Tần Minh thì không chút chậm trễ mà đi tới Thiên Đấu Hoàng Gia học viện, diện kiến Tam Đại Giáo Ủy.
Sau khi tin tức được đưa lên, Tam Đại Giáo Ủy lúc đó suýt chút nữa là trực tiếp nổ tung luôn.
Ngay sau đó, bọn họ trực tiếp tiến cung đem chuyện này cáo tri cho Tuyết Thanh Hà, và thỉnh cầu Tuyết Thanh Hà giúp sức tìm kiếm Liễu Bạch.
Tuyết Thanh Hà, hay chính là Thiên Nhận Tuyết khi biết được chuyện này thì đang xử lý chính vụ.
"Cùng Phong Hào Đấu La nhất chiến sau đó mất tích?"
Ngữ khí hắn vẫn ôn hòa như cũ, nhưng đốt ngón tay lại đang không tự chủ được mà gõ nhẹ lên mặt bàn.
Nàng không nhịn được mà nhíu mày, lần trước cùng Liễu Bạch gặp mặt vẫn chưa trôi qua bao lâu.
Cái tên Liễu Bạch này thế mà lại cùng một vị Phong Hào Đấu La nhất chiến sau đó liền mất tích rồi.
Không lẽ.
Búa.
Nàng chỉ biết một người.
Đường Hạo!
Nàng đương nhiên quyết định:
"Tìm.
Thiên Đấu Thành, các thành trì lân cận, tất cả những lực lượng có thể điều động được đều toàn bộ động viên lên.
Sống phải thấy người."
Nàng khựng lại một chút, không có nói hết câu.
Nhưng những người có mặt ở đó đều hiểu rõ cái lời chưa nói hết kia có ý nghĩa gì.
Chỉ trong vỏn vẹn một ngày.
Thiên Đấu Thành hoàn toàn sôi sục.
Hoàng thất, tông môn, học viện, cường giả.
Một tấm lưới khổng lồ vô hình lấy Thiên Đấu Thành làm trung tâm, lặng lẽ trải ra.
Mà ở ngay chính giữa trung tâm cơn bão này.
Đạo thân ảnh đang bị vô số người tìm kiếm kia chính là đang đạp trên vân hải, hướng về phía Thiên Đấu Thành cực tốc lao tới.
Hắn vẫn còn chưa biết.
Bởi vì sự mất tích ngắn ngủi của mình mà cả tòa đế đô sớm đã hoàn toàn loạn lạc rồi.
Ngoại vi Thiên Đấu Thành.
Vân hải cuộn trào, đường nét thành trì bên trong ánh hoàng hôn dần dần trở nên rõ nét.
Thân ảnh Liễu Bạch lướt xuống từ trên cao không, Đấu khí thu liễm, Tử Vân Dực chậm rãi ẩn đi.
Hắn đứng ở bên ngoài tường thành, ánh mắt quét qua tòa đế đô quen thuộc này.
Khắc tiếp theo.
Linh hồn lực lượng lặng lẽ trải ra.
Cảm tri vô hình y như sóng nước khuếch tán ra ngoài, vượt qua các con phố, lầu các cùng cung khuyết, chính xác khóa chặt lấy một đạo khí tức quen thuộc.
Độc Cô Nhạn.
Còn có Điệp Linh Linh cũng ở đó.
Các nàng đang ở cùng một chỗ.
Liễu Bạch ánh mắt hơi thả lỏng một chút.
Không hề có một chút chần chừ nào, thân hình hắn rung lên, cả người hóa thành một đạo tàn ảnh hướng về phía Độc Cô phủ lướt đi.
Độc Cô phủ.
Đêm tối vẫn chưa hoàn toàn buông xuống, bên trong đình viện đèn hoa vừa lên.
Không khí tĩnh lặng đến mức có chút áp bách.
Độc Cô Nhạn ngồi ở dưới hành lang, đầu ngón tay vô thức mân mê vành chén, ánh mắt thủy chung vẫn luôn rơi ở hướng cửa viện.
Diệp Linh Linh đứng ở bên cạnh nàng, thần tình tĩnh lặng nhưng không che giấu nổi sự mệt mỏi nơi đáy mắt.
Những ngày này, các nàng gần như chưa từng thực sự được nghỉ ngơi.
Bỗng nhiên.
Một đạo thân ảnh từ trên trời giáng xuống, nhẹ nhàng rơi xuống chính giữa đình viện.
Tiếng bước chân cực khẽ, nhưng lại y như một cái búa tạ trọng trọng nện vào tim hai người.
"Nhạn Nhạn tỷ."
Thanh âm quen thuộc vang lên:
"Ta đã về rồi.
"Vào sát na đó, thời gian dường như đông cứng lại.
Độc Cô Nhạn mãnh liệt ngẩng đầu, nàng gần như là theo bản năng mà lao thẳng ra ngoài.
Diệp Linh Linh cũng đồng thời động đậy.
Hai đạo thân ảnh một trước một sau lao về phía chính giữa đình viện.
"Liễu Bạch!"
Giọng nói của Độc Cô Nhạn mang theo sự run rẩy.
Nàng không cho bản thân bất cứ thời gian do dự nào, trực tiếp nhào vào lòng Liễu Bạch, đôi tay gắt gao ôm chặt lấy hắn, y như chỉ cần nới lỏng tay ra một cái thôi là hắn sẽ lại nháy mắt biến mất vậy.
Diệp Linh Linh đứng ở một bên, vành mắt sớm đã ửng đỏ.
Nàng vốn dĩ còn muốn giữ lại sự trấn định vốn có, nhưng khi nàng thực sự nhìn thấy Liễu Bạch đứng ở ngay trước mắt, cái sự khắc chế đó nháy mắt sụp đổ.
Nàng tiến lên phía trước, cũng đồng dạng đưa tay ôm lấy hắn.
Động tác có chút vụng về, nhưng lại vô cùng nghiêm túc.
"Tiểu Bạch.
.."
Thanh âm của nàng rất khẽ, nhưng lại mang theo sự nghẹn ngào khó lòng che giấu.
Liễu Bạch cả người cứng đờ tại chỗ.
Lồng ngực bị hai luồng ấm áp gắt gao bao bọc, khí tức quen thuộc phả vào mặt khiến hắn trong nhất thời thế mà không biết nên phản ứng ra sao.
Hắn nhấc tay lên, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Độc Cô Nhạn, lại nhìn về phía Diệp Linh Linh:
"Ta ở đây.
Ta thực sự đã quay về rồi.
"Đôi tay của Độc Cô Nhạn lại càng ôm chặt hơn, y như muốn đem tất cả những cảm xúc tích tụ suốt mấy ngày nay toàn bộ tuyên tiết ra ngoài.
"Ngươi có biết bọn ta đã tìm ngươi bao lâu rồi không?"
Giọng nói của nàng mang theo sự phẫn nộ, cũng mang theo sự ủy khuất khó lòng che giấu:
"Ngươi biến mất lâu đến thế, ngay cả một chút tin tức cũng không có, bọn ta còn tưởng rằng.
"Những lời phía sau nàng không nói ra miệng.
Nhưng Liễu Bạch nghe ra được.
Đó chính là cái khả năng mà nàng không muốn đối mặt nhất.
Diệp Linh Linh không nói lời nào, chỉ cúi thấp đầu, vành mắt đỏ hoe.
Nàng xưa nay vốn không giỏi biểu đạt cảm xúc, nhưng cái sự trầm mặc lúc này bản thân nó sớm đã nói lên tất cả rồi.
Liễu Bạch trong lòng hơi thắt lại:
"Xin lỗi."
Giọng nói của hắn hạ xuống rất nhẹ:
"Sau trận chiến đó, ta đã bị thương một chút.
"Độc Cô Nhạn mạnh mẽ ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm:
"Bị thương?
Là Đường Hạo làm?"
Liễu Bạch gật gật đầu:
"Lúc đó tình hình quá nguy hiểm, ta chỉ có thể lựa chọn rút lui trước.
Sau đó đi tới bên kia dưỡng thương."
Hắn không nói quá nhiều chi tiết, chỉ dùng những lời đơn giản nhất đem trận chiến đó nhẹ nhàng lướt qua:
"Thương thế sau khi dưỡng tốt xong xuôi, ta liền ngay lập tức quay về rồi.
"Độc Cô Nhạn nghiến răng, đầu ngón tay khẽ run rẩy:
"Quả nhiên là hắn."
Ánh mắt nàng trở nên lạnh lẽo:
"Lúc đó ta cùng gia gia nói tới thanh búa kia, gia gia gần như không hề do dự mà khẳng định đó chính là Đường Hạo.
Hắn nói, hiện giờ trên đại lục ngoài hắn ra không có một vị Phong Hào Đấu La dùng búa nào khác vẫn còn đang hoạt động nữa.
"Liễu Bạch cười cười:
"Yên tâm, các nàng biết đấy, ta muốn đi thì không có ai có thể giết nổi ta đâu.
"Độc Cô Nhạn lại không hề tiếp lời.
Nàng chỉ nhìn Liễu Bạch, y như muốn đem hắn từ đầu tới chân xác nhận lại một lượt.
Xác định hắn thực sự hoàn hảo không chút sứt mẻ.
Xác định hắn không có một lần nữa biến mất ngay trước mắt nàng.
Một lát sau, nàng mới một lần nữa mở lời:
"Quay về là tốt rồi.
"Bốn chữ đơn giản nhưng dường như đã trút bỏ tất cả gánh nặng trong lòng nàng.
Diệp Linh Linh cũng nhẹ nhàng buông tay ra, ngước đầu nhìn Liễu Bạch.
"Chuyện lần này không thể cứ thế mà bỏ qua được!"
Độc Cô Nhạn cũng hận hận nói:
"Ta nhất định phải khiến cái tên Đường Hạo kia phải trả giá đắt.
"Liễu Bạch gật gật đầu, thần sắc thu liễm vài phần, đáy mắt lại có một luồng lãnh ý xẹt qua rồi biến mất:
"Yên tâm đi.
Cái món nợ này ta ghi nhớ vô cùng rõ ràng.
Sẽ có một ngày ta sẽ khiến hắn phải đích thân trả lại.
"Độc Cô Nhạn nghe thấy lời này trọng trọng gật đầu, khuôn mặt đầy rẫy sự phẫn nộ:
"Hừ!
Cái tên Đường Hạo kia cũng thật là không biết xấu hổ khi xuống tay hạ độc thủ với ngươi, một vị Phong Hào Đấu La lại đi tập kích ngươi, đúng là thối không biết xấu hổ!
"Nàng càng nói càng tức, cảm xúc nháy mắt bị điểm hỏa:
"Ta quay về nhất định sẽ bảo gia gia tới Hạo Thiên Tông thả độc!
Độc chết sạch bọn họ luôn cho rồi!
"Lời này vừa nói ra ngay cả Diệp Linh Linh đều ngẩn ngơ một chút, nhưng lại không hề phản bác, dám ra tay với Liễu Bạch thì đúng là chết không đáng tiếc.
Liễu Bạch lại chỉ là bật cười, giơ tay xoa xoa mái tóc của Độc Cô Nhạn, động tác vô cùng tự nhiên:
"Đừng kích động.
Làm như vậy quá mức lỗ mãng rồi.
"Độc Cô Nhạn ngẩn ra, theo bản năng ngước đầu nhìn hắn.
Liễu Bạch thần tình rất nghiêm túc:
"Với thực lực hiện giờ của chúng ta, chính diện đối đầu cùng Hạo Thiên Tông thì xác suất thắng không lớn.
Đường Hạo không phải là người bình thường, Hạo Thiên Tông cũng không phải là nơi ai muốn động vào cũng có thể động vào được.
Quân tử báo thù không vội ở một lúc này.
Đợi khi chúng ta thực sự mạnh mẽ rồi, những món nợ này một khoản đều chạy không thoát được đâu."
Độc Cô Nhạn trầm mặc mấy nhịp thở, lồng ngực phập phồng dần dần bình ổn trở lại.
Nàng cắn cắn môi, cuối cùng vẫn là gật đầu:
".
Được.
Nghe theo ngươi."
Sau đó nàng y như sực nhớ ra cái gì đó, lập tức nói:
"Ta đi thông báo cho gia gia.
Ông ấy thời gian này cũng đang ở Thiên Đấu Thành."
Nói xong cũng không đợi hai người phản ứng liền quay người nhanh chân rời khỏi viện tử.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập