói lúc đó Ngọc Thiên Hằng đã ngơ ngác đến mức nào.
Thiên phú của Độc Cô Nhạn rất tốt, thậm chí trước khi Liễu Bạch tới Học viện Hoàng gia Thiên Đấu, nàng chỉ đứng sau hắn một chút thôi.
Thế rồi ngay sau khi Liễu Bạch tới, nàng không hiểu kiểu gì đã vượt qua chính hắn và bỏ xa tít tắp, thậm chí trong trận chiến với Độc Cô Nhạn, hắn còn bị đánh bại chỉ bằng một chiêu.
Đúng là khiến người ta cảm thấy tuyệt vọng.
Tiếp đến là Diệp Linh Linh, cũng đã đột phá Hồn Tông.
Tốc độ tiến bộ của hai người sau khi Liễu Bạch tới đã tăng lên không chỉ là một chút.
Có người suy đoán liệu có phải Liễu Bạch có phương pháp thăng tiến đặc thù nào đó không, thậm chí có người còn đích thân tới hỏi han, thậm chí có một tên quý tộc không sợ chết còn dẫn theo một vị Hồn Đế tới để uy hiếp hắn.
Kết quả vô cùng thảm hại, trước tiên là vị Hồn Đế kia, tới uy hiếp không thành công, giao đấu với Liễu Bạch kết quả thế mà lại đánh không lại.
Cuối cùng chỉ có thể xám xịt quay về.
Thế nhưng ngay sau đó, Độc Cô Bác —— Đấu La Độc đã đích thân tới tận cửa đưa tặng một “dịch vụ diệt môn” trọn gói.
Lúc này thì tất cả mọi người đều đã hiểu ra, đứng sau lưng Liễu Bạch là Độc Cô Bác, cũng chẳng còn ai dám nghe ngóng xem Liễu Bạch rốt cuộc có phương pháp thăng tiến đặc thù nào không, càng không có ai gan to bằng trời dám đe dọa hắn nữa.
Trừ khi bạn có thể đảm bảo thực lực tuyệt đối vượt trên Độc Cô Bác, mà cho dù thực lực có thực sự vượt trên Độc Cô Bác đi chăng nữa thì cũng chẳng ai muốn đắc tội với lão.
Bởi vì.
Độc Cô Bác là người chơi độc, điểm đáng sợ của Độc Cô Bác nằm ở chỗ, lão có thể khó lòng trực tiếp giết chết một Phong Hào Đấu La, nhưng lão giết những Hồn sư dưới cấp Phong Hào Đấu La thì cứ như là đi dạo chơi vậy.
Lão có thể giết chết cả thế lực, cả gia tộc của bạn chỉ còn lại duy nhất một mình Phong Hào Đấu La.
Đó mới là điều đáng sợ nhất!
Nhưng toàn bộ đại lục có bao nhiêu vị Phong Hào Đấu La chứ?
Trừ khi bạn đảm bảo có thể nhất kích tất sát (giết trong một chiêu)
, nếu không chẳng có kẻ nào ăn no quá hóa rồ mà đi đắc tội lão.
Ninh Vinh Vinh tò mò lên tiếng hỏi:
"Tiểu Bạch, Nhạn Nhạn tỷ, Linh Linh tỷ, mọi người thực lực thế nào rồi ạ?"
Liễu Bạch mỉm cười, không trực tiếp trả lời ngay mà bưng tách trà lên nhấp một ngụm.
Độc Cô Nhạn thì thẳng thắn hơn nhiều, nàng tựa lưng vào ghế, mang theo vài phần biếng nhác nói:
"Tỷ á, mười chín tuổi, cách đây không lâu vừa mới đột phá nút thắt cổ chai, hiện giờ thì.
cấp 51."
"Cấp 51?."
Ninh Vinh Vinh nháy mắt trợn tròn mắt, tay nhỏ che miệng.
Hồn Vương mười chín tuổi?
Diệp Linh Linh mỉm cười dịu dàng, giọng nói nhẹ nhàng lên tiếng:
"Tỷ kém Nhạn Nhạn tỷ một chút, mười chín tuổi, vừa mới đạt tới cấp 47.
"Cấp 47!
Hồn Tông cấp 47!
Ninh Vinh Vinh cảm thấy đầu óc mình hơi choáng váng, thiên phú của hai vị tỷ tỷ này cũng quá khủng khiếp rồi!
Chẳng trách Liễu Bạch nói học viện sẽ thuận theo bọn họ, thực lực và tuổi tác như vậy đặt ở bất kỳ học viện nào đều là cốt lõi và là bảo bối tuyệt đối!
Khoan đã, vậy còn Liễu Bạch thì sao?
Trông có vẻ cả hai tỷ tỷ đều lấy hắn làm trung tâm, thực lực của hắn.
Liễu Bạch đặt tách trà xuống, nhìn ánh mắt tò mò như đứa trẻ của Ninh Vinh Vinh, nhẹ tênh nói:
"Ta á, hiện tại là cấp 44."
"Cấp 44?"
Ninh Vinh Vinh theo bản năng nhắc lại một câu.
Cấp độ này tuy cũng rất cao nhưng dường như không quá chấn động như hai vị tỷ tỷ kia.
Khoan đã!
Nàng đột nhiên nhận ra một vấn đề mấu chốt:
vừa rồi Độc Cô Nhạn và Diệp Linh Linh đều đã nói tuổi của mình, Liễu Bạch vẫn chưa nói!
"Tiểu Bạch, huynh bao nhiêu tuổi rồi?"
"Ta sao?
Ta năm nay mười hai tuổi."
"Cái gì?."
Ninh Vinh Vinh trực tiếp nhảy dựng lên khỏi ghế, khiến cho mấy bàn khách xung quanh đều đổ dồn ánh mắt ngạc nhiên tới.
Nàng hoàn toàn chẳng màng tới phong thái thục nữ gì nữa, hai tay chống lên mặt bàn, người đổ về phía trước, đôi mắt đẹp gắt gao nhìn chằm chằm vào Liễu Bạch.
"Mười hai tuổi?
Cấp 44?
Hồn Tông?
Làm sao có thể!
"Hồn Tông mười hai tuổi?
Thật hay giả vậy?
Nghe cũng chưa từng được nghe qua.
Hồn Tông mười hai tuổi, đây là khái niệm gì chứ?
Quái vật của quái vật?
Yêu nghiệt của yêu nghiệt?
Nàng hồi tưởng lại lúc nãy Liễu Bạch nhắc tới tiêu chuẩn chiêu sinh của Sử Lai Khắc với ngữ khí khinh khỉnh, nói gì mà trước 12 tuổi đạt tới cấp 21 là vạn người có một.
So với cái tên biến thái cấp 44 mười hai tuổi trước mắt này thì cái đóng đó tính là cái thá gì chứ!
Cái tiêu chuẩn gọi là 'quái vật' của Sử Lai Khắc khi đứng trước mặt Liễu Bạch, đúng là giống như một trò đùa!
Độc Cô Nhạn thấy bộ dạng chấn kinh đến mức mất hình tượng của Ninh Vinh Vinh thì không nhịn được “phì” một tiếng cười ra miệng, đưa tay kéo nàng ngồi lại chỗ:
“Được rồi được rồi, Vinh Vinh muội muội, đừng có làm quá như thế, quen rồi sẽ thấy bình thường thôi.
Cái tên Tiểu Bạch này ấy mà, căn bản không thể dùng lẽ thường để đong đếm được đâu.
Diệp Linh Linh cũng che miệng cười khẽ, gật đầu tán thành, rõ ràng phản ứng này của Ninh Vinh Vinh đã nằm trong dự liệu của nàng từ sớm.
Ninh Vinh Vinh bị kéo ngồi lại ghế nhưng vẫn còn đang chìm trong sự chấn động.
Nàng nhìn Liễu Bạch, lại nhìn sang Độc Cô Nhạn và Diệp Linh Linh, cuối cùng cũng hiểu được tại sao Liễu Bạch lại nói không phải học viện sắp xếp đồng đội cho bọn họ, mà là bọn họ tự mình lựa chọn đồng đội.
Với thiên phú và thực lực kinh hồn mà ba người thể hiện, học viện tuyệt đối sẽ coi bọn họ là những ngôi sao hy vọng của tương lai mà bồi dưỡng, tất cả tài nguyên đều sẽ nghiêng về phía bọn họ.
Chỉ cần yêu cầu của bọn họ không quá đáng, học viện gần như không có lý do gì mà không đồng ý.
Việc thành lập chiến đội của riêng mình?
Chẳng qua chỉ là chuyện một câu nói mà thôi!
"Quá.
quá lợi hại!"
Ninh Vinh Vinh mãi một lúc sau mới miễn cưỡng bình phục được tâm trạng xúc động:
"Tiểu Bạch, huynh rốt cuộc là tu luyện thế nào thế?"
Liễu Bạch mỉm cười:
"Thiên phú, nỗ lực, cộng thêm một chút may mắn đi.
Vinh Vinh, thiên phú của muội cũng rất tốt, Thất Bảo Lưu Ly Tháp lại là Võ hồn đỉnh cấp, tương lai thành tựu không thể hạn lượng được.
Gia nhập với chúng ta, sau này mọi người cùng nhau nỗ lực, giúp đỡ lẫn nhau, chắc chắn sẽ trở nên mạnh mẽ hơn nữa.
"Ninh Vinh Vinh gật đầu thật mạnh, nhưng có sự so sánh này khiến nàng thấy mình yếu quá đi mất.
Rõ ràng ở trong tông môn nàng luôn là thiên tài cấp cao nhất, Tiên thiên Hồn lực cấp 9, trong số các Võ hồn hệ Hỗ trợ gần như đã là sự tồn tại đỉnh cấp nhất rồi.
Thế mà khi so với ba người trước mắt này, nàng cảm thấy mình nháy mắt bị rớt xuống một đẳng cấp.
Đặc biệt là Liễu Bạch, đúng thực là một cái biến thái!
Không được, mình cũng phải nỗ lực tu luyện mới được!
Không thể bị bọn họ bỏ xa quá nhiều.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập