Chương 80: Phải ly khai một đoạn thời gian

Có kinh nghiệm và lòng tin từ việc luyện chế thành công Tam Hoa Tụ Hỏa Đan trước đó, cộng thêm sự hỗ trợ mạnh mẽ của ngọn Dị hỏa như Thanh Liên Địa Tâm Hỏa, Liễu Bạch rất nhanh đã hoàn toàn tiến vào trạng thái.

Bên trong đan lô, hỏa diễm cuộn trào, hết lò đan dược này tới lò đan dược khác lần lượt thành hình trong tay hắn.

Tam phẩm đan dược như

"Phục Thương Đan"

"Súc Lực Hoàn"

, độ khó luyện chế vốn dĩ không cao, dưới sự khống chế hiện giờ của Liễu Bạch, tỉ lệ thành công gần như ổn định ở mức trên 95%, vả lại phẩm chất thành đan đều thuộc hàng thượng thừa, dược lực thuần chính.

Còn về tứ phẩm đan dược như

"Băng Tâm Đan"

"Xà Diên Tị Độc Đan"

, quá trình luyện chế rõ ràng phức tạp hơn nhiều, yêu cầu cực cao đối với việc khống chế hỏa hầu, dược tính và thời cơ, chỉ cần một sai sót nhỏ thôi cũng có thê dẫn tới tiền công tận khí.

Nhưng cho dù là vậy, dưới sự thao túng ngày càng thuần thục của Liễu Bạch, phối hợp với đặc tính hỏa diễm gần như hoàn mỹ của Thanh Liên Địa Tâm Hỏa, tỉ lệ thành công vẫn được hắn duy trì vững vàng ở mức từ 70% tới 80%.

Thi thoảng có thất bại cũng hoàn toàn nằm trong phạm vi có thể chấp nhận được.

Chỉ trong vỏn vẹn năm ngày thời gian, Liễu Bạch tổng cộng mở lò hơn năm mươi lần, luyện chế thành công hơn bốn mươi viên đan dược, trung bình mỗi ngày cho ra lò hơn tám viên, vả lại không có viên nào là không có phẩm tướng ưu lương.

Hiệu suất và tỉ lệ thành công như thế này, nếu truyền tới giới luyện dược Gia Mã đế quốc, đủ để khiến không ít vị Luyện dược sư tứ phẩm đã thành danh từ lâu phải cảm thấy hổ thẹn không bằng.

Mấy ngày nay, Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương ngoài việc tiến hành những khâu chuẩn bị và điều chỉnh cuối cùng cho việc tiến hóa ra, phần lớn thời gian đều ở trong tẩm cung.

Hoặc là khoanh chân tu luyện, hoặc là đứng sau rèm châu, tĩnh lặng nhìn Liễu Bạch luyện đan.

Ban đầu, bên trong đôi mắt màu tím nhạt kia ít nhiều còn mang theo mấy phần ý vị xem xét và giám thị.

Nhưng theo thời gian trôi đi, sự cảnh giác này dần dần bị thay thế bởi một tia tán thưởng khó lòng nhận ra.

Nàng tận mắt chứng kiến Liễu Bạch trưởng thành thần tốc chỉ trong vỏn vẹn vài ngày ngắn ngủi.

Từ lúc bắt đầu luyện chế tứ phẩm đan dược còn cẩn thận từng li từng tí, thi thoảng cần phải lặp đi lặp lại việc điều chỉnh hỏa hầu, cho tới sau này hành vân lưu thủy, gần như một mạch mà thành.

Bất kể là việc thao túng hỏa diễm một cách tinh vi, hay là việc nắm bắt chính xác sự biến hóa của dược tính, đều dùng một tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường mà trở nên thành thục hơn.

Bản thân Liễu Bạch cũng đồng dạng đắm chìm trong trạng thái đề thăng tốc độ cao này.

Việc luyện đan cường độ cao liên tục không những khiến hắn hoàn toàn quen thuộc với quy trình luyện chế tứ phẩm đan dược, mà quan trọng hơn chính là, trong từng lần thao túng tinh tế đến từng chi tiết nhỏ, khả năng khống chế Thanh Liên Địa Tâm Hỏa của hắn đã âm thầm bước lên một nấc thang mới.

Đồng thời, Đấu khí không ngừng tuần hoàn giữa việc tiêu hao và khôi phục lặp đi lặp lại cũng khiến cho căn cơ Đấu khí của hắn được rèn giũa lại nhiều lần một cách vô hình, ngày càng ngưng thực vững vàng.

Tuy rằng cảnh giới tu vi không xuất hiện đột phá, nhưng trong lòng Liễu Bạch rõ ràng, thực lực tổng hợp của mình đã so với trước đó đề thăng lên rõ rệt một đoạn.

"Phù.

Lại thành một lò."

Liễu Bạch đem viên tứ phẩm Xà Linh Đan vừa mới luyện chế xong cẩn thận cho vào bình ngọc, thở dài một hơi trọc khí.

Trên mặt hắn mang theo mấy phần mệt mỏi không giấu giếm được, nhưng trong mắt lại thần thái sáng láng, trạng thái tinh thần trái lại cực tốt.

Ánh mắt quét qua những bình ngọc được xếp chồng chỉnh tề bên cạnh, lại nhìn nhìn lượng dược liệu dự trữ đã tiêu hao gần một nửa, hắn hài lòng gật gật đầu.

Năm ngày này, thu hoạch thực sự là quá lớn rồi.

Thù lao mà Xà Nhân tộc hứa hẹn cũng trong khoảng thời gian này lần lượt được đưa tới.

Ngoài một lượng lớn dược liệu hiếm có mà hắn đã điểm danh yêu cầu từ trước ra, còn có không ít quặng kim loại đặc thù trong sa mạc và vật liệu từ ma thú, xếp thành một đống nhỏ.

Trong đó, thậm chí còn có một viên lục phẩm Hoàng Cực Đan thành đan.

Mặc dù với trình độ luyện dược hiện tại của hắn thì còn lâu mới đủ để phục chế lại loại đan dược này, nhưng chỉ riêng việc nghiên cứu luồng tư duy luyện chế và sự phối hợp dược liệu bên trong đó thôi cũng đã khiến hắn được lợi vô cùng to lớn rồi.

"Xem ra, không bao lâu nữa liền có thể thử nghiệm xung kích Ngũ phẩm Luyện dược sư."

Liễu Bạch trong lòng không khỏi sinh ra mấy phần kỳ vọng.

Có sự ủng hộ

"tài lực hùng hậu"

của Xà Nhân tộc, cộng thêm Dị hỏa trong tay, con đường luyện dược của hắn gần như có thể nói là một dải đường bằng phẳng.

Thời gian chậm rãi trôi đi.

Một ngày nọ, Liễu Bạch chủ động tìm tới Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương.

"Liễu Bạch đại sư, có việc gì?"

Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương giọng nói vẫn thanh lãnh như cũ, không có cảm xúc thừa thãi.

Liễu Bạch hắng hắng giọng, ngữ khí còn tính là khách khí:

"Nữ Vương bệ hạ, có chuyện cần phải thương lượng cùng ngài một chút.

Ta.

có lẽ cần phải rời đi vài ngày."

"Rời đi?"

Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương lông mày nháy mắt nhíu lại, ngữ khí đột ngột chuyển lạnh:

"Ngươi nên rõ ràng, vào lúc việc tiến hóa vẫn chưa được định đoạt xong xuôi thì ngươi ——"

"Ta biết, ta biết."

Liễu Bạch liên tục xua tay ngắt lời, trên mặt lộ ra một tia bất đắc dĩ:

"Nữ Vương bệ hạ, ta hiểu nỗi lo lắng của ngài, chẳng qua là lo lắng ta phủi mông đi thẳng, hoặc là rò rỉ bí mật liên quan.

Nhưng mà ta thực sự có lý do không thể không rời đi, vả lại ta có thể đảm bảo, chỉ là tạm thời rời đi vài ngày thôi, rất nhanh sẽ quay lại ngay.

"Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương ánh mắt sắc như đao, nhìn chằm chằm vào hắn:

"Cho Bản Vương một cái lý do bắt buộc phải để ngươi rời đi."

Nàng ngữ khí băng lãnh:

"Nếu không, ngươi nên hiểu rõ, ngươi đi không được đâu.

"Liễu Bạch nhún nhún vai, khẽ thở dài một hơi:

"Nữ Vương bệ hạ, có những chuyện thực sự không tiện giải thích.

Nói đơn giản một chút, ta có một số việc riêng bắt buộc phải xử lý.

Đúng lúc mấy ngày nay ngài cũng có thể an tâm tiến hành chuẩn bị cuối cùng trước khi tiến hóa, điều chỉnh trạng thái, đợi ta quay lại, chúng ta sẽ chính thức bắt đầu.

"Hắn dừng lại một chút, nhìn cái thần tình vẫn còn băng hàn của Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương, ngữ khí thêm vài phần thản nhiên:

"Thực ra có một câu ta vẫn luôn chưa nói.

Nữ Vương bệ hạ, ta đã dám một mình thâm nhập sâu vào sa mạc, dám trực tiếp cùng ngài đàm phán điều kiện, tự nhiên là có một lượng lực nhất định."

"Không giấu gì ngài, ta nếu thực sự muốn rời đi, dù là lúc trước khi ngài hiện thân, hay là mấy ngày nay ở lại trong tẩm cung, đều có không dưới một lần cơ hội lặng lẽ biến mất không một dấu vết.

Vả lại ta có thể đảm bảo, ngài cản không được, cũng tìm không thấy.

"Chữ cuối cùng vừa dứt, Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương đồng tử đột ngột co rút, một luồng khí tức nguy hiểm tới cực điểm nháy mắt khóa chặt lấy Liễu Bạch:

"Ngươi nói cái gì?"

Liễu Bạch không hề né tránh ánh mắt của nàng, ngữ khí vẫn bình thản như cũ:

"Ta nói là sự thật.

Nhưng ta không làm như vậy là bởi vì ta thành tâm muốn hợp tác cùng Nữ Vương bệ hạ, mỗi người lấy thứ mình cần.

Ta đã hứa giúp ngài hoàn thành tiến hóa thì nhất định sẽ làm được.

Lần rời đi này chỉ là tạm thời thôi.

Qua một thời gian, ta nhất định sẽ quay lại.

"Hắn ngữ khí thành khẩn:

"Giữa chúng ta là hợp tác, chứ không phải là tù túng.

Tin tưởng lẫn nhau thì chuyện mới có thể hoàn thành thuận lợi được.

Còn về việc thông báo trước, cũng là lo lắng Nữ Vương bệ hạ hiểu lầm, đợi khi ta quay lại thì trực tiếp nổi đóa xử lý ta.

"Bên trong tẩm cung lâm vào sự trầm mặc ngắn ngủi.

Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương gắt gao nhìn chằm chằm vào Liễu Bạch, dường như muốn tìm ra dù chỉ một tia chột dạ hay dấu vết của sự dối trá trên mặt hắn.

Nhưng Liễu Bạch thần tình thản nhiên, ánh mắt lỗi lạc, không hề né tránh nửa phần.

Hồi lâu sau, cái luồng khí tức băng lãnh quanh thân nàng cuối cùng cũng chậm rãi thu liễm lại.

"Ngươi cần rời đi bao lâu?"

"Ngắn thì ba năm ngày, dài thì.

bảy tám ngày cũng không chừng."

Liễu Bạch đưa ra một khoảng thời gian tương đối bảo thủ.

"Bản Vương làm sao có thể xác định ngươi nhất định sẽ quay lại?"

Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương một lần nữa nhìn về phía hắn.

Liễu Bạch nghĩ nghĩ, bất đắc dĩ cười một tiếng:

"Cái này đúng là chẳng có cách nào cả, tổng không thể đem Dị hỏa đặt cược ở chỗ của ngài được đâu nhỉ."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập